"Văn Bách, con chuẩn bị một chút, ngày mai theo ta đi tuần tra các phường thị lớn của Kiến Quốc."
"Vâng, sư tôn."
Lưu Văn Bách đã mong chờ ngày này từ lâu.
"Sư tôn, con cũng đang rảnh, hay là để con đi cùng sư phụ và sư huynh luôn ạ."
Lạc Nghi Huyên đột nhiên lên tiếng, Trần Mạc Bạch ngẫm nghĩ rồi gật đầu đồng ý.
Dù sao lần này đi chủ yếu là để xem xét tình hình mua bán phù chú của mình. Sau này Lưu Văn Bách có lẽ không quản xuyến hết được, mang theo đồ đệ nhỏ nhanh nhẹn này cũng tốt.
Trác Minh đứng bên cạnh cũng có chút động lòng. Từ khi đi theo Trần Mạc Bạch từ Nam Khê phường thị gia nhập Thần Mộc Tông đến nay, nàng chưa từng rời khỏi Cự Mộc Lĩnh.
Bốn năm đầu trong tám năm qua rất khổ cực, nhưng từ khi bái nhập Tiểu Nam Sơn, nàng đã có những ngày tháng hạnh phúc, một điều mà trước đây nàng không dám mơ tới.
"Vậy con ở nhà trông nom nhé."
"Vâng, sư tôn."
Trác Minh cẩn thận gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút xấu hổ. Nàng cho rằng do năng lực đấu pháp của mình còn kém, giao tiếp lại vụng về. Sau này nhất định phải sửa chữa những khuyết điểm này, để có thể giúp sư tôn giải quyết công việc như đại sư huynh và tiểu sư muội.
Ngày hôm sau.
Khi Trần Mạc Bạch xuống núi, Lưu Văn Bách và Lạc Nghi Huyên đã đợi sẵn ở chân núi.
Trác Minh cũng có mặt. Nàng mặc bộ quần áo vải thô, bên hông đeo một giỏ trúc đựng các công cụ làm ruộng nhỏ, định tiễn bọn họ rồi ra đồng linh xem xét những mạ non mới gieo đầu xuân năm nay.
"Việc nhà cứ giao cho con. Nếu có chuyện gì không giải quyết được, cứ đến Thần Mộc Thành tìm Nhạc sư huynh."
Trần Mạc Bạch đặn dò Trác Minh xong, điều khiển Xích Hà Vân Yên La đưa hai đồ đệ bay khỏi Cự Mộc Lĩnh.
Điểm dừng chân đầu tiên của ba người là Ngọc Hồ phường thị, nơi gần Thần Mộc Tông nhất.
"Năm xưa, trước khi Trúc Cơ, ta rời tông môn đi về hướng tây, vốn định về Vân Quốc thăm lại quê hương. Ai ngờ, khi ngắm cảnh quan thiên nhiên, hoa nở rồi tàn, ta chợt cảm thấy thời cơ đột phá đã đến. Thế là ta thuê một động phủ ở Ngọc Hồ phường thị này, ăn Trúc Cơ Đan và nhất cử Trúc Cơ thành công."
Trên Xích Hà Vân Yên La, Trần Mạc Bạch chỉ xuống Ngọc Hồ phường thị bên dưới, lặp lại những lời trước đây đã nói với Ngạc Vân và Nguyên Trì Dã.
"Sư tôn quả là kỳ tài, chúng con không sánh bằng."
Lưu Văn Bách cảm khái từ tận đáy lòng, còn Lạc Nghi Huyên thì nhìn sư phụ với ánh mắt sùng bái.
Trần Mạc Bạch có chút chột dạ, cười khan hai tiếng rồi điều khiển Xích Hà Vân Yên La đáp xuống.
Ở cổng phường thị có không ít tán tu, cùng một số tu sĩ Luyện Khí làm người dẫn đường. Nhưng khi thấy Trần Mạc Bạch từ trên trời giáng xuống, tất cả đều tỏ vẻ kính sợ, không ai dám tiến lại gần.
Ai cũng biết, người có thể bay đều là tu sĩ Trúc Cơ.
Và những nhân vật như vậy, không phải là những tu sĩ Luyện Khí tầm thường có thể tiếp xúc được.
Hơn nữa, thầy trò Trần Mạc Bạch dáng vẻ phi phàm, khí chất xuất chúng, Lạc Nghi Huyên lại càng có vẻ đẹp thanh tú thoát tục, nhìn là biết xuất thân từ đại tông môn, thế lực lớn.
Trong giới tán tu có một quy tắc sinh tồn là khi gặp những nhân vật quyền quý như vậy, tốt nhất nên kính nhi viễn chi, tránh bị liên lụy vào những phiền toái không cần thiết.
"Đi thôi, ta nhớ không nhầm thì cửa hàng của chấp sự tông môn ở trong phường thị."
Trần Mạc Bạch nhớ lại những gì mình từng trải qua khi đến Ngọc Hồ phường thị lần trước, dẫn hai đồ đệ đi về phía tòa kiến trúc ba tầng cao nhất trong phường thị.
"Gặp qua trấn thủ."
Chấp sự của Thần Mộc Tông trong phường thị tên là Bàng Quảng Mẫn, một tu sĩ Luyện Khí tầng chín, hiện tại là thuộc hạ của Trần Mạc Bạch.
