o nhân hạ lệnh sai thủ hạ an trí cho những Ma tu chạy trốn kia.
Nếu chạy hết sạch thì sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Ma Hoàng bệ hạ. Làm thành chủ của Lục Nhâm thành, lão phải xuất lực vì tòa thành này.
Lục Nhâm đ*o nhân thật sự rất hiếu kỳ với vị Cửu Châu Ma Hoàng hành động không theo lẽ thường này.
Lão vừa phi hành vừa thầm cảm thán sự lợi hại của ma khí, đồng thời cũng hiểu ra vì sao Ma Hoàng bệ hạ lại đặc biệt tham gia hội đại bỉ lần này vì Cửu Châu Ma Hoàng.
Có điều nếu hai vị này thật sự đánh nhau, chỉ e Lục Nhâm thành của lão sẽ biến mất chẳng còn một mảnh.
Nghĩ đến đây, Lục Nhâm đ*o nhân mặc dù bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể chuẩn bị tâm lý sẵn.
“Ồ, ra là thành chủ đến.” Văn Xuân Tương thấy Lục Nhâm đ*o nhân bay tới, liền ngả ngớn nói.
Lục Nhâm đ*o nhân kinh hãi, liên tục bái lạy Văn Xuân Tương, “Tiểu nhân bái kiến Cửu Châu Ma Hoàng.”
“Không cần khách khí, dù sao ngươi cũng không phải thủ hạ của bổn tọa.” Văn Xuân Tương ngồi ngay ngắn giữa không trung, mỉm cười xua tay nói.
Lục Nhâm đ*o nhân nghe vậy, trong lòng suy đi nghĩ lại vài chữ ngắn ngủi này đến mấy trăm lần, không rõ Cửu Châu Ma Hoàng nói vậy rốt cuộc là có ý gì.
Chẳng lẽ là đang cảnh cáo lão?
Hay là đang khích lệ lão?
Không không không, có lẽ càng thâm ý hơn.
Trước khi đến, Lục Nhâm đ*o nhân vốn suy tình rất nhiều cách thử thăm dò, nhưng đến khi tới gần thật rồi mới biết uy lực của Ma Hoàng cảm nhận được từ xa, căn bản chẳng bằng một phần mười áp lực thực sự. Chỉ đứng ở đây mặt đối mặt với Văn Xuân Tương thôi, Lục Nhâm đ*o nhân đã phí không ít công sức để khắc chế khao khát trốn chạy của mình rồi.
Người trước mắt này, thật sự quá mức nguy hiểm!
“Sao vậy, Quý Hiết còn chưa đến à?” Văn Xuân Tương có chút nhàm chán, “Bổn tọa đành chờ ở đây vậy. Vốn đang muốn chơi đùa hết mình với hắn, đáng tiếc về sau ngẫm lại, đằng nào hắn cũng phát hiện bổn tọa đến rồi, cần gì phải trốn trốn tránh tránh nữa? Hai vòng tỷ thí lúc trước, ngươi cũng tốn không ít công sức muốn thử bổn tọa nhỉ?”
Lục Nhâm đ*o nhân ứa mồ hôi lạnh.
Thông minh bị thông minh hại, chút tâm tư nho nhỏ của lão đều bị đối phương phát hiện ra. Dù đối phương lấy cớ này để giết lão thì lão cũng chẳng có lý do nào mà phản kháng, “Tiểu nhân ngu dốt, mong Ma Hoàng đại nhân đừng chấp nhặt với tiểu nhân.”
“Bổn tọa cũng chẳng hứng thú gì với cái mạng của ngươi.” Trên tay Văn Xuân Tương hội tụ một đám ma khí nhỏ. Hai mắt y nhìn chằm chằm ma khí trong tay, chằng buồn liếc đến Lục Nhâm đ*o nhân ở bên cạnh, “Phép thử của ngươi quá vụng, căn bản không thể nào thăm dò được hành tung của bổn tọa.”
“Ma Hoàng anh minh thần võ, tiểu nhân đương nhiên không phát hiện được gì.” Lục Nhâm đ*o nhân lấy lòng đáp.
“Ha ha, cũng đến lúc rồi.” Văn Xuân Tương càn rỡ cười to, “Cút đi, bổn tọa ở chỗ này chờ Quý Hiết, tính ra thì bổn tọa và hắn cũng mấy ngàn năm rồi chưa chạm mặt.”
Lục Nhâm đ*o nhân đang định đi thì ma khí ngút trời của Văn Xuân Tương bỗng lan ra một mảng đỏ.
Tựa như nhỏ một giọt máu vào trong nước, gợn sóng nhanh chóng lan rộng ra.
Trong ma khí hiện ra từng mảng huyết quang, chỉ chớp mắt đã chia cách bầu trời thành hai nửa.
Một nửa hắc ám âm u, một nửa huyết quang ngập tràn.
Điểm tương đồng duy nhất là chúng đều mang đến cảm giác áp bách cùng cực.
Nếu nói ma khí của Văn Xuân Tương xuất hiện thì oan hồn cùng khóc, lệ quỷ kêu than, thì huyết quang của Quý Hiết lại là biển máu núi thây, chúng sinh thần phục.
Không ai có thể trấn định tự nhiên dưới sát khí cường đại này.
Huyết quang như thể xâm nhập vào từng huyệt vị, lan tràn đến kỳ kinh bát mạch, cuối cùng bao trùm toàn bộ cơ thể. Đến khi quay đầu nhìn lại, bản thân đã bị phủ trong huyết quang, không thoát ra được nữa.
