"Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng trở về!”
"Đợi về động phủ, ta nhất định phải ngủ một giấc cho đã đời!"
Đứng trên boong tàu, Hàn Lập cảm nhận được thiên địa nguyên khí bốn phía, bỗng nhiên có cảm giác như cá lâu ngày lên bờ được trở lại hồ nước, thoải mái vô cùng, không khỏi vươn vai một cái.
"Nơi này xác nhận là địa phận Mộc tộc, không biết chiến sự của liên minh phát triển đến đâu rồi."
Diệp Hân đứng cách đó không xa, dù rằng thân thể và tinh thần đều mệt mỏi sau chuyến đi Ma Giới, nhưng với tư cách là gia chủ Diệp gia, việc đầu tiên nàng quan tâm khi trở về chắc chắn là cuộc đại chiến chủng tộc đang diễn ra.
“Ân? Bọn họ sao lại ở đây?”
Thần thức quét qua, Lạc Hồng liền phát hiện hai phe đang giằng co cách đó mấy vạn dặm, lập tức cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Dù sao, trước khi xông nhập Ma Giới, hắn đã biết được đại thể chiến lược của liên minh.
Trong bốn kẻ địch, hai tộc Nhân Yêu của bọn họ chỉ cần phụ trách chiến tuyến Ảnh tộc, đồng thời vây khốn Linh tộc mà không tấn công. Còn lại Dạ Xoa tộc và Mộc tộc thì do đại quân Ma tộc giải quyết, hai tộc Nhân Yêu chỉ cần hỗ trợ thêm chút ít là được.
Nhưng bây giờ tại địa phận Mộc tộc, hắn lại nhìn thấy lực lượng tinh nhuệ của Thiên Linh Thành đang xung đột với một Đại Thừa tu sĩ Dạ Xoa tộc.
Điều này khiến hắn lo lắng không biết có biến cố gì đã xảy ra với liên múnh hay không!
"Nguyên Anh! Mau đem cái Nguyên Anh của Đại Thừa tu sĩ kia cho ta!"
Đúng lúc này, một giọng nói non nớt nhưng điên cuồng vang lên trong nguyên thần của Lạc Hồng, không ngừng thúc giục hắn.
"Câm miệng!"
Lạc Hồng thẳng tay phóng ra một đạo thần thức uy áp, lập tức khiến đối phương im bặt.
"A? Lạc sư huynh, kia không phải là Chu tiên tử sao?!”
Sau khi lấy lại tinh thần từ niềm vui trở lại Linh giới, Hàn Lập cũng cảm ứng được khí tức ở đằng xa, liền lập tức thôi động Minh Thanh Linh Mục nhìn sang, nhận ra nữ tử mặc lụa trắng dẫn đầu kia.
"Ừm, trước giải vây cho bọn họ rồi nói."
Trấn áp cái gã không an phận trong cơ thể xong, Lạc Hồng liền thúc đẩy La Thiên Thuyền độn về phía Chu Mai.
Nhờ vào khả năng ẩn nấp của La Thiên Thuyền, cho dù bọn họ đã tiến vào phạm vi trăm dặm, hai bên kia cũng không một ai phát hiện ra họ.
Hắc Kiêu Vương mặc dù cảm ứng được một chút khí tức, bất quá tâm thần hắn phần lớn đều tập trung vào không gian thông đạo lớn nhất kia, hơn nữa hắn cũng không cho rằng chủ nhân của cỗ khí tức này có thể uy hiếp được mình, nên cũng không thèm để ý.
"Tứ thúc tổ, bọn chúng muốn đuổi tận giết tuyệt, nhưng vừa rồi một kích kia ngay cả Tích Nhi cũng chỉ bị trọng thương.
Ta không cho rằng cái Chí Dương Thiên Tinh Bảo kia thật sự có uy lực cách xa vô số vạn dặm oanh sát Đại Thừa tu sĩ!"
Lúc này, Dạ Xoa Vương đỡ lấy nữ tử Xích Dực bị thương đột nhiên mở miệng, sát khí đằng đằng.
"Tứ... Tứ thúc tổ, xin ngươi... Giết sạch bọn chúng!"
