Doãn Thanh Mai mở tiệc ăn mừng, ngoài việc mời những Trúc Cơ trẻ tuổi trong tông môn như Trần Mạc Bạch, còn có không ít đệ tử chân truyền cũng nhận được thiệp mời và đến dự.
Thần Mộc Tông mới tách ra từ Ngũ Hành Tông chưa đến trăm năm, nên cơ cấu tổ chức vẫn còn tương đối đơn giản.
Hai vị lão tổ trấn giữ ba điện lớn, số còn lại là những tu sĩ Trúc Cơ có công khai sáng tông môn, mỗi người quản lý một trong mười hai bộ. Dưới nữa là lứa Hồng Hà, Trần Mạc Bạch, những người trẻ tuổi đạt Trúc Cơ sau khi Thần Mộc Tông khai tông lập phái.
Nhạc Tổ Đào được xem là ranh giới. Hắn trải qua cả hai thời đại tông môn Ngũ Hành Tông và Thần Mộc Tông, là thiên tài từng dẫn dắt Thần Mộc Tông mười năm liền đứng đầu.
Sau Nhạc Tổ Đào là Phó Tinh Châu và những người khác. Có điều trong mười năm ấy, không ai nổi trội như Hồng Hà hay Trần Mạc Bạch, những người có thể áp đảo cả một thời đại.
Thậm chí Phó Tỉnh Châu còn không thành công ngay lần đầu dùng Trúc Cơ Đan, phải nhờ Phó lão tổ gạt bỏ thể diện, lấy danh nghĩa Doãn Thanh Mai giúp hắn có thêm một viên mới khó khăn đạt tới Trúc Cơ.
Lứa Phó Tinh Châu được coi là thời kỳ suy yếu của Thần Mộc Tông. Lúc ấy, tông môn vừa mới ngừng chiến với Ngũ Hành Tông, các tu tiên giả ở tứ quốc dưới trướng bản năng không tin tưởng Thần Mộc Tông, nhiều gia tộc tu tiên một lòng hướng về Ngũ Hành Tông, tình nguyện đi đường vòng xa xôi cũng muốn đưa thiên tài nhà mình đến Ngũ Hành Tông.
May mắn chưởng môn Mạnh Hoằng sau đó phát hiện ra vấn đề này, lập tức nới lỏng hạn chế thu nhận đệ tử.
Dù là tán tu đã có sẵn tài nghệ, chỉ cần chứng minh không phạm tội lớn như cướp giết đệ tử Thần Mộc Tông, những chuyện khác đều được làm ngơ, cứ thu nhận rồi tính sau.
Thế là xuất hiện những thiên tài không kém Nhạc Tổ Đào như Hồng Hà, Ngạc Vân, Mộc Viên.
Trong đó, Hồng Hà được xưng là thiên tài mạnh nhất từ khi Thần Mộc Tông khai phái đến nay, gần như chắc chắn đạt Kết Đan.
Vốn tưởng Hồng Hà đã là người có thiên phú mạnh nhất, ai ngờ vài năm sau lại có thêm Doãn Thanh Mai với Thiên Linh Căn.
Thiên Linh Căn chỉ cần không gặp bất trắc, cơ bản là chắc chắn Kết Đan.
Chuyện mồ mả tổ tiên bốc khói xanh chưa hết, lần thu nhận đệ tử mới đây ở Vân quốc lại có thêm Trần Mạc Bạch, một thiên tài kiếm đạo tuyệt thế.
Thiên phú linh căn của người này so với Hồng Hà thì cũng chỉ tàm tạm, nhưng tài hoa kiếm đạo kinh thế của hắn lại khiến tất cả người Thần Mộc Tông nhìn thấy một Mạc Đấu Quang thứ hai.
Thậm chí Chu lão tổ và những người biết cảnh giới kiếm đạo "thật sự” của Trần Mạc Bạch còn cảm thấy thiên phú kiếm đạo của Trần Mạc Bạch còn lợi hại hơn Mạc Đấu Quang ba phần.
Tu sĩ Trúc Cơ thế hệ trước của Thần Mộc Tông có hy vọng Kết Đan chỉ đếm trên đầu ngón tay, ba, bốn người.
Còn Trần Mạc Bạch và những người trẻ tuổi vừa đạt Trúc Cơ này gần như ai cũng có tướng Kết Đan.
Ở Đông Hoang này, tu sĩ Kết Đan chính là trời!
Cho nên nhiều tu sĩ lão bối có tiềm lực cũng đã bắt đầu nhường lại quyền lợi nắm giữ theo ám chỉ của hai vị lão tổ, tạo điều kiện cho Trần Mạc Bạch và những người trẻ tuổi khác có con đường thăng tiến.
Nếu Nhạc 1ổ Đào không bị Trường Sinh Thụ Quả khóa tư vi, có lẽ giờ đã là một trong những đôn đốc của mười hai bộ.
Mã Hồng Hà, Chu Vương Thần, Ngạc Vân sau khi đạt Trúc Cơ liền được giao cho chức trấn thủ tam quốc, đợi mười năm là có thể tiếp quản một trong mười hai bộ của tông môn.
Sau Trữ Tác Xu, chưởng môn tương lai sẽ xuất hiện trong ba người Hồng Hà, đó là nhận thức chung của Thần Mộc Tông từ lâu.
Ai ngờ lại xuất hiện một Trần Mạc Bạch yêu nghiệt hơn.
Mà sau Trần Mạc Bạch, Ngư Liên và Mộc Viên dường như cũng có khả năng này.
Thiên tài xuất hiện khiến hai vị lão tổ vừa mừng vừa lo, cũng bắt đầu có nỗi phiền muộn khi chọn người kế nghiệp.
