Việc cấm chế Tẩy Linh Trì bị phá lập tức kinh động đến không ít đại năng Ma Giới, nhưng với năm người Lạc Hồng mà nói, hiện tại mặc kệ gây ra chuyện gì, thì đó cũng là chuyện sau khi bọn họ ra ngoài mới phải đối mặt.
Giờ phút này, bọn họ đã bị dịch chuyển đến một không gian rộng chừng trăm dặm. Dưới chân là một hồ nước đường kính trăm trượng, xung quanh là những cây đại thụ cao mấy trăm trượng xanh biếc, tỏa ra những tia sáng mà mắt thường có thể thấy được.
Giữa những đại thụ, trên mặt đất mọc đầy những bụi cây thấp bé không rõ tên cùng các loại kỳ hoa dị thảo, đồng dạng tản ra vầng sáng ngũ sắc.
Lạc Hồng ngẩng đầu, thấy từng đoàn quang cầu ngũ sắc lớn bằng ngón tay cái ẩn hiện, lơ lửng khắp không trung, tạo cảm giác có chút mộng ảo.
"Ao nước này... Không sai, đây nhất định là Tẩy Linh Trì!"
Nhìn xuống ao nước sền sệt như thủy ngân, Diệp Hân mừng rỡ nói.
"Tịnh Linh Liên đâu? Sao không thấy Tịnh Linh Liên?!"
Huy trưởng lão vừa nói vừa đảo mắt nhìn khắp Tẩy Linh Trì, nhưng không thấy bóng dáng Tịnh Linh Liên đâu cả.
"Nếu không có trên mặt ao, vậy chỉ có ở dưới đáy ao.
Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuống tìm kiếm!"
Lũng gia lão tổ thử dùng thần thức đò vào Tẩy Linh Trì, nhưng chỉ xâm nhập được hơn một trượng thì bị một lực lượng không tên bắn ngược trở lại.
Rõ ràng, thần thức ở đây không dùng được, muốn tìm Tịnh Linh Liên phải tự mình xuống ao.
Khi mọi người thử nhúng thân xuống nước, mới phát hiện ao nước màu bạc nhạt, được tạo thành từ linh khí tinh thuần áp súc, lại nặng nề đến vậy.
Ngay khi vừa ngâm mình trong đó, mọi người đã cảm nhận rõ ràng một áp lực cực lớn.
"Không được, linh mục thần thông vô dụng, chúng ta phải xuống thôi."
Diệp Hân xua tan ngân mang trong mắt, không ảo tưởng nữa, lập tức kích phát Thiên Phượng chân huyết, gọi ra áo giáp ngũ sắc rồi lao xuống đáy ao.
Lũng gia lão tổ biến hóa ra bán long chi thân rồi cũng chìm vào trong nước.
Huy trưởng lão dù không cho rằng nhục thân mình chịu được áp lực dưới đáy ao, nhưng cũng không do dự.
Ông ta vung tay áo, một đoàn kim quang rơi xuống mặt ao, hiện ra một bộ khôi lỗi kim giao.
Ông ta duỗi kiếm chỉ vào mi tâm, một sợi phân hồn được dẫn ra.
Một chỉ điểm xuống, sợi phân hồn này cắm vào thân khôi lỗi kim giao.
"Đi!"
Theo tiếng quát, khôi lỗi giao thân uốn mình, nhanh chóng chui vào Tẩy Linh Trì.
Về phần gã nam tử Nguyên Anh họ Lâm kia, vì ao nước bài xích nguyên thần, giờ phút này căn bản không xuống được.
Nhưng dù mất nhục thân, hắn vẫn thu hồi được trữ vật pháp bảo, nên cũng không phải là không có biện pháp.
Hắn khẽ động thần niệm, Linh Thú Hoàn bên cạnh liền nổi lên linh quang.
Sau một khắc, hơn hai mươi con tiểu xà lam văn dài một xích, tựa như tinh thạch, "bịch bịch" rơi xuống nước.
Sau khi thi triển vài đạo pháp quyết lên chúng, người tí hon màu trắng sai chúng chui xuống đáy ao tìm Tịnh Linh Liên.
"Lạc đạo hữu, ngươi không động thủ sao?"
Vừa yên tâm, người tí hon màu trắng đã thấy Lạc Hồng cầm một khối la bàn bạc đo đạc gì đó, không hề có ý định tìm kiếm Tịnh Linh Liên.
“Lạc mỗ tin Lũng đạo hữu bọn họ, chuyện ngu xuẩn như nuốt riêng, bọn họ không làm đâu."
