Sử Thượng Đệ Nhất Phật Tu

Lượt đọc: 8193 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.2 Chương 80 Q.2 Chương 81 Q.2 Chương 82 Q.2 Chương 83 Q.2 Chương 84 Q.2 Chương 85 Q.2 Chương 86 Q.2 Chương 87 Q.2 Chương 88 Q.2 Chương 89 Q.2 Chương 90 Q.2 Chương 91 Q.2 Chương 92 Q.2 Chương 93 Q.2 Chương 94 Q.2 Chương 95 Q.2 Chương 96 Q.2 Chương 97 Q.2 Chương 98 Q.2 Chương 99 Q.2 Chương 100 Q.2 Chương 101 Q.2 Chương 102 Q.2 Chương 103 Q.2 Chương 104 Q.2 Chương 105 Q.2 Chương 106 Q.2 Chương 107 Q.2 Chương 108 Q.2 Chương 109 Q.2 Chương 110 Q.2 Chương 111 Q.2 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.2 Chương 147 Q.2 Chương 148 Q.2 Chương 149 Q.2 Chương 150 Q.2 Chương 151 Q.2 Chương 152 Q.2 Chương 153 Q.2 Chương 154 Q.2 Chương 155 Q.2 Chương 156 Q.2 Chương 157 Q.2 Chương 158 Q.2 Chương 159 Q.2 Chương 160 Q.2 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.4 Chương 222 Q.4 Chương 223 Q.4 Chương 224 Q.4 Chương 225 Q.4 Chương 226 Q.4 Chương 227 Q.4 Chương 228 Q.4 Chương 229 Q.4 Chương 230 Q.4 Chương 231 Q.4 Chương 232 Q.4 Chương 233 Q.4 Chương 234 Q.4 Chương 235 Q.4 Chương 236 Q.4 Chương 237 Q.4 Chương 238 Q.4 Chương 239 Q.4 Chương 240 Q.4 Chương 241 Q.4 Chương 242 Q.4 Chương 243 Q.4 Chương 244 Q.4 Chương 245 Q.4 Chương 246 Q.4 Chương 247 Q.4 Chương 248 Q.4 Chương 249 Q.4 Chương 250 Q.4 Chương 251 Q.4 Chương 252 Q.4 Chương 253 Q.4 Chương 254 Q.4 Chương 255 Q.4 Chương 256 Q.4 Chương 257 Q.4 Chương 258 Q.4 Chương 259 Q.4 Chương 260 Q.4 Chương 261 Q.4 Chương 262 Q.4 Chương 263 Q.4 Chương 264 Q.4 Chương 265 Q.4 Chương 266 Q.4 Chương 267 Q.4 Chương 268 Q.4 Chương 269 Q.4 Chương 270 Q.4 Chương 271 Q.4 Chương 272 Q.4 Chương 273 Q.4 Chương 274 Q.4 Chương 275 Q.4 Chương 276 Q.4 Chương 277 Q.4 Chương 278 Q.4 Chương 279 Q.4 Chương 280 Q.4 Chương 281 Q.4 Chương 282 Q.4 Chương 283 Q.4 Chương 284 Q.4 Chương 285 Q.4 Chương 286 Q.4 Chương 287 Q.4 Chương 288 Q.4 Chương 289 Q.4 Chương 290 Q.4 Chương 291 Q.4 Chương 292 Q.5 Chương 293 Q.5 Chương 294 Q.5 Chương 295 Q.5 Chương 296 Q.5 Chương 297 Q.5 Chương 298 Q.5 Chương 299 Q.5 Chương 300 Q.5 Chương 301 Q.5 Chương 302 Q.5 Chương 303 Q.5 Chương 304 Q.5 Chương 305 Q.5 Chương 306 Q.5 Chương 307 Q.5 Chương 308
Tiến »
Q.2 Chương 111

❊ ❊ ❊

Văn Xuân Tương nói có biện pháp thì đúng là có biện pháp thật.

