“Xì” một tiếng, theo sau luồng hơi phun dài, ba làn sương trắng do chất làm lạnh tạo ra thổi bay bụi bặm trên mặt đất. Lớp giáp treo ngoài màu đỏ sẫm của một chiếc tàu vận tải siêu tốc loại "Cá Thu VII" dần khôi phục về màu xanh đen bình thường trong làn hơi trắng, rồi từ từ hạ cánh xuống mặt đất cùng chút nhiệt lượng còn sót lại.
Một đội hiến binh mặc quân phục đen, đầu đội mũ sắt trắng, tay đeo găng trắng sải bước đi ra từ trong tàu vận tải. Thiếu úy hiến binh dẫn đầu đưa ra một tờ quân lệnh cho Cổ Tà Trần đang chờ sẵn bên sân hạ cánh. Với gương mặt cứng đờ đặc trưng của hiến binh, thiếu úy lạnh lùng nói bằng giọng điệu gần như ra lệnh: “Đại tá, trong vòng mười phút, chúng ta phải đến được căn cứ Bàn Cổ.”
“Đến nhanh thật đấy!” Ma Kha vừa bẻ khớp ngón tay kêu “lốp bốp” vừa cười quái dị: “Chúng ta vừa đánh đuổi đám khốn đó chưa đầy nửa tiếng, các người đã tới rồi.”
“Nam mô A Di Đà Phật!” Bàn Nhược chắp tay nhìn về phía Cổ Tà Trần, ánh mắt anh ta bộc lộ điều mình đang nghĩ: “Có cần đánh cho đám hiến binh này một trận ra trò không?”
Nhận lấy quân lệnh quét mắt nhìn qua, Cổ Tà Trần lắc đầu. “Dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý, đây là câu cha tôi đã dạy từ nhỏ. Tái Nhâm, A Thụy Địch Á, hai người đi cùng tôi.”
Đám hiến binh được huấn luyện bài bản chia ra sáu người, kẹp chặt Cổ Tà Trần, Tái Nhâm và A Thụy Địch Á ở hai bên, bày ra tư thế áp giải. Cổ Tà Trần rất hợp tác với hành động của hiến binh, anh mặc kệ cho hai tên hiến binh nắm chặt lấy cánh tay mình. Thế nhưng, sắc mặt Tái Nhâm và A Thụy Địch Á lại thay đổi đột ngột. Hai tên hiến binh kẹp Tái Nhâm bị nắm đấm đầy bạo lực đánh bay xa hơn mười mét, chẳng kịp hừ một tiếng đã sùi bọt mép ngất xỉu; hai tên hiến binh dám kẹp A Thụy Địch Á còn thảm hơn, chỉ thấy hai luồng hỏa quang lóe lên, hai bóng người đen thui bốc khói nghi ngút bị hất văng ra xa hơn ba mươi mét, nhìn là biết chỉ còn hơi thở thoi thóp.
Cổ Tà Trần mím môi cười, anh khẽ nói với tên thiếu úy hiến binh: “Ngại quá, ông Tái Nhâm và cô A Thụy Địch Á đây đều là Giới Sĩ. Thái độ của các anh, không tốt lắm đâu nhé!”
Gương mặt thiếu úy hiến binh co giật một hồi, anh ta trừng mắt nhìn Cổ Tà Trần, im lặng phất tay. Mấy tên hiến binh chạy tới đỡ đồng đội bị thương đưa vào tàu vận tải cấp cứu, thiếu úy dẫn ba người Cổ Tà Trần vào tàu. Lần này, hai tên hiến binh đứng cạnh Cổ Tà Trần cũng tránh anh ra xa.
Tàu vận tải loại Cá Thu VII thân dài chưa đầy bốn mươi mét, nhưng động cơ của nó lại là động cơ plasma cỡ trung của tàu đột kích nhanh hạng nhẹ "Lôi Đình V", vì vậy tốc độ của loại tàu vận tải này trong bầu khí quyển cực nhanh, là loại tàu duy nhất của Liên bang có thể di chuyển với tốc độ gấp năm lần vận tốc âm thanh trong bầu khí quyển.
Chưa đầy năm phút, nhóm người Cổ Tà Trần đã hạ cánh xuống một sân hạ cánh tại căn cứ Bàn Cổ ở cực đông.
Căn cứ Bàn Cổ nằm ở phía đông trung tâm lục địa này, là một trong bảy căn cứ tiền tiêu của Viễn chinh quân Liên bang, cách căn cứ của người La Mạn chưa đầy một nghìn cây số. Vì vậy, căn cứ Bàn Cổ đã huy động lượng lớn nhân lực và vật lực để xây dựng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã có hình có dạng. Khu doanh trại chính rộng hơn mười cây số vuông trên mặt đất đã hoàn thành, các điểm hỏa lực, pháo đài đều được xây dựng ổn thỏa. Khi Cổ Tà Trần bước ra khỏi tàu vận tải, vừa vặn nhìn thấy hai chiếc trực thăng hạng nặng đang cẩu một khẩu pháo năng lượng cao cỡ nòng 58cm bay về phía một pháo đài trên đỉnh núi xa xa, chỉ riêng vị trí pháo lộ thiên trên pháo đài đó đã có tới mười lăm khẩu.