Ở bên cạnh, hai tên Dạ Xoa Vương liên tục đưa huyết khí vào, nữ tử Xích Dực trọng thương rốt cục có sức để nói, oán độc khẩn cầu.
Lần này dù cho bảo toàn được tính mạng, nhưng nguyên khí bị trọng thương, tu vi rơi xuống Hợp Thể sơ kỳ đã là chuyện không thể vãn hồi.
Đối với nàng, người chỉ còn hơn nghìn năm nữa là đến đại thiên kiếp, không khác gì án tử hình!
"Hừ! Tường Nhi nói không sai, bản tọa cũng không tin chỉ là một Hợp Thể hậu kỳ tu sĩ, có thể luyện ra bảo vật nghịch thiên như vậy.
Đã Thiên Diệu Linh Hoàng không muốn lộ diện, bản tọa hôm nay sẽ phá cái Chí Dương Thiên Tinh Bảo kia, giết sạch môn đồ của hắn!"
Bị Mộng Tường nhắc nhở như vậy, Hắc Kiêu Vương lập tức ý thức được Chu Mai đang hư trương thanh thế, trong mắt hưng quang lóe lên, liền vung hữu quyền oanh về phía trước.
Sau một khắc, từng vòng từng vòng sóng âm màu đen khuếch tán ra, bao trùm lên Chu Mai và đám người Hợp Thể tộc Nhân tộc.
Thấy tình cảnh này, Chu Mai biết mình đã đến thời khắc nguy cấp nhất, không chút nghĩ ngợi thúc giục pháp lực, khiến cho các nơi trên cơ thể mềm mại của nàng hiện lên từng đạo huyết văn, khí tức toàn thân cũng vì vậy mà bắt đầu trở nên cuồng bạo.
Hiển nhiên, nàng đang thi triển bí thuật bộc phát, phản phệ cực lớn, muốn liều mạng với Hắc Kiêu Vương.
Nhưng vào lúc này, một bàn tay ấm áp đột nhiên đặt lên vai phải của nàng, lập tức một cỗ pháp lực tinh thuần vô cùng tràn vào trong cơ thể nàng, xua tan sạch sẽ những huyết văn sắp ngưng tụ kia!
Ngay sau đó, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai nàng.
Nhìn kỹ lại, nguyên lai là một cái chuông lớn màu trắng như tuyết hơi hư ảo, bao phủ nàng cùng tất cả mọi người xung quanh vào bên trong.
Những sóng âm màu đen kia va vào chuông chỉ phát ra vài tiếng "Keng keng" rồi tan biến vô tung!
Ngây người một thoáng, Chu Mai lộ vẻ mừng rỡ trên mặt, lập tức quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo đen đang mỉm cười nhìn nàng, tuy tướng mạo bình thường, nhưng lại có một sức mạnh thần bí, khiến nàng an tâm xuống.
“Linh Hoàng đại nhân!”
Hai gò má đỏ lên, Chu Mai vội vàng lùi lại một chút, ngữ khí hơi hoảng hốt hành lễ nói.
"Tham kiến Linh Hoàng đại nhân!"
Các tu sĩ Thiên Linh Thành còn lại thấy vậy cũng vội vàng hành lễ theo.
"Ha ha, cuối cùng cũng chịu hiện thân sao? Tiểu hữu những năm gần đây danh tiếng vang dội, chỉ là không biết có xứng với danh hay không.
Tường Nhị, hai người ngươi ra lãnh giáo hắn một chút, miễn cho người khác nói bản tọa vừa lên đã lấy lớn hiếp nhỏ”
Thấy Lạc Hồng hiện thân, Hắc Kiêu Vương cười lạnh hai tiếng, sau đó phân phó Mộng Tường và Mộng Long phía sau.
"Tuân lệnh, Tứ thúc tổ!"
Mộng Tường nghe vậy liền cầm đồng thau cự phủ, cùng một Dạ Xoa Vương khác phi độn lên phía trước.
Hắn thấy tu sĩ Nhân tộc đều là hạng người yếu đuối, chỉ xứng làm đồ ăn cho Dạ Xoa tộc bọn họ.
Cho nên, đối với Lạc Hồng, người có tu vi tương đương hắn nhưng uy danh vượt xa, Mộng Tường từ lâu đã không phục.