Y dạy Tạ Chinh Hồng một thuật pháp của khôi lỗi sư tên là Khiên dẫn thuật, có thể tùy ý dùng một ít tuyết và bùn đất tạo ra một đám người nho nhỏ, đưa một tia thần thức của mình bám vào đó, cho chúng nó bay đi quan sát bốn phía, những gì chúng nhìn thấy đương nhiên sẽ truyền đến trong đầu Tạ Chinh Hồng.

Sau khi Tạ Chinh Hồng học xong, mới đầu vẫn chưa thích ứng được với kiểu quan sát từ nhiều góc độ này. Đối với chuyện này, Văn Xuân Tương tỏ vẻ điều đó rất bình thường, “Trò này hao phí thần thức cực lớn, hơn nữa yêu cầu đối với bản thân tu sĩ cũng rất cao. Khôi lỗi sư là một đạo thống hiếm gặp, ngươi nhất thời không thích ứng được cũng là bình thường.” Vả lại, trong hoàn cảnh cực đoan thế này, thần thức vốn phải chịu áp chế rất lớn.

Thực ra tiểu hòa thượng mới thử một lần liền dùng được đã là tốt lắm rồi.

Song xét thấy không cần cổ vũ tiểu hòa thượng tránh để hắn kiêu ngạo tự mãn, Văn Xuân Tương vẫn nhịn xuống không nói lời khích lệ.

“Ngươi có thể thả Tiểu Ngốc Tử ra.” Văn Xuân Tương nói.

“Tiền bối, trong hoàn cảnh này mà thả Tiểu Ngốc Tử ra thì có gây tổn thương cho nó không?” Tạ Chinh Hồng chần chờ hỏi.

“Ngươi có thể tách một miếng nhỏ Dưỡng Thần đan cực phẩm đút cho nó ăn, sẽ không sợ lạnh nữa.” Dù sao loại yêu thú như chuột dẫn đường này, cái gì cũng ăn, căn bản không kiêng kén gì cả.

“Ra là vậy, bần tăng hiểu rồi.” Tạ Chinh Hồng gật đầu, đổ ra một viên Dưỡng Thần đan từ trong bình đan dược, nhẹ nhàng sờ, tách ra một miếng nhỏ, phần Dưỡng Thần đan còn lại thì trực tiếp bỏ vào miệng.

Vừa cho vào miệng, liền thấy một dòng nước ấm chảy vào toàn thân, băng tiêu tuyết tan, quét sạch cảm giác tắc nghẽn gân mạch lúc trước.

Tạ Chinh Hồng vận chuyển mấy vòng Chu Thiên, sau khi tiêu hóa xong đan dược, liền cảm thấy tu vi Xuất Khiếu sơ kỳ đã mơ hồ có chút dấu hiệu đột phá. Trước đây khi sử dụng Như Lai thần chưởng thì tu vi cũng đã có điềm báo đột phá, giờ có thêm đan dược này, lập tức càng chứng thực cảm giác đột phá lúc trước.

“Tiểu hòa thượng, ngươi chuẩn bị đột phá, Tiểu Ngốc Tử để ta giải quyết.” Dứt lời, Văn Xuân Tương liền thoát ra khỏi chuỗi hạt của Tạ Chinh Hồng, cuốn Tiểu Ngốc Tử đang cắn đan dược rôm rốp lên, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Ngai Tử đang ra sức gặm đan dược.

Tiểu Ngốc Tử: Hức! Đáng sợ quá.

“Ngoan nào, đừng phát ra tiếng biết chưa? Nếu không, bổn tọa không ngại tạo ra một cái tượng băng chuột dẫn đường đâu.” Văn Xuân Tương hiếm khi được hiện thân quang minh chính đại, tâm tình rất dễ nói chuyện.

Tiểu Ngốc Tử không dám kêu, chẳng những nín thinh rụt thành một cục, còn rất có mắt nhìn cách xa Tạ Chinh Hồng cả mấy mét.

Văn Xuân Tương bấy giờ mới vừa lòng gật đầu, đứng trước mặt tiểu hòa thượng lẳng lặng nhìn hắn đột phá.

Ừm, đã đến Xuất Khiếu trung kỳ…….. Không, hậu kỳ!

