Trầm mặc một lát, Bạch Thích với đôi mắt cuồng chuyển cuối cùng cũng thở dài một tiếng, nói với Thiên Thu Thánh Nữ:
"Linh Hoàng các hạ đã biết rõ sự tồn tại của Ngụy Tiên Lỗi, vậy mà không cưỡng ép thu lấy, hẳn là không quá kiêng kỵ nó. Vậy nên, đừng phí công vô ích nữa, đưa vật kia ra đi."
"Hừ! Há lại có đạo lý không đánh mà hàng!"
Thiên Thu Thánh Nữ nghe vậy thì lộ vẻ bất mãn, hừ lạnh một tiếng, rồi nhìn về phía Lạc Hồng:
"Thiếp thân biết rõ thần thông của Linh Hoàng các hạ không phải thứ chúng ta có thể sánh tới, nhưng nếu không được tự mình lĩnh giáo một phen, thiếp thân vẫn không cam tâm, không thể từ bỏ hy vọng!"
"Ồ? Vậy Thiên đạo hữu định lĩnh giáo như thế nào?”
Lạc Hồng có vẻ hứng thú hỏi.
"Rất đơn giản, thứ chúng ta ỷ trượng lớn nhất nằm trong tay thiếp thân. Linh Hoàng các hạ chỉ cần đỡ được một kích, chúng ta tất nhiên tâm phục khẩu phục, tùy ngươi đến Thiên Linh Thành!"
Thiên Thu Thánh Nữ tuy không cam lòng, nhưng cũng không muốn lấy trứng chọi đá, bèn nghĩ ra biện pháp này.
Đương nhiên, dù Lạc Hồng chỉ bị thương nhẹ khi đỡ một kích này, bọn họ cũng sẽ vin vào đó để bỏ chạy.
Lời hứa của nàng chi nên nghe cho vui mà thôi.
"Được thôi, Lạc mỗ cũng rất hứng thú với vật kia, muốn xem Thiên đạo hữu định vận dụng nó như thế nào."
Lạc Hồng không chút do dự đáp.
Con đường thăng giai Anh Minh nằm ở Ngụy Tiên Lỗi này!
Thiên Thu Thánh Nữ nghe vậy cũng không khách khí, thần niệm vừa động, một đạo lưu quang từ trong ngực nàng bay ra, rơi xuống đất hóa thành một thanh niên Linh tộc sắc mặt trắng bệch.
“Lên!”
Theo một tiếng khẽ kêu, đôi mắt vốn ảm đạm của thanh niên Linh tộc đột nhiên bộc phát ra ngân quang chói mắt, trên da thịt hiện ra từng tầng linh văn màu bạc, gần như bao phủ toàn bộ thân thể.
Nhưng Thiên Thu Thánh Nữ vẫn chưa hài lòng, tay không ngừng bóp pháp quyết, rồi thôi động một vật thần bí trong cơ thể.
"Oanh" một tiếng, vật này phóng xuất ra ba động cực kỳ kinh người, khiến Thiên Thu Thánh Nữ từ trong ra ngoài tuôn ra từng đạo linh văn màu vàng kim.
Giống như thanh niên Linh tộc kia, những linh văn này cũng nhanh chóng lan khắp toàn thân nàng, đồng thời trạng thái lưu chuyển cũng cực kỳ tương tự, cho thấy cả hai có mối liên hệ nào đó.
Cùng với biến hóa của Thiên Thu Thánh Nữ, linh văn màu bạc bên ngoài thân thanh niên Linh tộc bắt đầu cuồng thiểm, khiến khí tức phát ra càng lúc càng mạnh, nhanh chóng vượt qua trình độ của tu sĩ Hợp Thể.
Cảm nhận được linh áp đáng sợ này, Lũng gia lão tổ âm thầm kêu khổ trong lòng, dù sao mật thất này không lớn, nếu Lạc Hồng không đỡ được một kích này, nó sẽ rơi xuống người hắn.
Mà Lạc Hồng đến tận lúc này vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì, thật khó khiến người ta yên tâm!
"Hàn huynh, Lạc đạo hữu có phải quá mức khinh thường rồi không, con rối kia không đơn giản đâu!"
Không kìm được hoảng hốt, Lũng gia lão tổ truyền âm cho Hàn Lập ở bên cạnh.
"Lũng huynh cứ yên tâm, sư huynh xưa nay sẽ không làm việc gì không nắm chắc."
Hàn Lập tuy kinh ngạc trước khí tức cường đại của thanh niên Linh tộc, nhưng lại càng tin tưởng Lạc Hồng, dù sao so với hình chiếu Đề Long, đây chỉ là chuyện nhỏ.
"Linh Hoàng các hạ cẩn thận!"
Thiên Thu Thánh Nữ thấy Lạc Hồng khinh thường như vậy, không khỏi nhắc nhở một tiếng, rồi thúc giục thần niệm.
Sau một khắc, thanh niên Linh tộc há miệng, một âm thanh bén nhọn phảng phất muốn xé rách trời đất gào thét mà ra, hóa thành một cỗ ngân quang mịt mờ, giống như sóng âm thực chất đánh thẳng về phía Lạc Hồng!
Chưa kịp tiếp cận, Lũng gia lão tổ và Hàn Lập kinh ngạc phát hiện linh tráo hộ thân của trủnh chấn động kịch liệt, có dấu hiệu sụp đổ thành những điểm sáng!
Ngay lúc này, Lạc Hồng vẫn bất động từ nãy đến giờ rốt cục ra tay, nhưng không có động tác gì phức tạp, chỉ là tay bấm pháp quyết, một tòa chuông lớn tuyết trắng hư ảo liền bao trùm ba người bọn họ vào trong.
