o nhân vội bay đến trước mặt Quý Hiết, “Ma Hoàng bệ hạ, giữa sân có biến!”
Quý Hiết lại vươn tay ngắn cản Lục Nhâm đ*o nhân, nở nụ cười tươi, chỉ tay lên bầu trời, “Chớ vội, ngươi nhìn xem.”
Trên bầu trời giáng xuống vô vàn khói đen, trong mỗi cột khói lại có một tu sĩ mặc áo choàng đen bước ra, nhìn không ra tướng mạo vóc dáng.
Lục Nhâm đ*o nhân đổ mồ hôi như mưa.
Những tu sĩ áo đen này đều có tu vi kỳ Độ Kiếp?
Làm sao có thể!
“Ma Hoàng bệ hạ, chuyện này rốt cuộc là…..”
“Ma Hoàng hả, ngươi đang gọi ta sao?” Quý Hiết quay đầu nhìn Lục Nhâm đ*o nhân, hai mắt lộ vẻ châm chọc.
“Ngài, ngài không phải……”
“Ha ha ha ha!”
“Quý Hiết” ngửa đầu cười to.
“Thanh trọc thiên địa khí, nhất kiếm trảm thương sinh.”
“Quý Hiết” cười xong, thân ảnh đột nhiên biến mất, hóa thành một thanh trường kiếm màu trắng, “Vút” một tiếng bay vọt tới bầu trời bên ngoài Tiểu Ma cung.
Sắc mặt Lục Nhâm đ*o nhân trắng bệch, quay đầu nhìn về phía các thành chủ khác, quát lớn.
“Đi!”
Các thành chủ khác nhanh chóng bay đi nhưng đám tu sĩ áo đen không biết đã lẻn đến trước mặt bọn họ từ bao giờ, vươn ra những cái tay xương kho quắp.
“AAAAA!”
“Cái gì thế này?”
Tiếng kêu của vài thành chủ truyền đến.
“Đi mau!” Ninh Thụy Hàm nắm lấy bả vai Thẩm Phá Thiên, cẩn thận né tránh một tu sĩ áo đen, vội vã dẫn Thẩm Phá Thiên chạy trốn.
“Chuyện này rốt cuộc là sao?” Thẩm Phá Thiên choáng váng bởi một loạt chuyện xảy ra liên tiếp này, chẳng rõ trên sân phát sinh chuyện gì. Hắn thấy Tạ Chinh Hồng bị những kẻ đó vây công, đang định tới hỗ trợ thì lại bị Ninh Thụy Hàm ngăn cản.
“Đó không phải Ma Hoàng của chúng ta.” Vẻ mặt Ninh Thụy Hàm dữ tợn, gần như bẻ nát vai Thẩm Phá Thiên.
“Ngay từ đầu, Ma Hoàng chưa từng rời khỏi Tiểu Ma cung.” Mặt Ninh Thụy Hàm tái nhợt, nói từng từ, “Đó là một mảnh kiếm linh của Trảm Thương Sinh, nó bắt chước hoàn mỹ hành động của Ma Hoàng bệ hạ, nó đang kiếm ăn!”
Có lẽ nó đã đạt thành hiệp nghị gì đó với đám xương khô kia, nên mới phối hợp với bọn chúng để diễn vở kịch này.
Từ ngàn năm trước nó đã không còn thỏa mãn với huyết nhục của phàm nhân nữa, huyết tế một tiểu thế giới cũng chỉ có thể khiến nó an phận hơn trăm năm.
Hiện giờ, tu sĩ trong Tiểu Ma Giới đều từng người trưởng thành, tu vi và huyết khí mạnh hơn ngoại giới, sao có thể không khiến nó thèm muốn?
“Trận đấu pháp này, chúng ta không có tư cách tham dự.” Ninh Thụy Hàm đánh bất tỉnh Thẩm Phá Thiên, vận độn pháp bay về hướng truyền tống trận trong Tiểu Ma Giới.
“Phá cho ta!” Ninh Thụy Hàm sắp bay ra Lục Nhâm thành, lại phát hiện Lục Nhâm thành bị vô số kiếm khí vây kín, đành phải ném những món pháp bảo được Ma Hoàng ban thưởng vào màn chắn kiếm khí này.
Lớp màn kiếm khí nhận thấy khí tức lưu lại trên pháp bảo, nhanh chóng tách ra một khe hở, thả Ninh Thụy Hàm rời đi.
Các thành chủ tâm phúc từng được Quý Hiết ban thường cũng tức tốc rời đi, khi trốn khỏi thành trì bảo vệ của Lục Nhâm thành mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nhất Kiếm Trảm Thương Sinh.” Các thành chủ ngẩng đầu nhìn về hướng Lục Nhâm thành, Tiểu Ma cung không biết đã ở chính giữa Lục Nhâm thành từ bao giờ.