Nhưng chuyện này chưa vội, dù Chu Thánh Thanh lớn tuổi nhất cũng còn 200 năm thọ nguyên, Phó Tông Tuyệt lại đang tuổi xuân, họ có thể đợi cả trăm năm, xem ai mới là thiên tài nhất.
Hai vị lão tổ thọ nguyên dài, chờ được.
Nhưng những tu sĩ Trúc Cơ lớn tuổi bên dưới lại không chờ được, thế là không ít Trúc Cơ có uy tín lâu năm trong tông môn đã bắt đầu âm thầm đặt cược.
Trong đó, Hồng Hà là đệ tử của Phó lão tổ, bản thân lại có thiên phú trác tuyệt, được nhiều người xem trọng nhất.
Người tranh phong với Hồng Hà là Chu Vương Thần, hậu nhân của Chu lão tổ.
Ngạc Vân là lựa chọn của những người không muốn chọn phe hai vị lão tổ, chỉ một lòng muốn thanh tu. Tuy nhiên, bộ phận này cũng không ít.
Tiệc ăn mừng của Doãn Thanh Mai hôm nay coi như là sân nhà của Phạt Ác Điện, là cơ hội để Hồng Hà thể hiện.
Nhưng chắc chắn sẽ có người đối chọi gay gắt.
"Hồng Hà sư huynh, nghe nói huynh trấn thủ ở Vũ quốc, đã đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ, thật đáng mừng."
Sau khi Doãn Thanh Mai chào hỏi, một đệ tử chân truyền Luyện Khí đột nhiên đứng dậy, đến trước mặt Hồng Hà, vẻ mặt ngưỡng mộ mời rượu.
"Chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới."
Hồng Hà mỉm cười, nể mặt uống một hơi cạn sạch.
Lời này vừa ra, bầu không khí trong đại điện quả nhiên trở nên náo nhiệt hẳn lên. Không ít đệ tử chân truyền còn chưa đạt Trúc Cơ, nghe nói Hồng Hà đã đột phá lần nữa, không khỏi kinh ngạc.
"Ta nghe nói Chu sư huynh cũng đã sớm đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ, xem ra tương lai tông môn sẽ giao vào tay Hồng Hà sư huynh và Chu Vương Thần sư huynh."
Lúc này, lại có một đệ tử chân truyền khác lên tiếng, là người của Chu Vương Thần.
"Ta dựa vào ngoại vật mới đột phá được, so với Hồng Hà sư huynh vẫn còn kém xa."
Không ngờ Chu Vương Thần lại khiêm nhường, chủ động thừa nhận không bằng Hồng Hà, khiến những người hiểu rõ tính cách hắn đều lộ vẻ kỳ lạ.
"Nói vậy thì Ngạc Vân sư huynh có vẻ hơi tụt lại phía sau, lúc trước nổi danh ba người, chỉ còn mình huynh ấy chưa đột phá."
Cuối cùng, một người khác được sắp xếp lên tiếng.
Lời này vừa ra, Nguyên Trì Dã bên cạnh Ngạc Vân biến sắc, ánh mắt băng lãnh nhìn về phía người nói chuyện. Nhưng người kia là Ngô Trạch Dương, một trong những người mới đạt Trúc Cơ cùng Trần Mạc Bạch tiến vào Thần Thụ bí cảnh, đối mặt với ánh mắt của Nguyên Trì Dã, hắn mim cười rồi cúi đầu.
Mọi người đều biết Ngô Trạch Dương là người của Chu Vương Thần, trước mặt bao người, Nguyên Trì Dã cũng không tiện tranh cãi, dù sao hắn nói cũng đúng sự thật.
« Muốn loại Ngạc Vân ra khỏi cuộc chơi trước sao! »
Mọi người trong điện lúc này đã hiểu ý tứ trong đó, và dường như hai phe thế lực Hồng Hà và Chu Vương Thần đã đạt được sự đồng thuận này mà không cần thông qua trao đổi.
"Luận về tu vi, ta quả thật không bằng hai vị sư huynh."
Ngạc Vân cũng không có cách nào, lúc này ra mặt tranh cãi ngược lại càng lộ vẻ hẹp hòi, dứt khoát thừa nhận không bằng.
Chỉ là sau ngày hôm nay, chức chưởng môn có lẽ không còn duyên với hắn, trừ phi Mạnh Hoằng có thể Kết Đan thành công và nguyện ý nâng đỡ.
Lời này của Ngạc Vân vừa ra, không ít đệ tử trung lập lúc này cũng đã coi thường hắn đôi chút, ít nhất trong lòng họ, ba người nổi danh ngày xưa hiện tại đã có sự chênh lệch cao thấp.
"Ta lại cảm thấy, nếu muốn chấp chưởng tông môn thì tu vi không quan trọng, quan trọng là có thể mang đến tương lai tốt đẹp hơn cho toàn bộ tông môn hay không."
Lúc này, trong đại điện lại có người bất chấp thế lực hai bên mà lên tiếng.
Ngô Trạch Dương hơi nhướng mày, muốn xem xem ai lại "đầu sắt" như vậy.
Sau đó.
Hắn thấy Trần Mạc Bạch.
À, là vị này à!
Ngô Trạch Dương coi như không nghe thấy, liếc mắt nhìn Chu Vương Thần rồi cúi đầu.
"Lời Trần sư đệ cũng có lý, nhưng nếu muốn phát triển ở Đông Hoang này, điều quan trọng nhất là năm đấm phải đủ cứng, nếu không ngay cả sinh tồn cũng không làm được, nói gì đến phát triển và tương lai."
Ngô Trạch Dương không mở miệng, Chu Vương Thần chỉ có thể tự mình ra mặt, giải thích giá trị quan sinh tồn mộc mạc nhất ở Đông Hoang.