Trần Mạc Bạch thấy kim quang ập đến, sắc mặt không hề thay đổi. Tay phải hắn khẽ vung lên, đám mây ngũ sắc dưới chân tách ra thành hai luồng, dưới sự điều khiển của Thuần Dương chân khí, ngưng tụ thành hai bàn tay khổng lồ, nhẹ nhàng năm chặt hai đạo kim mang từ trên xuống.
Thứ tưởng chừng như làn khói mỏng manh, đối mặt với kim mang có thể chém đứt núi cao, xẻ đôi sông lớn, lại dễ dàng bị bóp nát.
"Ồ! Chân khí của tiểu tử này, vậy mà hùng hậu đến vậy!"
Quang Minh Thánh Sứ thấy vậy, không khỏi kinh ngạc. Chiêu thức này của hắn tuy chỉ mang tính thăm dò, nhưng cũng có uy lực của tứ giai đỉnh phong. Tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bình thường chưa chắc đã có thể dễ dàng đỡ được như vậy.
"Hắn xấp xỉ Diệp Thanh, sắp đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ!"
Tô Tử La lên tiếng, trong mắt ánh lên ngũ thải quang hoa. Qua lần giao thủ vừa rồi, nàng đã nhìn thấu tu vi thực sự của Trần Mạc Bạch.
"Tiểu tử này luyện hóa Hỗn Nguyên Đạo Quả rồi sao?"
Quang Minh Thánh Sứ nghe vậy, càng thêm kinh ngạc. Ở Thiên Hà giới này, tu luyện được đến trình độ này chỉ sau khi Kết Anh vài chục năm, chỉ có thể giải thích bằng việc luyện hóa đạo quả.
"Ta không cảm nhận được khí cơ của đạo quả..."
Đó cũng là điều Tô Tử La nghi hoặc. Nếu không có đạo quả, thì chỉ có thể là khổ tu thuần túy.
Nếu thật là như vậy, thiên phú của Trần Thanh Đế này quả thực quá mức nghịch thiên
"Nếu không muốn lưu lại danh tính, thôi vậy. Dù sao cũng là lũ tặc tử Ma Đạo, chắc chắn không phải người vô tội. Ta sẽ chém các ngươi ở đây, rồi sau đó đi hỏi Diệp Thanh. Với tu vi của các ngươi, chắc hẳn cũng có chút danh tiếng ở Đông Lê."
Lúc này, Trần Mạc Bạch lên tiếng. Vừa rồi, ma khí ngập trời khi Quang Minh Thánh Sứ ra tay đã khiến hắn thêm phần chắc chắn.
"Diệp Thanh? E rằng ngươi sẽ không gặp được hắn đâu."
Quang Minh Thánh Sứ nghe vậy, cười khẩy nói.
"Ô, hai người các ngươi tự tin đến vậy, có thể bắt được cả đám chúng ta sao?”
Trần Mạc Bạch có chút ngạc nhiên. Bên hắn có ba Nguyên Anh, lại thêm không ít Kết Đan. Dù là phân tán đào tẩu, ít nhất cũng trốn thoát được một hai người, huống chi hắn còn có Hư Không Hành Tẩu.
Hai Ma Đạo Nguyên Anh trước mặt, vì sao lại tự tin đến vậy?
"Mặc dù ta thấy việc bắt giữ đám người các ngươi không thành vấn đề, nhưng ý ta vừa rồi là Diệp Thanh sẽ chết trước, hoặc có lẽ, hắn đã chết rồi!"
Câu nói này của Quang Minh Thánh Sứ khiến Trần Mạc Bạch giật mình. Hắn nhớ lại việc Diệp Thanh rời khỏi Tinh Thiên Đạo Tông không lâu trước đây, vì Huyền Quang Sát ngũ giai mà đến Hoang Khư.
“Ra là vậy, mục tiêu không chỉ một mình ta. Lần này Ma Đạo nhắm vào các Đạo Tử, Thánh Nữ của các đại thánh địa sao?”
Diệp Thanh là Đạo Tử của Cửu Thiên Đãng Ma Tông, còn Trần Mạc Bạch lại bị tu sĩ Đông Châu ngộ nhận là Nhất Nguyên Đạo Tử. Chẳng lẽ lần này Ma Đạo thừa dịp Bắc Đẩu Đại Hội, muốn một mẻ hốt gọn tương lai của chính đạo Đông Châu?
"Cũng không sai biệt lắm. Không nói nhảm nữa, đã đến lúc tiễn ngươi lên đường."
Quang Minh Thánh Sứ không trả lời câu hỏi của Trần Mạc Bạch. Hắn cười lạnh, tung hai kim luân trong tay bay ra xoay tròn. Trong chớp mắt, vô số kim mang tựa như đao quang, nhanh chóng tràn ngập, bao trùm cả bầu trời.
Tiếng kiếm reo vang, Mạc Đấu Quang rút Trường Sinh Kiếm, trong chớp mắt gào thét ra hàng trăm đạo kiếm quang, chặn đứng đao quang màu vàng đang rơi xuống đầu đám người Ngũ Hành Tông.
Chi có điều, khi kiếm quang và đao quang chạm nhau, sắc mặt Mạc Đấu Quang hơi trắng bệch.
Nếu không có Chu Diệp kịp thời vung ra từng đạo thần lôi ngũ sắc chói lọi, từ bên cạnh triệt tiêu phần lớn đao quang, có lẽ hắn đã bị thương.
"Hỗn Nguyên Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Lôi!"
Tô Tử La có chút kinh ngạc khi thấy cảnh này. Ngay cả nàng, cũng phải đến Nguyên Anh trung kỳ mới nắm giữ được thần thông này.