“Lục Nhâm thành chủ, chuyện này rốt cuộc là sao?” Các thành chủ may mắn sống sót trợn mắt nhìn Lục Nhâm thành chủ.
Những tu sĩ đến xem đại bỉ hầu như đều bị vây bên trong Lục Nhâm thành.
Huyết khí đỏ tươi không ngừng tích tụ ở Tiểu Ma cung, cảnh tượng kia còn kinh khủng hơn huyết quang ngút trời lúc trước.
“…..Có lẽ Ma Hoàng bệ hạ vốn dĩ chưa bao giờ xuất quan.” Lục Nhâm thành chủ nở nụ cười khổ, “Ma kiếm có linh, nó đã tự bày ra màn kế hoạch này, xong việc liền đổ hết trách nhiệm lên đầu đám tu sĩ áo đen kia.”
“Tiểu Ma Giới, chỉ là miếng mồi béo bở nhất trong mắt kiếm linh của Trảm Thương Sinh mà thôi!”
Văn Xuân Tương dường như ngửi thấy mùi máu tươi truyền đến từ trên người tiểu hòa thượng.
Ma khí trên người y xuyên qua mấy tu sĩ chùm áo đen này, song hiệu quả lại rất nhỏ.
Ma khí của Văn Xuân Tương đa phần là thôn phê và hủy hoại, có thể hấp thụ huyết nhục và Nguyên Anh của tu sĩ.
Nhưng mấy bộ xương khô này vốn chẳng có chút huyết nhục nào để mà hút, uy lực của ma khí đương nhiên giảm mạnh.
“Khốn nạn!”
Những kẻ này có chuẩn bị mà đến.
Lòng Văn Xuân Tương rối như tơ vò, song vẫn cố gắng trấn an bản thân tỉnh táo lại.
Nếu thuật pháp Ma đạo không ngăn cản được bọn chúng thì thử công pháp Phật đạo xem.
Văn Xuân Tương niệm sáu chữ chân ngôn “Án, Ma, Ni, Bát, Mê, Hồng”, sáu tự phù khổng lồ màu vàng hiện ra phía sau y, trời giáng Phạn âm, áp chế hơn phân nửa tiếng kêu gào trên sân.
Tự phù vàng không ngừng xoay tròn lao về phía đám tu sĩ chùm áo đen, chẳng mấy chốc đã ăn mòn bọn chúng, làm lộ ra từng bộ xương mang tư thái khác nhau.
Những bộ xương này đều mục nát đến độ sắp tiêu tan, phải dùng thanh gỗ và linh kiếm chống đỡ mới miễn cưỡng thành hình người.
“Những kẻ này….. đều là tro tàn còn sót lại của những tu sĩ độ kiếp thất bại từ mấy ngàn năm trước.” Một giọng nói già nua vang lên, thoáng chốc đã xuất hiện trên Minh Tâm Thiên Đăng đài.
“Vă Xuân Tương, đây là đặc biệt tìm về vì ngươi đấy, bọn chúng dùng xong một lần rồi cũng chẳng có tác dụng gì nữa, ngươi có thể thoải mái phá hủy bọn chúng.” Tu sĩ áo choàng cười ha ha, “Ngươi nghĩ Quý Hiết vì sao lại hợp tác với ta? Bởi vì nó vốn chẳng phải Quý Hiết, nó chẳng qua chỉ là một kiếm linh bị Quý Hiết áp chế mà thôi, một thứ đồ dỏm tự lớn mạnh thừa dịp Quý Hiết bế quan trùng kích!”
“Nó sợ ta nói cho Quý Hiết nên mới hợp tác với ta.” Tu sĩ áo choàng có vẻ rất hưng phấn, “Uổng cho ngươi ma khí xung thiên mà lại không hiểu đạo lý binh bất yếm trá. Chỉ một vò Bách Hoa tửu nho nhỏ mà đã có thể gạt được ngươi.”
“Khí Vận hương của Tạ Chinh Hồng và cả khí vận của chính bản thân hắn, hôm nay đều sẽ thuộc về ta.” Dứt lời, tu sĩ áo choàng ngăn chặn đám tu sĩ dự thi đang vây quanh Tạ Chinh Hồng, vươn tay bắt lấy Tạ Chinh Hồng máu me đầy mình.
“Ta tìm được Đông Hải chi độc, dùng máu của vô số oán linh thai nhỉ để luyện thành độc, bôi lên xương, Phật pháp của ngươi càng thâm sâu thì lại càng đau!”