Có nhanh quá không vậy.

Ánh mắt Văn Xuân Tương nhìn Tạ Chinh Hồng có chút phức tạp, giờ mới cách lúc đột phá kỳ Nguyên Anh bao lâu cơ chứ, nhanh vậy mà đã đến Xuất Khiếu hậu kỳ rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ có thể đạt đến kỳ Hóa Thần, đến lúc đó dù là ở đại thế giới, cũng không còn là một tu sĩ nho nhỏ dễ dàng bị áp bách.

Nói cách khác, mấy tông môn Phật tu sẽ chú ý đến tiểu hòa thượng.

Ở đại thế giới, tu vi kỳ Hóa Thần trở xuống đều là con kiến.

Đạt đến bước Hóa Thần, ngươi mới có cơ hội phi thăng, mới có thể phi thăng, triệt để dứt bỏ phàm thai.

Tạ Chinh Hồng cảm thấy rất thoải mái.

Sự thoải mái chưa từng có.

Dù là lúc trước khi kết Đan, kết Anh hay kết ấn cũng thế, phần lớn đều cho hắn sự thống khổ và tôi luyện, mà cảm thụ linh khí vận hành trong linh mạch như thế này, thể ngộ sự ảo diệu của đại đạo Phật pháp, vẫn là lần đầu tiên từ trước đến nay.

Thời điểm Tạ Chinh Hồng mở mắt ra, hắn phát hiện mình đã đạt đến Xuất Khiếu hậu kỳ. Cho dù là Chư Hành Vô Thường ấn trước đây cảm thấy khó khống chế, bây giờ cũng đã nắm chắc được nhuần nhuyễn hơn.

“Ừm, chẳng bao lâu nữa, ngươi sẽ có thể tiến tới kỳ Hóa Thần.” Vừa vặn cùng cấp với tu vi của phân thần này, nói cách khác, nếu lúc đó mà y vẫn chưa thoát ra được, thì thực sự sẽ trở thành sự trói buộc.

Gánh, nặng!

Văn Xuân Tương vừa nghĩ đến hai chữ này là lại thấy đau đầu.

Y sao có thể liên quan đến hai chữ này được? Hoàn toàn không thể nào.

“Đều nhờ sự chỉ bảo của tiền bối.” Tạ Chinh Hồng không hề tỏ vẻ tự đắc kiêu ngạo, trái lại, hắn vô cùng chính trực nhìn Văn Xuân Tương, “Nếu không có tiền bối, có lẽ bần tăng vẫn chỉ là một tu sĩ kỳ Kim Đan nhỏ bé, vẫn đang đau khổ giãy dụa để phá Đan thành Anh.”

“Có khi nếu không có ta liên lụy ngươi, hiện tại ngươi đã đạt kỳ Hóa Thần rồi ấy chứ.” Văn Xuân Tương nói.

“Sao tiền bối lại làm liên lụy được?” Tạ Chinh Hồng lắc đầu, tỏ vẻ không tán đồng nhìn y, “Sao tiền bối không nói, nếu không có sự chỉ bảo của ngài, bần tăng đã sớm chết trong tay người khác. Với ta, tiền bối là, là………” Tạ Chinh Hồng nói được một nửa, bỗng nhiên không biết nói tiếp như thế nào.

Đối với hắn, Văn Xuân Tương là gì?

Sư phụ? Bằng hữu? Huynh đệ? Đạo hữu?

Đều không phải.

Tạ Chinh Hồng cảm thấy còn phức tạp hơn những thứ đó nữa.

“Bổn tọa hiểu mà.” Văn Xuân Tương xua tay ý bảo Tạ Chinh Hồng không cần nói nữa.

“Tiền bối hiểu gì cơ?” Tạ Chinh Hồng mù mờ hỏi, ngay cả hắn còn không rõ nữa kìa.

“Bổn tạo đương nhiên hiểu được.” Văn Xuân Tương thấm thía nhìn Tạ Chinh Hồng, “Tiểu hòa thượng, sắc tức thị không.” Nhất định là bị sắc đẹp của y mê hoặc rồi, nhất định! Dù gì y cũng là hoa trung chi vương mà, năm đó được cả vạn người ngưỡng mộ đó.