Thiên phú của Chu Diệp, dù đặt trong lịch sử mấy ngàn năm của Nhất Nguyên Đạo Cung, cũng thuộc hàng thượng đẳng.
"Chậc, pháp thuật thần thông của Nhất Nguyên Đạo Cung các ngươi thật phiền phức!”
Quang Minh Thánh Sứ liên tiếp hai lần ra tay đều bị Chu Diệp phá hỏng, trên mặt không khỏi có chút khó chịu. Bốn trăm năm trước, hắn đã theo Minh Tôn đối phó Nhất Nguyên Đạo Cung, nên đương nhiên hiểu rõ tính khắc chế của Hỗn Nguyên chân khí.
Thần thức mênh mông cuồn cuộn bộc phát, hơn ngàn đạo đao quang màu vàng còn lại đột nhiên bao quanh một luồng cương phong ở bề mặt, sau đó tựa như những cơn lốc xoáy màu vàng, quét về phía Thái Ất Ngũ Yên La, nơi đám người Ngũ Hành Tông đang ẩn náu.
Chu Diệp phun trào Hỗn Nguyên chân khí, nhưng phát hiện vì lớp cương phong bên ngoài đao quang, không còn hiệu quả dễ dàng như ban đầu.
Trong chớp mắt, đao quang màu vàng đã rơi xuống trước mặt Mạc Đấu Quang và Chu Diệp.
Hai người trong khoảnh khắc nguy hiểm, lại không hề bối rối, đồng loạt phóng Nguyên Anh ra khỏi tử phủ thức hải, chuẩn bị liều mạng!
"Thái Ất La Thiên Trận, khởi động!"
Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát nhẹ vang lên bên tai hai người, sau đó một cỗ khí ráng ấm áp, nhu hòa từ phía sau hai người tuôn ra, hóa thành một phương Vân Hà Giới Thiên. Trong tích tắc, nó bao bọc tất cả mọi người Ngũ Hành Tông, va chạm với cơn lốc xoáy đao quang màu vàng đang ập đến.
Trong khoảnh khắc đó, mảnh Hoang Khư này bắt đầu rung chuyển, đá vụn bắn tung tóe.
Nhưng ở trung tâm Vân Hà Giới Thiên, mọi thứ vẫn không hề bị ảnh hưởng. Dù có bao nhiêu đao quang chém vào, cũng như đá ném xuống biển, tan thành vô hình.
“Trận pháp tùy thân?”
Thấy cảnh này, Quang Minh Thánh Sứ và Tô Tử La không khỏi giật mình.
Ở Đông Châu này, số lượng trận pháp tùy thân, có thể bố trí chỉ bằng một ý niệm rất ít, mà uy lực chắc chắn không lớn. Bởi lẽ, trận pháp muốn phát huy hết uy lực, cần kết hợp với linh mạch sông núi, cần tốn thời gian đóng trận kỳ, bố trí trận bàn các loại.
Nhưng trận pháp mà Trần Mạc Bạch thi triển lại có uy lực ít nhất là tứ giai đỉnh phong. Điều này ở Đông Châu, trước giờ chưa từng nghe nói.
"Hai vị sư huynh dẫn các đệ tử tông môn đi trước đi, hai người này giao cho ta!"
Trần Mạc Bạch đứng trong Vân Hà Giới Thiên, nói với Mạc Đấu Quang và Chu Diệp.
Thái Ất La Thiên Trận này là biến hóa cuối cùng của pháp khí "Thái Ất Ngũ Yên La". Nó dùng xích hà, Thanh Phong, Thủy Vụ, Ngọc Lộ, Yên Lưu, năm loại linh khí Ngũ Hành khác biệt hình thái diễn hóa quy nhất, lấy khí hóa trận, công phòng nhất thể, uy lực vô tận.
Pháp khí trên tay Trần Mạc Bạch là do Vân Nha lão tổ luyện chế năm xưa, khí linh đã sớm tâm ý tương thông với hắn. Với đầy đủ linh thạch, theo thần thức của hắn phun trào, nó dễ dàng diễn hóa thành Thái Ất La Thiên Trận, bảo vệ đám người Ngũ Hành Tông bên trong.
Hơn nữa, uy lực của Thái Ất La Thiên Trận này, trên lý thuyết sẽ càng ngày càng mạnh mẽ theo thời gian, thu lấy linh khí thiên địa và linh mạch sông núi xung quanh. Nếu Ngũ Hành linh khí đầy đủ, thậm chí có thể đạt tới cấp độ ngũ giai.
Trần Mạc Bạch đã thử đưa Thiên Nguyên Châu vào trong đó, uy lực của Thái Ất La Thiên Trận dễ dàng đạt đến ngũ giai.
Chỉ có điều, hắn còn muốn dùng kiện pháp khí phòng ngự ngũ giai này để giao đấu với hai Ma Đạo Nguyên Anh trước mắt, nên chi điễn hóa ra lực lượng vốn có của Thái Ất Ngũ Yên La. Dù vậy, sau khi hắn nhét vào một khối linh thạch cực phẩm, uy lực cũng đạt tới tứ giai đỉnh phong.
"Chưởng môn sư đệ bảo trọng!"
Mạc Đấu Quang và Chu Diệp cũng hiểu rõ, hai người bọn họ đối mặt với Quang Minh Thánh Sứ và Tô Tử La thần bí, dù có liều mạng Nguyên Anh, tối đa cũng chỉ hao tổn chút nguyên khí của đối phương. Chi bằng trực tiếp dẫn đám người rời đi, để Trần Mạc Bạch không còn lo lắng.
"Ngươi phải cẩn thận!"