Tân chính lệnh của Trần Mạc Bạch vừa ban ra, toàn bộ các đại tiên thành ở Đông Hoang đều xôn xao.
Những tán tu và tu sĩ của các tiểu gia tộc từ Đông Ngô chạy nạn đến, sắc mặt lúc trắng lúc xanh. Kẻ phẫn nộ, người bối rối, lại có kẻ suy tư đối sách.
"Cái Ngũ Hành tông này cũng quá đáng rồi, chúng ta chạy nạn đến đây, giờ lại muốn đuổi chúng ta đi!"
Một gã tán tu Trúc Cơ tức giận bất bình nói. Gã ở Đông Ngô cũng được xem là một phương hùng chủ, dù đến bát đại gia tộc cũng là thượng khách.
Chỉ có điều giá phòng ở Bắc Uyên thành quá cao, nên gã vẫn thuê trọ. Giờ theo tân chính, những người ngoại tỉnh thuê trọ như bọn họ cũng bị ảnh hưởng.
“Ngũ Hành tông làm vậy, rõ ràng là muốn ép chúng ta về chống cự Ma Đạo và Yêu tộc. Nhưng đám tán tu chúng ta, đâu phải đổi thủ của chúng?” Một nữ tu sĩ khác lo lắng nói.
Ý tứ của mệnh lệnh mới ban bố này đã quá rõ ràng.
Nhưng dù quần tình xúc động, đối mặt chính sách của Ngũ Hành tông, bá chủ Đông Hoang, tất cả bọn họ cộng lại cũng không có khả năng phản kháng.
Đêm xuống, thủ lĩnh các thế lực tán tu và tộc trưởng các tiểu gia tộc ở Đông Ngô tại Bắc Uyên thành bí mật tụ hội.
"Ta nghe được tin, Trần Tiên Tôn hôm nay triệu tập người của bát đại gia tộc Đông Ngô, chắc chắn là muốn ép chúng ta về làm pháo hôi."
“Ngũ Hành tông chắc chắn không muốn tất cả chúng ta đều chạy trốn đến Đông Hoang. Một khi Đông Ngô thất thủ, Ngũ Hành tông cũng khó giữ mình, họ cần chúng ta trở về, dù chỉ kéo dài thêm chút thời gian.”
"Đáng giận, trời đất bao la, chẳng lẽ không có chỗ dung thân cho chúng ta sao!"
Trong tiếng ồn ào, cũng có người đứng ra, bày tỏ nguyện ý dẫn đầu mọi người cùng nhau trở về Đông Ngô. So với thế cô lực yếu, ít nhất khi kết hợp lại, họ có thể đàm phán với các đại tộc.
Phần lớn trong số này là người của các gia tộc vừa và nhỏ. Họ có sản nghiệp ở Đông Ngô, nên trong tình cảnh bị Ngũ Hành tông bức bách, nguyện ý giữ lại vài người con cháu cốt cán ở Bắc Uyên thành, còn lại thì mang về Đông Ngô, liều một phen.
Người dẫn đầu là một tu sĩ trung niên mặc áo xanh, Thẩm Phong, gia chủ Thẩm gia ở Đông Ngô, tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
"Chư vị, việc Ngũ Hành tông làm lần này tuy hà khắc, nhưng không phải không có lý. Chúng ta đều chạy đến đây, sau khi Đông Ngô sụp đổ, chúng ta cũng sẽ bị chiêu mộ tiếp tực ra chiến trường. Không thể trốn tiếp về phía Đông Thổ được. Đến đó, truyền tống trận nằm trong tay Ngũ Hành tông, mà đi Hoang Khư lại là đường chết. Chi bằng chúng ta tổ chức một đội ngũ, trở về bảo vệ gia viên. Ngũ Hành tông chắc chắn cũng sẽ ra tay giúp đỡ, nói không chừng có thể cự địch ngoài cửa." Thẩm Phong trầm giọng nói.