Bên trong căn cứ Bàn Cổ lại càng bận rộn, vô số binh lính, xe cộ chạy qua chạy lại, tiếng máy móc trầm đục làm người ta đau tai. Ngay trong một khu rừng rậm bên cạnh sân hạ cánh, một dây chuyền sản xuất chiến xa đang vận hành hết công suất, một chiếc xe đột kích sáu bánh địa hình "Sa Hạt III" đang từ từ lăn bánh khỏi dây chuyền. Vài chiếc xe khai thác mỏ tổng hợp theo những vết bánh xe hằn sâu trên con đường tạm bợ chậm rãi lái tới bên dây chuyền này, đổ lượng lớn thỏi kim loại tinh luyện vào các máng phối liệu của dây chuyền.
Không khí đầy khói bụi mù mịt, trên một bãi đất trống cách đó chưa đầy một cây số, trong một nhà xưởng mới dựng được một nửa, một chiếc chiến đấu cơ cất hạ cánh thẳng đứng vừa lắp ráp xong, mang theo tiếng rít trầm đục, động cơ plasma dưới hai cánh trái phải phun ra ngọn lửa xanh lam rực rỡ rồi bay vút lên không trung, gia nhập thẳng vào đội tuần tra trên không.
Một quả đồi nhỏ bên trái sân hạ cánh đã bị đào rỗng, bên trong nhét đầy ba dây chuyền sản xuất tên lửa, từng đội hậu cần vừa hô khẩu hiệu vừa đẩy những giá đạn nặng nề chạy ra từ trong quả đồi, trên mỗi giá đạn đều xếp ngay ngắn mười hai quả tên lửa chống hạm hạng nặng có đường kính đầu đạn hơn 50cm. Những quả tên lửa vừa được lắp ráp xong từ dây chuyền này thậm chí còn chưa kịp phun sơn mã hiệu, chỉ có một biểu tượng rất quen thuộc với Cổ Tà Trần trên cánh tên lửa――huy hiệu của Tập đoàn Cổ thị.
“Lần này Viễn chinh quân tới Thiên Đường Tinh, đám tập đoàn quân hỏa kia chắc là vui mừng lắm nhỉ?” Cổ Tà Trần nheo mắt nhìn những binh lính hậu cần mồ hôi nhễ nhại. Những người lính cởi trần này đẩy những giá tên lửa nặng nề xông vào sân hạ cánh, nạp từng quả tên lửa chống hạm có sức sát thương kinh người vào khoang đạn của vài chiếc tàu đột kích tốc độ cao.
Thiếu úy hiến binh trừng mắt nhìn Cổ Tà Trần, im lặng vài giây rồi mới lạnh lùng nói: “Đây là bí mật quân sự, tôi không có quyền trả lời.”
Cổ Tà Trần cười lạnh, anh nói với Tái Nhâm: “Ghi lại đi, mấy dây chuyền sản xuất vừa rồi tôi thấy, có của Tập đoàn Cổ thị, Tập đoàn Khoa Nhĩ Kim, Tập đoàn Công nghiệp nặng Ngõa Lạc, Viện nghiên cứu cơ khí hàng không hạng nặng Sơn Nguyên. Mười tập đoàn quân hỏa lớn của Liên bang, tôi đã thấy bốn cái rồi, đoán chừng bọn họ tới cả đấy. Đợi trận đánh này kết thúc, bọn họ đều phải trả tiền cho chúng ta!” Tái Nhâm nghiêm túc đáp một tiếng, anh ta còn lấy từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ ghi chép lại toàn bộ những việc này.
Thiếu úy hiến binh kinh ngạc nhìn Cổ Tà Trần, Cổ Tà Trần trừng mắt nhìn lại thiếu úy, cười lạnh: “Có biết không, một phần mười quyền khai thác của Thiên Đường Tinh này là của Đoàn lính đánh thuê Địa Ngục Thiên Sứ chúng tôi! Đám tập đoàn quân hỏa này đào khoáng thạch ở đây chế tạo thành quân hỏa bán tại chỗ cho Bộ Viễn chinh, một phần mười lợi nhuận trong đó là của chúng tôi!”
