Sau khi thử nghiệm sức mạnh sinh cơ của Ất Mộc Thần Lôi, Trần Mạc Bạch rất hứng thú.
Hắn lại tiếp tục dùng nó thúc tất cả linh mễ trồng ở Tiểu Nam sơn, nhưng phát hiện vẫn còn một số hạn chế.
Đầu tiên, việc thúc này phụ thuộc vào phẩm cấp của bản thân linh thực. Ví dụ, linh thực nhất giai chỉ có thể thúc đến nhất giai.
Đương nhiên, trong đám linh thực nhất giai vẫn có vài cây khỏe mạnh vượt trội, có khả năng phát triển lên nhị giai. Giống như giống lai Thanh Khả linh mễ và Ngọc Trúc linh mễ trước đây. Nhưng dù Trác Minh tận tâm chăm sóc bồi dưỡng, cả mẫu ruộng linh mễ đó cũng chỉ có ba cây đạt đến nhị giai.
Hơn nữa, sức mạnh sinh cơ của Ất Mộc Thần Lôi chỉ có tác dụng thúc đẩy. Nguồn năng lượng chính để linh mễ trưởng thành vẫn là địa khí của linh điền ở Tiểu Nam sơn, cùng các loại linh khí khác.
Trần Mạc Bạch thử thúc đám Thanh Khả Ngọc Nha linh mễ kia, khiến linh điền nhị giai gần như tụt xuống nhất giai.
May mà địa khí Tiểu Nam sơn sung túc, sang năm đổi giống bón phân thì những tổn thất này sẽ được bù đắp.
Ngoài ra, đối tượng được thúc phải là những cây đã trưởng thành hơn nửa, như vậy mới chịu được sự tưới tắm của sinh cơ.
Nếu dùng nó thúc hạt giống, hạt giống sẽ bị "bội thực" mà chết do sức mạnh sinh cơ quá lớn.
Liên tiếp mấy ngày sau, Trần Mạc Bạch cuối cùng đã hiểu rõ về sức mạnh sinh cơ của Ất Mộc Thần Lôi.
Nếu không phải linh thực quan trọng, tốt nhất không nên dùng loại thuật pháp này, vì nó có phần "tát ao bắt cá”.
Cũng chỉ ở Đông Hoang này thôi, chứ ở Tiên Môn, hành vi tổn hại linh mạch địa khí như vậy sẽ không được phép.
"Minh nhi, vi sư thấy con đang tu luyện Cửu Nhận Pháp Thể, cầm lấy cây Ngọc Trúc linh mễ này bồi bổ thân thể."
Hôm nay, Trần Mạc Bạch thúc một cây Ngọc Trúc linh mễ nhị giai, bẻ một đoạn nhỏ nếm thử, còn lại cả cây ném cho Trác Minh.
"Sư tôn, cái này quý quá ạ!"
Trác Minh ôm cây Ngọc Trúc linh mễ to gần bằng cánh tay nàng, cao hơn ba mét, có mười mấy đốt, mắt tròn xoe, lắc đầu lia lịa.
"Đoán thể quan trọng nhất là khí huyết phải đủ. Hai năm qua con ăn Ngọc Nha linh mễ coi như bổ túc căn cơ, nhưng nếu muốn tu luyện Cửu Nhận Pháp Thể thì phải đại bổ."
"Cây linh mễ nhị giai này vừa vặn phù hợp. Có điều cảnh giới của con còn thấp, cứ ăn xen kẽ với linh mễ nhất giai, mỗi bảy ngày nấu một đốt, như vậy cơ thể mới tiêu hóa được. Đợi ăn hết thì lại đến xin vi sư."
"Theo ta đoán, ăn năm sáu năm thì Cửu Nhận Pháp Thể của con có thể nhập môn. Đến lúc đó tông môn thi đấu, dù kinh nghiệm chiến đấu không tốt thì ít nhất cũng không ai đánh cho con động tới người."
Nghe vậy, Trác Minh hiểu rõ dụng tâm của sư phụ, hóa ra người vẫn lo lắng năng lực đấu pháp của nàng.
“Đa tạ sư tôn, con nhất định sẽ không làm người thất vọng!”
Trác Minh ôm cây Ngọc Trúc linh mễ cao lớn trong ngực, kiên định nói, biểu thị sẽ cố gắng tu luyện Cửu Nhận Pháp Thể, không để Tiểu Nam sơn nhất mạch mất mặt.
Lạc Nghi Huyên đứng bên cạnh nghe, thầm nghĩ có lẽ mình cũng nên tu luyện một môn đoán thể chi pháp hệ Thủy, để không lãng phí các loại linh mễ dồi dào trong kho của Tiểu Nam sơn.
"Có gì mà thất vọng hay không. Con cứ tu luyện bình thường là được, đừng áp lực, cũng đừng thấy linh mễ này trân quý. Chờ mươi năm nữa vi sư sẽ khiến cả tông môn đủ tiền ăn linh mễ nhị giai."