Tu sĩ áo choàng cười ha ha, đôi tay khô đã chạm đến lồng ngực Tạ Chinh Hồng.
Tạ Chinh Hồng đột nhiên mở mắt ra, tức khắc biến mất tại chỗ.
Tu sĩ áo choàng sửng sốt, “Không gian?”
Hắn ngỡ ngàng quay đầu, trông thấy Tạ Chinh Hồng đáng lẽ phải hấp hối đang dựa vào vai Văn Xuân Tương, nuốt vào vài viên đan dược, khuôn mặt nhuốm màu xanh lập tức đỡ đi nhiều.
Làm sao có thể?
Theo hiểu biết của hắn về Phật tu, trúng phải độc trên gai xương của hắn thì phải không thể đứng dậy nổi mới đúng.
“Là Ngọc Tuyền không gian.” Khoảnh khắc sắp bị gai xương của những tu sĩ kia đâm trúng, Tạ Chinh Hồng đã đúng lúc trốn vào trong Ngọc Tuyền không gian, mặc dũ vẫn bị đâm trúng như cũng chỉ trớt ít da thôi. Vết máu trên người Tạ Chinh Hồng là vì để ngăn chặn độc lan tràn, Tạ Chinh Hồng liền dùng linh lực bao bọc cơ thể, loại bỏ phần huyết nhục dính độc nên mới nhuốm đỏ xiêm y.
Văn Xuân Tương đau lòng nắm lấy tay Tạ Chinh Hồng, ánh mắt nhìn nam tử áo choàng kia gần như có thể giết chết người.
“Bổn tọa thề, nhất định sẽ nghiền xương ngươi thành tro.”
“Tiền….. Tiền bối cẩn thận.” Mặc dù Tạ Chinh Hồng đúng lúc ngăn chặn thương tổn, nhưng độc tố kia vẫn ảnh hưởng đến hắn. Nếu không phải kịp thời trốn vào không gian trong lúc hoảng loạn thì e rằng giờ phút này hắn đã bị kẻ nọ bắt được, trở thành lợi thế cho tu sĩ kia dùng làm con tin uy hiếp Văn Xuân Tương.
Tạ Chinh Hồng hiếm khi rơi vào trạng thái vô lực như vậy, tu sĩ áo choàng kia có vẻ hiểu rất rõ về Phật tu, độc tố này chẳng có bao nhiêu tác dụng với tu sĩ khác hoặc Ma tu, duy chỉ với Phật tu là tai họa ngập đầu.
Tu sĩ áo choàng nọ không nói gì, trầm mặc hồi lâu rồi mới chủ động bỏ áo choàng ra.
Dưới lớp áo choàng vẫn là một bộ xương khô, song lại có điểm bất đồng.
Bộ xương này vừa gặp ánh mặt trời, da thịt trên người liền tự động xuất hiện, nhanh chóng hóa thành một thiếu niên tươi cười.
Hai mắt Văn Xuân Tương đánh lại, vẻ mặt không thể tin được.
“Sao….. Sao lại là ngươi?”
“Vì sao không thể là ta?” Thiếu niên mỉm cười nhìn Văn Xuân Tương, “Năm ấy từ biệt trong động phủ của sư huynh, tính ra thì, cũng gần vạn năm rồi chúng ta chưa gặp mặt. Văn Xuân Tương, lẽ nào ngươi đã quên năm xưa ta và sư huynh nhặt ngươi từ dưới đất lên ư?”
✿Tác giả có lời muốn nói:
- -
Cẩu huyết dự bị đây.
Tôi giội một chậu nè ha ha ha ha ha ~
Giải thích cho mọi người một chút: Từ đầu chí cuối đều là tên xương khô này giăng bẫy. Quý Hiết đang bế quan, muốn một mình độ kiếp, thế nhưng kiếm linh của Trảm Thương Sinh lại tự chạy ra, biến thành bộ dáng của Quý Hiết định đi ăn vài tên thuộc hạ của hắn, cơ mà lại bị xương khô phát hiện ra, thế là hợp tác với nhau.
Còn về Cảnh Dĩ Phong 233333, từ đấu chí cuối y đều bị xương khô lừa, ngay từ đầu xương khô đã biết tỏng y sẽ phản bội.
Kỳ thực ban đầu tôi muốn công khai luôn cơ, nhưng mà thấy mọi người đoán lợi hại quá nên che mặt luôn!
P/s: Phiên ngoại Tây Du Ký hậu truyện gần hoàn rồi, tiếp theo tôi chỉ cần thông báo Phật Tử kiếp này chết như thế nào là xong ha ha ha ~
Tỷ như xương khô chính là sư đệ chẳng hạn.
Cám ơn mọi người, moah moah.