Nếu không phải Hắc Kiêu Vương chỉ định hắn và Mộng Long phải cùng nhau xuất thủ, hắn thậm chí muốn cùng Lạc Hồng một đối một phân cao thấp!
Nhưng hắn không biết rằng Hắc Kiêu Vương phái hắn xuất chiến không phải vì những lý do đường hoàng kia, mà là vì kiêng kỵ Lạc Hồng.
Hắc Kiêu Vương tuy ngoài mặt cuồng ngạo, coi trời bằng vung, nhưng thực tế lại là người tâm tư kín đáo.
Đầu Độc Long của Thiên Linh Thành không thể làm giả, dù hắn tự tin vào thực lực của mình, nhưng trước khi xuất thủ vẫn phải thăm dò đã!
Không nói nhảm, Mộng Tường hét lớn một tiếng, hai tay dùng sức đẩy, lập tức cái chuôi đồng thau cự phủ kia bị hắn ném ra, hóa thành một vòng Hoàng Nguyệt xoáy tròn lao nhanh về phía Lạc Hồng.
Cùng lúc đó, hai tay Mộng Long bấm pháp quyết, mười ba cây cốt đâm chui ra từ sau lưng nó.
Chỉ thấy mặt nó vặn vẹo, mười ba cây cốt đâm kia liền phá thể mà ra, biến thành mười ba thanh cốt kiếm khí tức kinh người.
Sau một khắc, những cốt kiếm này bắn ra, từ các hướng khác nhau đâm về Lạc Hồng.
Nhưng đối mặt với một kích toàn lực của hai Hợp Thể hậu kỳ Dạ Xoa Vương, Lạc Hồng vẫn giữ tư thế chắp tay sau lưng, không hề có ý định xuất thủ.
Các tu sĩ Hợp Thể mới gia nhập Thiên Linh Thành thấy vậy không khỏi lo lắng, vội vàng nhìn về phía Chu Mai, thấy trên mặt đối phương lại treo một nụ cười, phảng phất đang chuẩn bị xem kịch hay.
Còn những thiên linh vệ từng chinh chiến cùng Lạc Hồng thì lộ vẻ hưng phấn, tựa hồ đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra.
Trong chớp mắt, đồng thau cự phủ và mười ba thanh cốt kiếm đồng thời lao đến gần Lạc Hồng, nhưng chỉ nghe một tiếng hừ lạnh, những linh bảo khí tức cường hoành này như đụng phải một chướng ngại không thể vượt qua, dừng lại ở vị trí ba trượng quanh người Lạc Hồng.
Không đợi Mộng Tường và Mộng Long kịp phản ứng, lại một tiếng "Hừ" vang lên, những linh bảo này đều bay ngược trở lại với tốc độ nhanh hơn, chém về phía chủ nhân của chúng.
Mộng Tường và Mộng Long hoàn toàn không ngờ đến tình huống này, thấy không thể khống chế linh bảo, liền thi triển độn thuật né tránh.
Nhưng cự phủ và cốt kiếm như đia đói bám dai, bám theo bọn chúng.
Không còn cách nào, hai người chỉ có thể thi pháp ngăn cản một kích toàn lực của chính mình, nhưng vội vàng nên không thể phát huy hết uy lực, cuối cùng vẫn bị linh bảo của mình gây thương tích, chịu chút thiệt thòi.
Cũng thật kỳ lạ, những linh bảo này sau một kích kia liền khôi phục như bình thường, có thể bị bọn chúng nắm giữ trở lại.
Tuy vậy, hai người không dám dùng những linh bảo này tấn công Lạc Hồng nữa, thậm chí không dám thu chúng vào trong cơ thể, chỉ có thể tạm thời cất vào pháp bảo trữ vật.
"Xích Dực quân đâu!"
Thủ đoạn quỷ đị của Lạc Hồng đánh tan sự cuồng ngạo của Mộng Tường, theo tiếng gọi của hắn, đông đảo tu sĩ Dạ Xoa tộc Hóa Thần và Luyện Hư phi độn lên từ trong rừng rậm phía dưới.
Nguyên lai, khi hắn và Mộng Long đến chi viện, đã mang theo cả Xích Dực quân của Mộng Tích.