Thiếu úy hiến binh choáng váng, anh ta ngây người nói: “Theo pháp lệnh trưng thu thời chiến của Liên bang…”
Cổ Tà Trần dùng ngón cái chỉ vào mũi mình, sau đó vạch một đường cong đẹp mắt chỉ về phía Tái Nhâm và A Thụy Địch Á, cười lạnh: “Giới Sĩ, biết không? Quyền miễn trừ pháp luật, biết không? Cho dù là trong thời chiến, lợi nhuận đáng lẽ phải thuộc về chúng tôi, các người cũng không được thiếu một xu.” Cười lạnh vài tiếng, Cổ Tà Trần đẩy tên thiếu úy đang ngẩn người ra, giục: “Mau đưa chúng tôi đi gặp Thượng tướng Ngõa Cách Lý, tôi muốn một bản dữ liệu sản xuất của những dây chuyền này… Chúng ta phải nghiêm trị mọi hành vi trốn thuế!”
Tái Nhâm nhướng đôi lông mày thanh tú, giơ ngón cái về phía Cổ Tà Trần.
A Thụy Địch Á cũng gật đầu, cô nói một cách đương nhiên: “Tà Long nói rất đúng, pháp lệnh trưng thu thời chiến không quản được chúng ta đâu. Đám tập đoàn quân hỏa phát tài nhờ chiến tranh này, bắt buộc phải nhả ra phần mà chúng ta xứng đáng được hưởng. Nếu không, tôi không ngại giúp người La Mạn khai chiến với Viễn chinh quân đâu!”
Thiếu úy hiến binh suýt chút nữa tức đến ngất xỉu, anh ta trừng mắt nhìn A Thụy Địch Á, tức giận dẫn nhóm người Cổ Tà Trần đi về phía một chiếc xe giao thông trong căn cứ bên cạnh sân hạ cánh.
Xe giao thông chạy dọc theo con đường tạm bợ trong căn cứ chưa đầy hai phút đã tới trước một vách núi bị san phẳng. Trên vách núi cao hơn ba trăm mét mở ra một cổng vuông khổng lồ, trước cửa có một trung đoàn trọng giáp trang bị tinh nhuệ canh giữ. Sau khi trải qua một loạt xác minh rườm rà, nhóm người Cổ Tà Trần đổi sang một chiếc xe giao thông nhỏ lái vào Bộ chỉ huy Viễn chinh quân.
Trên đường dẫn tới bộ chỉ huy có mười cánh cửa hợp kim nặng dày tới hai mét, mười cánh cửa này nếu đóng lại hết, ít nhất có thể chống đỡ vụ nổ hạt nhân cấp triệu tấn. Sau khi đi qua con đường hầm dài hai cây số này, mọi người tới trước một thang máy đi xuống, thông qua thang máy xuống sâu dưới lòng đất hơn bảy trăm mét, lúc này mới tới được bộ chỉ huy thực sự của Viễn chinh quân.
Trong bộ chỉ huy hình tròn đường kính hơn hai trăm mét, Thượng tướng Ngõa Cách Lý đang chắp tay đứng trước một đài chỉ huy tổng hợp, hơn mười màn hình ánh sáng lóe lên liên hồi trước mặt ông, các loại dữ liệu không ngừng phản hồi trên màn hình. Hàng chục tham mưu mang quân hàm thấp nhất cũng là đại tá đang bận rộn xung quanh đài chỉ huy tổng hợp này, từng mệnh lệnh không ngừng được ban phát xuống gần một trăm đơn vị tác chiến xung quanh căn cứ Bàn Cổ.
Khi Cổ Tà Trần bước vào bộ chỉ huy, một tham mưu thiếu tướng đang lớn tiếng gào lên: “Phân đội Hồng Tiễn đụng độ phân đội chiến đấu cơ La Mạn, người La Mạn đã phát động tấn công.”
Ánh mắt xám tro của Ngõa Cách Lý lóe lên một tia hung quang, ông trầm giọng nói: “Ba phân đội Hồng Vân, Hồng Quỷ, Hồng Nhạn gần nhất lập tức tới chi viện, tiêu diệt phân đội chiến đấu cơ La Mạn này!”
Lại một tham mưu đại tá gào lên: “Hai tàu đột kích tốc độ cao của La Mạn đã gặp hạm đội vận tải của chúng ta trên quỹ đạo vệ tinh số 1 của Thiên Đường Tinh.”
Ngõa Cách Lý lạnh lùng nói: “Phân đội tàu đột kích mai phục ở khu vực A1 xuất phát, đuổi chúng đi.”
Không khí trong bộ chỉ huy nóng bỏng, người La Mạn và Viễn chinh quân đã bắt đầu tiếp xúc sơ bộ, các loại phân đội nhỏ của người La Mạn không ngừng thăm dò hệ thống phòng ngự của Viễn chinh quân, còn Viễn chinh quân thì cực kỳ cứng rắn giáng trả người La Mạn. Rõ ràng, khi những lần thăm dò như vậy tích lũy đến một mức độ nhất định, một trận chiến quy mô lớn chắc chắn sẽ bùng nổ.
Cổ Tà Trần đứng cách Thượng tướng Ngõa Cách Lý mười mét, vài tên vệ binh tinh nhuệ ngăn cản Cổ Tà Trần tiến lại gần Ngõa Cách Lý.