Trong vòng mười năm tới, tất cả đệ tử của Thần Mộc Tông ở năm đại phường thị của Kiến Quốc đều thuộc quyền quản lý của Trần Mạc Bạch.
"Trong phường thị, có bao nhiêu đệ tử của tông ta?"
"Hai mươi bảy người."
"Sản nghiệp thế nào?"
“Ngọc Hồ phường thị có ba mươi sáu cửa hàng, tông ta kiểm soát mười hai cửa hàng. Trong đó bốn gian dùng riêng, tám gian cho người khác thuê, mỗi gian thu 150 khối linh thạch tiền thuê. Ngoài cửa hàng ra, bốn mươi tám động phủ nhất giai và hai mươi tư động phủ nhị giai trên linh mạch của phường thị cũng thuộc về tông môn, hàng năm có thể mang lại khoảng 800 khối linh thạch thu nhập. Còn nữa, đại trận bảo vệ phường thị cũng đo tông ta phái người bảo trì, các cửa hàng trong phường thị hàng năm sẽ nộp 360 khối linh thạch gọi là tiền công cho các sư huynh ở trận pháp bộ."
Bàng Quảng Mẫn rất thực tế, nắm rõ như lòng bàn tay các sản nghiệp của Thần Mộc Tông ở Ngọc Hồ phường thị.
"Như vậy, mỗi năm tông môn có thể thu được hơn hai ngàn khối linh thạch từ phường thị này."
Trần Mạc Bạch nhẩm tính trong đầu, ước tính khoản thu nhập này.
"Bẩm trấn thủ, cuối năm ngoái khi Lưu trấn thủ về tông báo cáo, tổng thu nhập con báo cáo là 4587 khối linh thạch."
Bàng Quảng Mẫn cẩn thận từng li từng tí nói câu này, vì hắn không biết Lưu Nhữ Trọng có nộp đầy đủ khoản thu nhập này lên tông môn hay không.
"Văn Bách."
Trần Mạc Bạch gọi đại đồ đệ của mình. Mấy hôm trước hắn bận rộn với việc chế tạo khôi lỗi, nên giao cho Lưu Văn Bách xem xét các tư liệu của trấn thủ Kiến Quốc ở truyền công bộ.
"Bẩm sư tôn, số lượng cơ bản không sai lệch."
Có người ngoài ở đây, Lưu Văn Bách nói năng tương đối uyển chuyển, nhưng Trần Mạc Bạch hiểu ý hắn, gật đầu không nói gì thêm.
Nhưng Bàng Quảng Mẫn thì mồ hôi lạnh đã túa ra trên trán.
"Sư tôn, thu nhập từ những sản nghiệp mà Bàng chấp sự vừa nói trong phường thị là cố định, nên cơ bản sẽ không có vấn đề gì. Nhưng các cửa hàng do tông môn tự kinh doanh thì lại dễ dàng làm giả sổ sách."
Trong khi nói, Lạc Nghi Huyên nhìn Bàng Quảng Mẫn đang không ngừng lau mồ hôi bằng ánh mắt như cười như không. Trước khi bái nhập Thần Mộc Tông, nàng đã ở phường thị bên Vân Quốc mấy năm, nên cũng biết một chút về những mánh khóe ở đây.
"Trấn thủ, con đến đây mười sáu năm nay, sổ sách đều có ghi chép đầy đủ, ngài muốn xem thì con đưa đến ngay."
Bàng Quảng Mẫn không chút do dự, lập tức bắt đầu tự chứng minh sự trong sạch của mình.
“Không cần đâu, dù sao cũng là chuyện trong thời gian Lưu sư huynh còn tại nhiệm, ta mà tra xét thì chăng phải là các trấn thủ tiền nhiệm cũng phải lo lắng hay sao.”
Trấn thủ Kiến Quốc không chỉ có Lưu Nhữ Trọng, mà vì đây là nơi ở của Thần Mộc Tông, nên mỗi đời trấn thủ đều có bối cảnh thâm hậu, có lẽ đều có thể thông đến hai vị lão tổ. Trần Mạc Bạch đâu dại gì mà gây thù chuốc oán với những người này.
"Đi xem các cửa hàng của tông môn thôi. À phải, nếu năm nay ta không đến thì tám cửa hàng kia chẳng phải là vẫn chưa cho thuê được?"
Trần Mạc Bạch vừa đi vừa nói, Bàng Quảng Mẫn lập tức đi theo sau hắn, nhanh chóng trả lời.
"Bẩm trấn thủ, tông môn có quy định, nếu tu sĩ thuê cửa hàng từ năm trước vẫn muốn thuê tiếp, đồng thời việc làm ăn của họ không ảnh hưởng đến danh tiếng của tông môn thì có thể cho họ tiếp tục thuê."
"Vậy nếu năm nay ta muốn thuê một gian cửa hàng thì Bàng chấp sự có cách nào thu xếp không?”
Câu nói này của Trần Mạc Bạch khiến mồ hôi trên trán Bàng Quảng Mẫn càng nhiều hơn. Người có thể thuê được cửa hàng của Thần Mộc Tông, tự nhiên không phải là nhân vật nhỏ, không phải gia tộc tu tiên thì cũng là thế lực của Đông Hoang thương hội.
"Nếu trấn thủ muốn thì con sẽ thu xếp một gian ngay."
Dù sao thì uy thế của người lãnh đạo trực tiếp vẫn lớn hơn. Bàng Quảng Mẫn chỉ do dự một lát rồi cắn răng nhận lời.