Ngẫm lại cũng khá đắc ý đó chứ, có chút vui vẻ nha.

Dừng lại! Không được nghĩ nữa.

Văn Xuân Tương chính trực nghĩ.

Ơ?

Là như thế sao?

Tạ Chinh Hồng cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng lại chẳng nói ra được là không đúng chỗ nào.

Tạ Chinh Hồng nhìn Văn Xuân Tương đang cố gắng trấn định, trong đầu bỗng có gì đó lướt qua.

Thôi.

Tiền bối vui là được.

Tiểu Ngốc Tử thấy Tạ Chinh Hồng tỉnh lại, đang định bổ nhào vào lòng Tạ Chinh Hồng, sau lưng bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh.

“Tiểu Ngốc Tử, lại đây.” Tạ Chinh Hồng vươn tay về phía Tiểu Ngốc Tử.

Bốn cái móng vuốt của Tiểu Ngốc Tử bám chặt vào góc áo Tạ Chinh Hồng leo lên, bỏ qua lồng ngực ôm ấp thoải mái ấm áp, dứt khoát chạy lên bả vai Tạ Chinh Hồng.

“Trên vai thoải mái hơn sao?” Tạ Chinh Hồng nhẹ giọng nói, Tiểu Ngốc Tử thức thời kêu “Chít chít”.

Tạ Chinh Hồng một lần nữa sử dụng Khiên dẫn thuật, xem xét động tĩnh của những con rối bằng tuyết kia.

Sau khi đột phá, đồng thời điều khiển hơn trăm con rối liền thoải mái hơn nhiều.

“Tiểu Ngốc Tử, nói xem, chúng ta nên đi hướng nào đây?” Văn Xuân Tương đứng bên cạnh Tạ Chinh Hồng, quay đầu nhìn Tiểu Ngốc Tử nói.

Tạ Chinh Hồng cũng quay đầu nhìn Văn Xuân Tương, “Hình như đây là lần đầu tiền bối đứng chung một chỗ với ta?”

“Nơi này không có tu sĩ, hơn nữa toàn là băng tuyết không thấy rõ, rất an toàn.” Văn Xuân Tương giải thích, “Bổn tọa cũng đâu phải Quỷ tu, đương nhiên không thể bay qua bay lại mãi. Cùng ngươi đi tìm đồ tốt luôn.” Cho tiểu hòa thượng thấy được sự lợi hại của phong hào “Cửu Châu” của y một chút.

“Chít chít chít chít.” Tiểu Ngốc Tử đều kêu “Chít” một tiếng về cả bốn hướng Đông Tây Nam Bắc.

Ánh mắt Văn Xuân Tương lập tức sáng lên.

Quả nhiên ở lại là quyết định chính xác.

“Tiền bối, hay là chúng ta đi phía Đông trước nhé.” Tạ Chinh Hồng đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, rồi liền đề nghị.

“Ừm, được.” Văn Xuân Tương sảng khoái gật đầu.

Dường như cũng đã rất lâu rồi Văn Xuân Tương không đi thám hiểm tìm bảo vật như thế này, từ khi tu vi của đạt đến kỳ Độ Kiếp, y ít khi cần tự mình đi tìm bảo. Bảo bối mà y muốn có cũng không phải muốn tìm là tìm được. Nhưng bây giờ cùng đi tìm bảo với tiểu hòa thượng như vậy, gợi lên trong y một ít hồi ức.

Chẳng qua năm đó, chỉ có một mình y lẻ loi mà thôi.

Bạch Sa Cảnh vẫn giống như trước, thậm chí khi không còn đại năng như Nhan Kiều ở đây, tuyết ngày càng dày thêm, sự rét lạnh thấm tận xương tủy càng trở nên nghiêm trọng hơn. Có lẽ do tu vi đột phá, hoặc cũng có lẽ vì có tiền bối đi bên cạnh, Tạ Chinh Hồng cảm thấy không còn gian khổ như lúc trước nữa.