Cho nên, thấy tình thế không ổn, Mộng Tường lập tức nghĩ đến việc mượn sức mạnh của quân trận.
"Cửu Sát Dạ Hỏa Trận!"
Theo tiếng hét của Mộng Tường, hơn ngàn tu sĩ Dạ Xoa tộc bày ra trận thế trên không trung.
Lập tức, một tầng ánh sáng màu đen trải rộng phù văn bao phủ Lạc Hồng, chín cái mặt quỷ hung thần ác sát ngưng tụ trên đó.
"Luyện!"
Mộng Tường và Mộng Long rót pháp lực vào đại trận, chín cột lửa màu đen phun ra từ miệng những mặt quỷ kia.
Trong khoảnh khắc, đại trận biến thành một biển lửa màu đen, bao phủ thân hình Lạc Hồng.
Cảm nhận được nhiệt độ tăng cao xung quanh, Hoa Tâm quan sát tình hình trên đỉnh núi vô cùng lo lắng, nàng biết rõ uy lực của Phần Thiên Dạ Hỏa.
Dưới sự chủ trì của hai Hợp Thể hậu kỳ, uy lực biển lửa, dù là Đại Thừa tu sĩ cũng phải dè chừng!
"Không ngờ hắn thật sự là Thiên Diệu Linh Hoàng, chỉ tiếc tu vi tăng lên quá nhanh, khó tránh khỏi khinh địch, nếu không...."
Trước kia khi nghe danh hiệu Lạc Hồng, Hoa Tâm đã giật mình, nhưng lúc đó nàng còn tưởng là trùng tên trùng họ, không để ý lắm.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy Thiên Diệu Linh Hoàng trong truyền thuyết, nàng không thể tự lừa dối mình nữa.
Kẻ mà năm xưa nàng liều chết mới có thể đối phó với một Hóa Thần tộc Nhân, tu vi đã vượt xa nàng!
Nhưng khi Hoa Tâm còn đang thổn thức, nàng đột nhiên phát hiện biển lửa màu đen trong trận đang xoay tròn nhanh chóng vào trung tâm.
Chẳng bao lâu, toàn bộ biển lửa bị thu hẹp hơn phân nửa, Lạc Hồng lộ thân hình.
Lúc này mọi người mới phát hiện, Lạc Hồng đang há miệng hút lấy Phần Thiên Dạ Hỏa, khiến cho hắc diễm cuồn cuộn trào vào miệng hắn.
Chỉ trong chốc lát, biển lửa màu đen quy mô lớn, uy thế kinh người bị thôn phệ sạch sẽ.
Dù vậy, Lạc Hồng vẫn cười, lộ vẻ chưa thỏa mãn!
"Sao có thể”
"Phần Thiên Dạ Hỏa có thể luyện hóa vạn vật lại bị hắn.... Bị hắn...."
"Người này rốt cuộc là quái vật gì!"
....
Chúng tu Dạ Xoa tộc có thể chấp nhận Lạc Hồng thi triển thần thông bí thuật phá vỡ biển lửa, nhưng việc há miệng thôn phệ như vậy, rõ ràng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của bọn chúng!
Còn ở phía bên kia, Thiên Linh Thành ai nấy đều mừng rỡ kích động, cảm thấy Linh Hoàng đại nhân sau lần bế quan này, thần thông quỷ thần khó lường lại càng thêm lợi hại!
"Linh Hoàng đại nhân uy vũ!"
Lão giả thấp bé đúng lúc hoan hô, dẫn đến mọi người phụ họa theo.
Trong lúc nhất thời, tiếng reo hò vang lên trong đám người.
"Không thể nào! Nhân tộc thấp hèn không thể có thần thông như vậy!"
Lúc này, Mộng Tường hai mắt đỏ ngầu quát ầm lên.
"Hừ, Lạc mỗ vốn không muốn lấy lớn hiếp nhỏ, nhưng đã các ngươi không những thực lực không đủ, mà lại ngay cả đầu óc cũng không đủ thông minh, vậy thì đừng trách ta!"
Nói xong, thân hình Lạc Hồng lóe lên, biến mất trước mắt mọi người.