Lời này khiến một số tán tu và tu sĩ tiểu gia tộc động lòng. Đúng vậy, họ chạy đến đây chủ yếu vì Đông Hoang là nơi an toàn nhất trong toàn bộ biên cương Đông Châu.
Nhưng nếu Đông Ngô sụp đổ, nơi này cũng sẽ thành chiến địa. Họ ở đây làm kẻ tha hương, không có căn cơ, đến lúc Ngũ Hành tông đối đầu với yêu ma, chắc chắn cũng sẽ bị cưỡng ép chiêu mộ ra tiền tuyến.
"Thẩm gia chủ nói phải, chúng ta không thể cứ vậy mà bỏ cuộc. Dù chiến tử, cũng phải chết trên quê hương mình!"
Một tu sĩ trẻ tuổi đứng dậy, là người Thẩm Phong sắp xếp, ngữ khí sôi sục phối hợp, thực sự thuyết phục được không ít tu sĩ trẻ tuổi.
Rất nhanh, cảm xúc trở về chống cự lan tràn trong không ít tu sĩ.
Nhưng cũng có một số người thờ ơ, chẳng buồn để ý.
Sau khi tụ hội kết thúc, nội dung cuộc nói chuyện lọt đến tai Ngạc Vân. Người này lập tức triệu kiến Thẩm Phong, khen ngợi hành động của gã.
Được ủng hộ, Thẩm Phong liền bắt đầu tổ chức không ít tu sĩ Đông Ngô, thông qua phi thuyền do Ngũ Hành tông sắp xếp, trở lại Đông Ngô, gia nhập liên minh Đông Ngô.
Nhưng số người này chỉ chiếm chưa đến ba thành.
Một thành khác tìm cách đến những tiên thành hẻo lánh nhất, giá phòng rẻ nhất ở Đông Hoang để mua nhà định cư, quyết tâm sống tạm.
Nhưng ngoài họ ra, những tu sĩ Đông Di còn lại cũng nghĩ đến điều này, khiến giá phòng ở mỗi tiên thành Đông Hoang, trong thời điểm chiến tranh sắp đến, lại vì vậy mà liên tục tăng vọt.
Mà số người mua được nhà, dù chỉ là trả tiền đặt cọc, cũng chỉ là thiểu số. Sáu, bảy phần mười tu sĩ còn lại đành trôi dạt, chờ đến thời hạn cuối cùng, bị Ngũ Hành tông trục xuất.
Cũng có một bộ phận người trực tiếp biến mất khỏi các đại tiên thành Đông Hoang, che giấu tu vi, thay hình đổi dạng, trốn trong thâm sơn cùng cốc hoặc giữa chốn phàm trần.
Trần Mạc Bạch cũng không có cách nào với việc này. Dù sao nhân thủ của Ngũ Hành tông cũng không nhiều, hơn nữa đại trận Thiên Mạc Địa Lạc cũng chỉ bao phủ một phần nhỏ đại địa Đông Hoang, những nơi có linh mạch có thể đo lường được tung tích tu sĩ tu hành linh khí. Nhưng nếu thực sự đến những nơi chim không thèm ỉa, vô linh chi địa, hoặc chỉ có linh mạch cấp một, thì không có cách nào.
Dù vậy, Trần Mạc Bạch vẫn cho đội tuần sát sứ của Phạt Ác điện Ngũ Hành tông xuất động, tuần tra khắp Đông Hoang. Chỉnh sách vừa ban bố, thái độ của họ phải thể hiện rõ ràng, để các đại gia tộc Đông Ngô thêm tin tưởng.
Ngoài ra, Trần Mạc Bạch cũng đang cố gắng thu thập bản đồ linh mạch mà các đại gia tộc Đông Ngô dâng lên, chuẩn bị nhập gia tùy tục, thiết trí thêm một số trận pháp cường đại ở Đông Ngô, đến lúc đó kết nối với Thiên Mạc Địa Lạc ở Đông Hoang.