Khi còn bé, gia cảnh Trần Mạc Bạch cũng khá giả. Vì Thanh Sơn thôn chuyên trồng linh mễ, nên hầu như bữa nào mẹ hắn cũng cho thêm một nắm linh mễ nhị giai vào cơm. Vì vậy, dù khi nhỏ Trần Mạc Bạch từng bệnh nặng, khí huyết không đủ, nhưng khi lớn lên lại khỏe mạnh cường tráng.
"Sư tôn, con giúp người nấu cơm”
Dưới chân núi, Lạc Nghi Huyên lấy đoạn Ngọc Trúc linh mễ Trần Mạc Bạch vừa bẻ, nhóm lửa, lấy một phiến đá phẳng trong túi trữ vật ra hơ nóng, rồi đặt đoạn trúc lên nướng.
Lập tức có hương thơm nhè nhẹ lan tỏa.
Trần Mạc Bạch ngồi lên một tảng đá lớn, Trác Minh cũng xách một bầu nước suối tới.
Chốc lát sau, hai đồ đệ bưng nước suối và linh mễ đã nấu xong tới.
“Các con cũng nếm thử đi.”
Trần Mạc Bạch cười xé đoạn Ngọc Trúc linh mễ, dùng lửa nướng khiến hương tre hòa quyện với hương gạo nồng đậm, tạo thành một mùi thơm thấm vào lòng người. Hạt gạo căng tròn, óng ánh trong suốt, như những hạt ngọc trắng nõn, mềm mại thơm ngon.
"Đa tạ sư tôn."
Linh mễ là loại linh thực ôn hòa nhất. Lạc Nghi Huyên Luyện Khí viên mãn, Trác Minh Luyện Khí tầng bảy kiêm luyện đoán thể, đều có thể ăn một miếng nhỏ. Trần Mạc Bạch vạch tay, đưa phần ngon nhất gần miệng ống trúc cho hai nàng.
Trong lúc hai cô gái đang vui vẻ ăn Ngọc Trúc linh mễ, một đạo Truyền Tin Phù từ chân trời xa xăm sáng lên.
Lạc Nghi Huyên lập tức đứng dậy đón lấy Truyền Tin Phù, đưa cho Trần Mạc Bạch.
"Ngạc sư huynh và Nguyên sư huynh đã về, thu dọn đồ đạc, ngày mai theo vi sư đi Thần Mộc thành."
Đã lâu Trần Mạc Bạch chưa gặp Ngạc Vân.
Gặp lại bạn cũ, vẫn là một việc vui vẻ.
"Sư tôn, có nên mang rễ Ngọc Trúc linh mễ không ạ?"
Lạc Nghi Huyên nhỏ giọng nhắc nhờ. Trần Mạc Bạch vỗ trán, lập tức quay lại thúc một cây rồi giao cho tiểu đồ đệ xử lý.
Hôm sau, Trác Minh vẫn như thường lệ ở nhà trông coi.
Sư đồ hai người đến Thần Mộc thành, trong đình viện của Ngạc Vân đã có không ít người.
Đến tối, Trần Mạc Bạch mới kéo vài người đến gõ cửa.
"Ngạc sư huynh, nếm thử linh mễ Tiểu Nam sơn ta trồng."
Đêm đó, nhóm Trúc Cơ nhỏ gồm Ngạc Vân, Trân Mạc Bạch, Nguyên Trì Dã và Nhạc Tổ Đào cùng nhau thưởng thức món Ngọc Trúc linh mễ nấu nhừ, ai nấy đều tấm tắc khen ngon.
"Trần sư đệ thật tài năng, ta hổ thẹn quá. Chỉ cần muốn làm, thì không gì là không làm tốt."
Ngày xưa, khi Trần Mạc Bạch đi làm ruộng, Nguyên Trì Dã còn thầm cảm khái người này không có chí tiến thủ. Giờ nghĩ lại, hóa ra mình thiển cận.
Dù là làm ruộng, luyện kiếm hay tu hành, Trần Mạc Bạch đều làm đến đỉnh phong. Ít nhất là trong cùng thế hệ, hắn là người giỏi nhất.
"Tu vi cảnh giới cao, thì chỉ mình mình lợi hại. Ta hy vọng tương lai, khi Thần Mộc tông đến lượt chúng ta mấy người chấp chưởng, không cần chúng ta ra tay, mà đệ tử bên dưới tùy tiện phái ai cũng có thể trấn áp một phương. Cho nên ta mới nghĩ, có thể để mỗi đệ tử đều được ăn linh mễ miễn phí không, vì vậy mà say mê làm ruộng."
Lời này của Trần Mạc Bạch khiến cả ba người đều trầm tư. Nửa ngày sau, Nhạc Tổ Đào mới lắc đầu, nói chuyện này khó thực hiện.
Việc trồng trọt linh mễ nhất giai, tông môn lấy gấp 10 lần cống hiến để hỗ trợ, cũng chỉ miễn cưỡng duy trì được cho một bộ phận đệ tử. Một số người thậm chí còn phải mua từ các gia tộc tu tiên khác.
Trừ những đệ tử ngành đoán thể được đảm bảo phục dụng linh mễ, linh nhục, còn lại đệ tử Luyện Khí hầu như đều dùng Tích Cốc Đan để giải quyết vấn đề no bụng.