Ánh mắt Lục Nhâm đ*o nhân thoáng chốc đỏ lên, may mà nhanh chóng áp chế lại được.
Cũng may lúc trước lão đã phân phó người đem toàn bộ Ma tu rời đi, không thi giờ phút này đã chồng chất thi hài rồi.
Ma khí của Văn Xuân Tương kích phát mặt đen tối trong nội tâm tu sĩ, khiến bọn họ cảm nhận được sự thống khố của oan hồn lệ quỷ, cuối cùng biến họ trở thành một thành viên trong ma khí. Nhưng huyết quang của Quý Hiết thì lại ảnh hưởng đến thần trí tu sĩ, khơi dậy toàn bộ sát khí của bọn họ, trong đầu chỉ còn lại một chữ “Sát”!
Mặc dù biểu hiện có điểm khác nhau, nhưng thực chất là khác đường cùng đích.
Ma tu vốn dĩ đại diện cho hủy hoại và giết chóc.
“Nếu Cửu Châu Ma Hoàng thành tâm chờ đợi như thế mà tại hạ không xuất hiện thì chẳng phải là không nể mặt Cửu Châu Ma Hoàng hay sao?”
Trong màn huyết quang ngập trời, một người áo trắng đạp trên vệt sáng đỏ như máu, vắt qua không trung, vẽ ra một đường thật dài, lao nhanh tới.
Tướng mạo hắn chẳng nổi bật, khí chất cũng không mấy kiêu ngạo ngang ngược.
Nhưng hắn không nhanh không chậm bay đến như vậy, lại đủ hấp dẫn ánh mắt mọi người.
“AAAA ——”
“ÔÔÔÔÔÔ ——”
Ma khí của Văn Xuân Tương như thể đụng phải cường địch, cuồn cuộn nhào về phía người áo trắng kia.
Cũng không thấy người áo trắng làm động tác gì, khi tới gần cơ thể gắn, ma khí lại chẳng thể nào nhích thêm nửa phần.
“Mấy ngàn năm không gặp, ma khí của Cửu Châu Ma Hoàng có vẻ lợi hại hơn rồi nhỉ.”
Người áo trắng chắp tay với Văn Xuân Tương, “Ta tới muộn, xin chớ trách.”
✿Tác giả có lời muốn nói:
Tôi muốn để Quý Hiết lên sàn cool ngầu một chút, sau rồi nghĩ lại, không thể đoạt hết nổi bật của Xuân Hương được.
- -
Tạm thời chưa đánh nhau đâu.
Bởi vì vẫn còn một đối thủ chờ ở đằng sau nữa, chưa tới lượt Quý Hiết cool ngầu đâu ha ha ha.
Moah moah (づ ̄3 ̄)づ╭<3~
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
“Tiểu lão hổ, ngươi chớ để bị hắn lừa. Nhớ ngày xưa, lão Tôn ta cũng đâu phải chưa từng trải qua chuyện thế này.” Một Tôn Ngộ Không thở phì phì nói.
“Không ngờ yêu quái nhà ngươi cũng biết không ít chuyện nhỉ, Lục Nhĩ Mi Hầu mà cũng biết cơ à.” Một Tôn Ngộ Không khác hừ lạnh.
(Lục Nhĩ Mi Hầu chính là con khỉ giả mại Tôn Ngộ Không trà trộn vào đoàn thỉnh kinh đó. Nhớ lần nào xem đến tập đó cũng thương Tôn Ngộ Không kinh khủng:((( and tức ông Đường Tăng)
Phật Tử khẽ thở dài nhìn hai Tôn Ngộ Không trước mặt, “Đại Thánh, ngài không cần bận tâm đến ta, cứ trực tiếp đánh yêu quái này là được.”
“Được, tiểu lão hổ nói không sai. Bây giờ không giống trước kia, chẳng lẽ còn sợ sư phụ niệm Khẩn Cô chú chắc?”
“Ha ha, lời này phải để ta nói mới đúng.”
Dứt lời, hai Tôn Ngộ Không lại lao vào đánh nhau.
Đang đánh thì trên đỉnh đầu cả hai chợt nổi lên một đóa hắc liên.
Nụ cười lóe qua gương mặt Lục Nhĩ Mi Hầu, có hắc liên này tương trợ, Tôn Không Không chẳng chết thì cũng tàn.
Phật Tử lẳng lặng nhìn hắc liên kia, lòng có cảm giác, bất chợt vươn tay về phía hắc liên.
Hắc liên dường như chịu lực hấp dẫn nào đó, nhanh chóng vọt về phía Phật Tử.
Quanh người Phật Tử lóe sáng, tức khắc hóa thành một con bạch hổ uy phong lẫm liệt, mở to miệng nuốt lấy hắc liên.
Lục Nhĩ Mi Hầu thấy Phật Tử nuốt hắc liên vào bụng, liền thầm cười nhạo đối phương không biết tự lượng sức mình, hắc liên này chính là do Vô Thiên Phật Tổ ban tặng, một con hổ yêu nho nhỏ mà cũng dám nuốt sống? Nhưng hắc liên kia vào bụng hổ yêu liền giống như trâu đất xuống biển vậy, chẳng thấy có động tĩnh gì. Sắc mặt Lục Nhĩ Mi Hầu đại biến, “Ngươi…. Ngươi rốt cuộc là ai?”
Phật Tử nuốt xong hắc liên, ợ ra một hơi.
Tu vi đã lâu chưa tăng lên của hắn chợt biến đổi.