"Chờ đã, cỗ khí tức này là.... Mau lui lại! Các ngươi mau lui lại!"
Khi Lạc Hồng và Mộng Tường giao thủ, Hắc Kiêu Vương vẫn luôn dò xét khí tức của Lạc Hồng, nhưng dù là thần thức hay linh mục đều bị một lực lượng thần bí ngăn cách.
Đến khi Lạc Hồng sầm mặt lại, hắn mới ý thức được mình đã làm một chuyện ngu xuẩn!
Nhưng tiếng kinh hô của Hắc Kiêu Vương vừa lọt vào tai, Mộng Tường đã hoa mắt, rồi thấy Lạc Hồng xuất hiện bên cạnh hắn, cánh tay trái vung xuống, quét về phía hắn như quét ruồi.
Một kích này nhanh như chớp, Mộng Tường vô ý thức tế ra một tòa hắc thạch bảo tháp để ngăn cản.
Nhưng chỉ nghe một tiếng "Bành", tòa hắc thạch bảo tháp còn đang phình to đã bị đánh thành hai đoạn, rồi mu bàn tay của Lạc Hồng quét vào ngực Mộng Tường.
Lập tức, thân hình to lớn mười trượng của Mộng Tường như linh bảo bị bắn ngược ra ngoài, đâm vào Xích Dực quân đang bày trận.
...
Theo một tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả người Mộng Tường bị kình đạo Lạc Hồng rót vào làm trương phình thành một viên thịt.
Sau một khắc, vô số giọt máu và xương vỡ bắn ra bốn phương tám hướng trong tiếng nổ kịch liệt.
Các tu sĩ Xích Dực quân ở gần bị bắn thủng trăm ngàn lỗ, những kẻ ở xa thì có cơ hội tế ra hộ thân, nhưng cuối cùng cũng vô dụng, cả người lẫn linh bảo cùng chết dưới giọt máu và xương vỡ!
Khi Lạc Hồng tiện tay diệt Xích Dực quân, Mộng Long đã bị dọa đến gần như sụp đổ.
Hắn biết mình là mục tiêu tiếp theo, lập tức điên cuồng tế ra các loại thần thông bảo mệnh.
Đầu tiên là cuồng thôi pháp lực, khiến cho bộ chiến giáp gai nhọn trên người hắn nổi lên một gương mặt quỷ dữ tợn, rồi há miệng phun ra một đoàn hắc khí, từ đó tuôn ra năm cái đầu ác quỷ đẫm máu to bằng gian phòng, xoay quanh bên cạnh hắn.
Cuối cùng, hắn còn cắm mười ngón tay vào bụng mình, để vô số con huyết trùng nhỏ như hạt gạo bò ra, ngưng tụ thành một tấm thuẫn huyết sắc trước người hắn!
Nhưng chỉ nghe một tiếng "Oanh", ba đạo phòng tuyến bị phá vỡ cùng một lúc.
Đầu ác quỷ nổ tung như dưa hấu, tấm thuẫn huyết sắc biến thành bột mịn, chiến giáp gai nhọn như giấy, lõm xuống một hố to ở chỗ gương mặt quỷ!
Còn bản thân Mộng Long thì vỡ nát thành một đoàn huyết vụ, ngay cả Nguyên Anh cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn!
"Dừng tay!"
Đến khi tu sĩ Dạ Xoa tộc trên không trung chết sạch, Hắc Kiêu Vương mới chậm chạp gầm lên một tiếng!
"Lạc mỗ đã cho bọn chúng cơ hội, tiếp theo, Lạc mỗ sẽ lĩnh giáo Hắc đạo hữu hai chiêu!"
Vừa dứt lời, sau lưng Lạc Hồng tuôn ra mảng lớn ngũ sắc thần quang, trong nháy mắt biến nửa bầu trời thành quang hải ngũ sắc!
“Hảo hảo, một Đại Thừa mới tấn chức như ngươi đám ra tay với Hắc mỗ, thật sự là không biết sống chết!”
Hắc Kiêu Vương sớm đã giận dữ, lập tức hiện ra một tôn Kỳ Lân hư ảnh phía sau.
......
Ps: Chờ một chút có canh thứ hai.