Ngũ Hành tông của hắn sau trăm năm cẩn trọng phát triển, cũng chỉ có 120.000 đệ tử. Đối mặt yêu ma, chắc chắn phải làm gì chắc đó, tốt nhất mỗi khi tiến lên một bước, đều có trận pháp đi theo bố trí.
Như vậy tiến có thể công, lui có thể thủ, nhân viên cũng được bảo vệ an toàn.
Nếu bố trí đại trận tinh diệu, sau chiến tranh cũng có thể thuận lý thành chương đưa khu vực Đông Ngô vào trong tầm kiểm soát của Ngũ Hành tông.
Chỉ có điều bên phía Đông Ngô, ý thức lãnh địa vô cùng mạnh mẽ, những bản đồ linh mạch này phần lớn không hoàn chỉnh, khiến Trần Mạc Bạch cau mày.
Hắn gọi bộ trưởng bộ linh mạch của Ngũ Hành tông đến, chỉ vào những chỗ trống trên bản đồ, bảo họ phái người đi thực địa thăm dò, đồng thời kiểm nghiệm thuộc tính linh mạch, địa thế sông núi các loại.
Sau khi phân phó xong việc này, Trần Mạc Bạch lại ban bố lệnh tập kết đệ tử tinh nhuệ của ngũ mạch Ngũ Hành tông, còn bản thân thì đích thân đến Phong Vũ Tiên Thành.
Mạc Đấu Quang mỗi ngày dẫn đệ tử Ngũ Hành tông diễn luyện Ngũ Hành Đạo Binh. Đạo binh Canh Kim to lớn sừng sững trên mặt nước Vân Mộng Trạch, gào thét lên ngàn vạn kiếm khí, kiếm quang đầy trời khiến tu sĩ trong tiên thành vừa hưng phấn lại vừa bất an.
Hưng phấn là các tu sĩ Đông Hoang, họ tự hào vì được Ngũ Hành tông phù hộ.
Còn thấp thỏm là những tu sĩ Đông Ngô, mười lăm ngày sắp đến, phần lớn bọn họ sẽ bị trục xuất. Dù chi cần trốn vào Vân Mộng Trạch rộng lớn, dù là Ngũ Hành tông cũng khó tìm thấy.
Nhưng như vậy, thứ họ cần phòng bị, chính là tất cả.
Bởi vì mỗi tu sĩ đều biết, trong chiến tranh, nguy hiểm nhất thường là đồng bạn.
Những kiếp tu sẽ kết thành bầy cướp đoạt tu sĩ lạc đàn, thậm chí phục sát bảo thuyền của các tiểu gia tộc tu tiên.
Và tình huống này đã bắt đầu xảy ra!
“Mạc sư huynh, phiền huynh dẫn năm doanh tu sĩ đến Kim Phong Pha trước."
Trong Phong Vũ Tiên Thành, Trần Mạc Bạch dựa vào bản đồ linh mạch Đông Ngô hiện có, bắt đầu bài binh bố trận, chia tu sĩ Ngũ Hành tông theo đơn vị doanh.
Một doanh là 6000 người, vì 5000 tu sĩ có thể diễn hóa Ngũ Hành Đạo Binh, thêm 1000 người máy động làm dự bị bổ sung bất cứ lúc nào, có thể phát huy sức chiến đấu đến mức lớn nhất.
Năm doanh dưới trướng Mạc Đấu Quang, lần lượt do năm tu sĩ Kết Đan Ninh Lạc Sơn, Mộc Viên, La Tuyết Nhi, Thịnh Chiếu Hi, Trác Minh chỉ huy, vừa vặn tu hành công pháp Ngũ Hành.
"Đến Kim Phong Pha, lấy nơi đó làm trung tâm, chọn những linh mạch này, bố trí một tòa đại trận."