Tiểu Ngốc Tử dựa vào dược lực gian nan chống chọi trên vai Tạ Chinh Hồng.

“Đợi đã.” Văn Xuân Tương giơ tay cản Tạ Chinh Hồng lại.

“Tiểu Ngốc Tử xuống đây.” Văn Xuân Tương gọi Tiểu Ngốc Tử.

Tiểu Ngốc Tử nhảy xuống khỏi người Tạ Chinh Hồng, chuyển hướng đến chỗ Văn Xuân Tương.

“Chít ~”

“Lại đây, có phải trong này có cất giấu Bạch Cốt Tuyết Liên không?” Văn Xuân Tương vẫy tay nói.

Tiểu Ngốc Tử nhảy nhót chạy đến chỗ Văn Xuân Tương chỉ, nó thò hai móng ra phía trước nằm sấp xuống đất, ngửi Đông ngửi Tây một hồi, bấy giờ mới “Chít chít chít” vui thích kêu lên.

“Bổn tọa quả nhiên không nhớ lầm.” Trong lòng Văn Xuân Tương bỗng sinh ra cảm giác bảo đao chưa cũ.

(Bảo đao chưa cũ: câu thành ngữ Trung Quốc ý chỉ những người đã luống tuổi, về già nhưng vẫn mạnh mẽ không hề suy yếu, tài hoa không giảm theo tháng năm.)

“Tiểu hòa thượng, đào Bạch Cốt Tuyết Liên ra đi.” Văn Xuân Tương bình tĩnh thong dong nói, “Bạch Cốt Tuyết Liên mọc trên xác chết, trải qua băng tuyết phủ kín mấy trăm năm xác chết không thối rữa mà sinh ra tinh hoa. Sinh trưởng ở nơi cực hoang vu lạnh lẽo, chính là vật trời sinh có thể khắc chế oán khí. Có nó rồi, bổn tọa có thể làm cho ngươi một món pháp bảo không tồi.”

Tạ Chinh Hồng dùng một chiêu Thiên Hoa Thất Tinh quyền phá chỗ nọ ra, lộ ra một hố sâu hình vuông cạnh khoảng chừng ba mươi mét.

Trên hố sâu này chỉ có một tầng băng bao phủ, sau khi bị Tạ Chinh Hồng đánh nát, lộ ra cảnh tượng vốn có trước mặt bọn họ.

Lượng xác chết bên trong không nhiều, khoảng mười mấy cái xác.

Bọn họ bị đóng băng thành một khối, biểu tình trên mặt còn có thể thấy được rõ ràng, hình thành một quan tài băng thiên nhiên. Bên trên chiếc quan tài băng to lớn này, một đóa sen tuyết lấp lánh trong suốt đang đung đưa, không hề có màu sắc, toàn bộ đều trong suốt. Vài bông tuyết rơi xuống trên Bạch Cốt Tuyết Liên, không tan rã cũng không chồng chất, mà phân tán đi, điểm xuyết khiến đóa sen tuyết trong càng xinh đẹp hơn.

“Xem ra đã chết lâu lắm rồi. Không biết Nguyên Anh có còn hay không?” Văn Xuân Tương xoa cằm nói, “Đã vậy, bổn tọa coi như làm chuyện tốt đi.”

Dứt lời, Văn Xuân Tương ngoắc ngón tay, đóa sen tuyết kia liền bay thẳng đến, dừng ở hộp ngọc mà Tạ Chinh Hồng đã chuẩn bị sẵn. Đồ vật trong túi và nhẫn trữ vật của tu sĩ trong quan tài băng cũng phá băng bay ra, đồng loạt trôi nổi trước mắt Tạ Chinh Hồng.

“Nhận lấy đi. Bọn họ chết cũng khá lâu rồi, không biết đồ trong đó còn dùng được hay không nữa.” Văn Xuân Tương khẽ nâng cằm nói.