Sóng âm màu bạc nhanh chóng đánh vào vách chuông không dày kia, chấn động khiến nó phát ra những tiếng chuông lớn.
Điều khiến Thiên Thu Thánh Nữ không thể tin được là, động tĩnh do sóng âm màu bạc tạo ra tuy lớn, nhưng thủy chung không thể chấn vỡ chuông lớn tuyết trắng, ngược lại bọn họ cảm thấy áp lực trên vai càng lúc càng lớn theo từng tiếng chuông.
Chỉ trong ba hơi thở, bọn họ đều cảm thấy khó mà đứng vững!
May mắn là một kích này của thanh riên Linh tộc không kéo đài quá lâu, bằng không bọn họ có lẽ đã tự gây ra công kích cho mình, trở thành trò cười cho người khác.
Sau khi Mộc Lăng ngậm miệng lại, bùa chú màu bạc trên thân thanh niên Linh tộc lập tức ảm đạm đi nhiều, rõ ràng một kích này của Thiên Thu Thánh Nữ đã dốc toàn lực, nhưng Lạc Hồng lại có thể ngăn cản dễ dàng như vậy.
Điều này còn tệ hơn cả tình huống xấu nhất mà Thiên Thu Thánh Nữ dự đoán!
"Đây là... Huyền... Linh Hoàng các hạ, ngươi thật sự sẽ thả chúng ta sao?"
Bạch Thích có thể tu luyện đến Hợp Thể hậu kỳ, gần đến viên mãn, tất nhiên kiến thức không cạn, quan sát một hồi liền nhận ra, chuông lớn tuyết trắng kia chính là uy năng của Huyền Thiên Linh Bảo.
Thêm vào việc Lạc Hồng trước đó đã lộ ra không gian pháp tắc, hắn không khỏi hoài nghỉ lời hứa tự do của Lạc Hồng.
"Lạc mỗ xưa nay nói lời giữ lời, nếu các ngươi bất an trong lòng, ta phát lời thề tâm ma cũng không sao."
Khi thực lực chưa đủ mới cần ẩn giấu, một khi thành công tiến giai Đại Thừa, Lạc Hồng sẽ có tất cả, không cần phải che giấu nữa.
Đến lúc đó, việc bọn họ thuật lại mọi chuyện có thể giúp Linh Vương đưa ra quyết định nhanh hơn.
"Linh Hoàng các hạ đã nói đến mức này, nếu chúng ta còn không tin, thì thật quá không biết điều. Thiên Thu, ngươi còn thất thần làm gì, mau giao Ngụy Tiên Lỗi cho Linh Hoàng các hạ!"
Bạch Thích mang theo giọng điệu ra lệnh, thúc giục Thiên Thu Thánh Nữ tuân thủ ước
Dù sao, sự kiên nhẫn của ai cũng có giới hạn.
Nhận thấy sự chênh lệch quá lớn giữa mình và Lạc Hồng, Thiên Thu Thánh Nữ cũng không cố chấp nữa, thi triển bí thuật thu thanh niên Linh tộc vào một tượng ngọc màu xanh lớn bằng bàn tay.
"Mời Linh Hoàng các hạ nhận lấy Ngụy Tiên Lỗi này."
"Thiên đạo hữu cứ yên tâm, Lạc mỗ tuyệt đối sẽ không nuốt bảo vật của ngươi, ta chỉ tạm thời giữ nó, cuối cùng nhất định sẽ trả lại nguyên vẹn!"
Đưa tay hút tượng ngọc màu xanh tới, Lạc Hồng lên tiếng đảm bảo.
Ngụy Tiên Lỗi rơi vào tay hắn chắc chắn không thoát khỏi việc bị nghiên cứu, nhưng Lạc Hồng tự tin với khôi lỗi chi thuật của mình, việc phá rồi lắp lại nó không khó.
Thấy Ngụy Tiên Lỗi cũng không làm gì được Lạc Hồng, Kim Cổ và Tàng Hình cũng mất hết ý chí, sau đó cùng Bạch Thích và Thiên Thu đeo lên pháp hoàn cấm chế.
Trong nháy mắt, bốn người cảm giác pháp lực của mình bị áp chế hơn chín phần!
"Lũng đạo hữu, xin phiền ngươi đưa bốn vị đạo hữu này đến Thiên Linh Thành an trí."
Vừa phân phó Lũng gia lão tổ, Lạc Hồng vừa dậm chân xuống đất, khiến một quang trận màu bạc nổi lên.
"Không dám nói cực khổ! Bốn vị, mời theo Lũng mỗ."
Chắp tay nói xong, Lũng gia lão tổ dẫn Bạch Thích bốn người bước vào quang trận màu bạc.
Ánh bạc lóe lên, họ lập tức được truyền tống đến Thiên Linh Thành.
"Hàn sư đệ, chuyến đi Ma Giới sắp tới, đệ còn gì chưa chuẩn bị không, vi huynh có lẽ giúp được chút gì."
Vừa tiễn người đi, Lạc Hồng đã hỏi Hàn Lập.
"Thật ra cũng không cần chuẩn bị gì đặc biệt, chỉ là ta vốn định tiến giai Hợp Thể hậu kỳ trước đó, nhưng ngày khởi hành đến sớm như vậy, chắc chắn không kịp rồi. Lạc sư huynh, tộc ta chẳng phải liên minh với Ma tộc sao? Vì sao huynh lại vội vàng như vậy?"
Hàn Lập có chút không hiểu hỏi.