Lạc Hồng vốn không quan tâm Tịnh Linh Liên, nên thuận miệng giải thích một câu rồi không ngẩng đầu, tiếp tục di chuyển theo phương vị đã đo đạc.
Trong tình huống bình thường, mọi người chỉ có thể ở lại không gian này ba ngày.
Nếu chỉ tìm kiếm Tịnh Linh Liên, luyện hóa một chút nước ao Tẩy Linh Trì, ba ngày là đủ.
Nhưng Lạc Hồng muốn tiến giai Đại Thừa ở đây, nên phải tìm cách kéo dài thời gian.
May mắn là sau khi lĩnh hội không gian pháp tắc của Phá Thiên Thương, việc này không quá khó với hắn, chỉ cần tìm ra hạch tâm tiết điểm của không gian này, rồi mượn lực lượng của Phá Thiên Thương, là có thể làm được.
Tẩy Linh Trì chỉ rộng khoảng trăm trượng, nên lát sau Lạc Hồng đã xác định được vị trí đại khái.
"Phía dưới mười trượng, xem ra chỗ đó ở đáy ao."
Tự nhủ một tiếng, Lạc Hồng lao xuống đáy ao. Áp lực của ao nước khiến Lũng gia lão tổ và Diệp Hân phải cẩn thận đối phó, nhưng không thể cản được hắn.
Mấy hơi sau, hắn thấy một bãi cát sỏi trắng xóa, và không ngoài dự đoán, phát hiện năm cây Tịnh Linh Liên.
”A? Lạc huynh, ngươi thi triển thủ đoạn đò xét gì vậy, mà tìm được nơi này nhanh vậy!”
Diệp Hân vừa tìm đến, thấy vậy không khỏi kinh ngạc hỏi.
"Lạc đạo hữu hẳn là chỉ đơn thuần gặp may, Lũng mỗ ở bên kia cũng tìm được hai gốc Tịnh Linh Liên, đều chưa nở hoa."
Lũng gia lão tổ chậm rãi bước tới từ phía xa, mắt nhìn chằm chằm vào gốc bảo sen duy nhất đang nở rộ trước mặt Lạc Hồng.
Những cây Tịnh Linh Liên này chỉ cao hơn một xích, thân cây trong suốt như thủy tinh, bên trong là những tơ máu nhỏ li ti, nối thẳng lên hoa sen trên đỉnh.
Hoa bao của Tịnh Linh Liên chưa nở có màu vàng nhạt, trông không có gì đặc biệt.
Nhưng khi nở rộ, cánh hoa có màu đỏ thịt, còn mơ hồ thấy được những đường vân như huyết mạch!
"Tịnh Linh Liên chưa nở không có dược hiệu, chúng ta không nên lãng phí, chỉ lấy gốc đã nở thôi."
Để Hàn lão ma thuận lợi có được Tịnh Linh Liên, Lạc Hồng cố ý dặn dò.
"Đương nhiên rồi! Lũng huynh, ngươi động thủ hay ta làm?"
Diệp Hân không chút do dự nói.
"Lũng mỗ chưa từng lo liệu việc dược điền, vẫn là Diệp tiên tử làm đi."
Cơ hội đang ở trước mắt, Lũng gia lão tổ lại thấy khẩn trương.
"Được."
Diệp Hân nghe vậy không do dự, tay ngọc khẽ đảo, lấy ra một hộp ngọc óng ánh từ trữ vật vòng tay.
Ngay sau đó nàng chỉ tay, một sợi tơ bạc bắn ra từ đầu ngón tay.
Sợi tơ bạc quấn nhẹ quanh thân cây, đóa hoa sen lớn bằng cái đĩa lập tức rơi ra, bắt đầu nổi lên mặt ao.
Diệp Hân đã chuẩn bị sẵn, tất nhiên sẽ không để nó chạy mất, liền rung cổ tay, mở nắp hộp ngọc.
Một đạo thải hà từ trong hộp cuốn ra, lóe lên rồi hút đóa hoa sen vào trong.
Cuối cùng nắp hộp đóng lại, Tịnh Linh Liên đã thành công vào tay!
"Ha ha, thành rồi!
Lạc huynh, chúng ta lên thôi, chuyện phân chia còn cần ngươi chủ trì nữa!"
Diệp Hân vừa dứt lời đã muốn bay lên, thì thấy Lạc Hồng không nhúc nhích.
"Lạc đạo hữu, ngươi đây là..."
Lũng gia lão tổ cũng phát hiện ra sự khác thường, nghi hoặc hỏi.
“Hai vị lên trước đi, Lạc mỗ còn có chút việc muốn làm.
Về phần phân chia Tịnh Linh Liên thế nào, các ngươi tự thương lượng là được."