Dứt lời, Văn Xuân Tương lại tạo pháp quyết, hỏa thiêu hết mười mấy thi thể này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.1 Chương 15 Q.1 Chương 16 Q.1 Chương 17 Q.1 Chương 18 Q.1 Chương 19 Q.1 Chương 20 Q.1 Chương 21 Q.1 Chương 22 Q.1 Chương 23 Q.1 Chương 24 Q.1 Chương 25 Q.1 Chương 26 Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.2 Chương 76 Q.2 Chương 77 Q.2 Chương 78 Q.2 Chương 79 Q.2 Chương 80 Q.2 Chương 81 Q.2 Chương 82 Q.2 Chương 83 Q.2 Chương 84 Q.2 Chương 85 Q.2 Chương 86 Q.2 Chương 87 Q.2 Chương 88 Q.2 Chương 89 Q.2 Chương 90 Q.2 Chương 91 Q.2 Chương 92 Q.2 Chương 93 Q.2 Chương 94 Q.2 Chương 95 Q.2 Chương 96 Q.2 Chương 97 Q.2 Chương 98 Q.2 Chương 99 Q.2 Chương 100 Q.2 Chương 101 Q.2 Chương 102 Q.2 Chương 103 Q.2 Chương 104 Q.2 Chương 105 Q.2 Chương 106 Q.2 Chương 107 Q.2 Chương 108 Q.2 Chương 109 Q.2 Chương 110 Q.2 Chương 111 Q.2 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.2 Chương 147 Q.2 Chương 148 Q.2 Chương 149 Q.2 Chương 150 Q.2 Chương 151 Q.2 Chương 152 Q.2 Chương 153 Q.2 Chương 154 Q.2 Chương 155 Q.2 Chương 156 Q.2 Chương 157 Q.2 Chương 158 Q.2 Chương 159 Q.2 Chương 160 Q.2 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.4 Chương 222 Q.4 Chương 223 Q.4 Chương 224 Q.4 Chương 225 Q.4 Chương 226 Q.4 Chương 227 Q.4 Chương 228 Q.4 Chương 229 Q.4 Chương 230 Q.4 Chương 231 Q.4 Chương 232 Q.4 Chương 233 Q.4 Chương 234 Q.4 Chương 235 Q.4 Chương 236 Q.4 Chương 237 Q.4 Chương 238 Q.4 Chương 239 Q.4 Chương 240 Q.4 Chương 241 Q.4 Chương 242 Q.4 Chương 243 Q.4 Chương 244 Q.4 Chương 245 Q.4 Chương 246 Q.4 Chương 247 Q.4 Chương 248 Q.4 Chương 249 Q.4 Chương 250 Q.4 Chương 251 Q.4 Chương 252 Q.4 Chương 253 Q.4 Chương 254 Q.4 Chương 255 Q.4 Chương 256 Q.4 Chương 257 Q.4 Chương 258 Q.4 Chương 259 Q.4 Chương 260 Q.4 Chương 261 Q.4 Chương 262 Q.4 Chương 263 Q.4 Chương 264 Q.4 Chương 265 Q.4 Chương 266 Q.4 Chương 267 Q.4 Chương 268 Q.4 Chương 269 Q.4 Chương 270 Q.4 Chương 271 Q.4 Chương 272 Q.4 Chương 273 Q.4 Chương 274 Q.4 Chương 275 Q.4 Chương 276 Q.4 Chương 277 Q.4 Chương 278 Q.4 Chương 279 Q.4 Chương 280 Q.4 Chương 281 Q.4 Chương 282 Q.4 Chương 283 Q.4 Chương 284 Q.4 Chương 285 Q.4 Chương 286 Q.4 Chương 287 Q.4 Chương 288 Q.4 Chương 289 Q.4 Chương 290 Q.4 Chương 291 Q.4 Chương 292 Q.5 Chương 293 Q.5 Chương 294 Q.5 Chương 295 Q.5 Chương 296 Q.5 Chương 297 Q.5 Chương 298 Q.5 Chương 299 Q.5 Chương 300 Q.5 Chương 301 Q.5 Chương 302 Q.5 Chương 303 Q.5 Chương 304 Q.5 Chương 305 Q.5 Chương 306 Q.5 Chương 307 Q.5 Chương 308
Tiến »