vẻ mặt nghiêm túc*.
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
Trong thư viện, lục nghệ của quân tử đều là thứ phải học.
(Lục nghệ là hệ thống giáo dục cơ bản của văn hoá Trung Quốc cổ đại. Từ triều đại Chu (1122-256 TCN), các học sinh được yêu cầu phải nắm vững sáu môn nghệ thuật bao gồm: Lễ (lễ nghĩa), Nhạc (âm nhạc), Xạ (bắn cung), Ngự (cưỡi ngựa), Thư (thư pháp) và Số (Toán học). Những người đàn ông xuất sắc trong sáu nghệ thuật này được cho là đã đạt đến trạng thái hoàn hảo, gọi là một quân tử.)
Đám học trò bị Phật tử quay mòng mòng trở về ngẫm nghĩ lại, hậu tri hậu giác phát hiện mình bị người ta mắng, sao có thể không tức cho được? Lập tức quyết định ngày hôm sau phải cho Phật Tử biết mặt.
Nhưng mà phu tử rất yêu mến Phật Tử, lại thương hắn ốm yếu, khi tọa đàm đều được ngồi gần phu tử nhất, bọn họ vất vả lắm mới được vào thư viện đọc sách, đương nhiên không dám làm gì Phật Tử cả. Chưa tới hai ngày nữa là sẽ đến cuộc thi đầu tiên của học viện rồi.
Đám học trò tụ tập lại, gửi lời khiêu chiến tới Phật Tử, xem xem ai được điểm cao nhất trong cuộc thi sắp tới, kẻ nào thua sẽ phải chịu trách nhiệm chép hết một lần từ đầu đến đuôi đống sách mà bọn họ phải học thuộc.
Năm đó sách giáo khoa trong học viện ngoại trừ tứ thư ngũ kinh, còn có các loại sách tính toán sách du ký, cố gắng bồi dưỡng những nhân tài toàn diện, đống sách học thuộc đó cộng lại cao gần bằng một người.
Phật Tử suy xét, liền đáp ứng trước mặt tất cả bạn học.
Đám học sinh này cũng không ngốc, Lễ và Thư bọn họ có lẽ không bì được với đứa con trai đồ tể mới nhỏ tuổi mà đã là cử nhân này, nhưng nói đến Số, Nhạc, Xạ, Ngự thì bọn họ rất tự tin. Một đứa con đồ tể muốn đọc sách nhận chữ đã không dễ dàng rồi, chẳng lẽ còn có tiền bạc và thời gian đi học bốn món khác hay sao? Nhìn thân thể của thằng con đồ tể kia mà coi, có thể leo lên cưỡi ngựa được chắc? Bọn họ nhất định sẽ thắng!
Đáng tiếc, bọn họ không biết rằng, làm người thì không thể quá mạnh miệng.