o nhân – thành chủ Lục Nhâm thành.
Chẳng thể tra ra người này rốt cuộc họ gì tên gì, người đương thời đành phải xưng là Lục Nhâm đ*o nhân, dần dà, cái tên này liền trở thành danh hào của lão.
“Chưa vị đã đến Lục Nhâm thành của ta, bần đạo cũng chẳng có gì để nói nhiều, chỉ mong chư vị có thể cố gắng sống đến cuối cùng.” Lục Nhâm đ*o nhân buông một câu nhẹ bẫng, gương mặt luôn không nặn ra được một nụ cười. Xét về tướng mạo và khí độ, nói lão là Ma tu, lại còn là người nổi bật trong giới Ma tu, e rằng sẽ không một ai tin tưởng.
Kể ra cũng thật thú vị.
Ma tu tu vi càng cao thâm, thường trông còn chính phái hơn cả Tiên tu.
Những tu sĩ bên dưới bao gồm cả Tạ Chinh Hồng và Văn Xuân Tương, đều không nói một lời.
Bọn họ đều biết, Lục Nhâm đ*o nhân nói lời này là đang nhắc nhở bọn họ.
Đại bỉ lần này, không hề đơn giản.
Trên thực tế, Lục Nhâm thành chủ cũng bởi thế mà đặc biệt triệu tập không ít thuộc hạ, suy nghĩ ròng rã suốt mấy năm, cuối cùng mới định ra được vài kế hoạch. Đáng tiếc những kế hoạch này không hề tiết lộ ra ngoài, bị giấu vô cùng kín. Các tu sĩ cố gắng tìm hiểu song cũng không tìm được thông tin gì hữu ích.
Có khoảng chín trăm tu sĩ tới tham gia đại bỉ, vài người còn lại không phải bị các tu sĩ khác như Điền Ngọc hay Khưu Dị Nhiên tiêu diệt, thì là trong thời gian chờ đợi đại bỉ bắt đầu, xảy ra xô xát gì với người khác, lặng lẽ biến mất không thấy tăm tích.
Song dù thế nào, chín trăm tu sĩ kỳ Hóa Thần và Hợp Thể đang cùng đứng trong đại sảnh, khí thế này vẫn thật khiến người ta chấn động.
Thẩm Phá Thiên và Ninh Thụy Hàm ngồi lơ lửng bên cạnh kết giới, quan sát những tu sĩ bên dưới.
Ánh mắt hắn không cố ý dừng lại ở Tạ Chinh Hồng và Văn Xuân Tương, để tránh lộ ra dấu vết gì.
“Đồ nhi ngoan, con đang nghĩ gì vậy?” Ninh Thụy Hàm tùy ý hỏi.
“Suy nghĩ xem trong những người này, sẽ có bao nhiêu kẻ sống sót được.” Thẩm Phá Thiên rũ mi, nhẹ giọng trả lời.
Ngay cả hắn cũng không biết một ít tiến trình cụ thể của cuộc đại bỉ này, chứng tỏ họ đã phí rất nhiều công sức vào nó.
Trong giới Tiên tu, cuộc thi như vậy thường là để luận bàn, mặc dù cũng có thương vong, song dù sao vẫn sống nhiều, chết ít. Nhưng trong giới Ma tu thì lại hoàn toàn ngược lại.
Điều Thẩm Phá Thiên không hiểu nổi là, rõ ràng mọi người đều biết cuộc đại bỉ này có tỷ lệ tử vong cao bao nhiêu, nguy hiểm tới nhường nào, nhưng vì sao cứ hết kẻ này đến kẻ khác muốn tới đây chịu chết?
Trong những người này, tu vi thấp nhất cũng là Hóa Thần trung kỳ.
Có thể tu hành tới bước này, mấy ai không phải bỏ công sức nỗ lực? Vì một cuộc đấu gần như chui đầu vào chỗ chết mà đặt cược tiền đồ tốt đẹp của mình, đáng giá sao?
Thẩm Phá Thiên không thấy được sự hối hận hay kinh hoảng trên gương mặt những tu sĩ đó.
Thậm chí đa phần đều mang vẻ hưng phấn hay khẩn trương.
Bọn họ không hề sợ chết!
“Lục Nhâm đ*o nhân rốt cuộc suy nghĩ điều gì, chẳng mấy ai trong chúng ta biết được. Mặc dù mọi người đều là thành chủ, đều nguyện trung thành với Ma Hoàng, nhưng lão ta hiển nhiên muốn thần bí hơn một chút. Có điều dựa vào hiểu biết của ta về lão, có lẽ trải qua hai cuộc tỷ thí, chín trăm tu sĩ này, sẽ dư lại không đến một trăm.” Ninh Thụy Hàm hờ hững đáp, “Cũng có thể sẽ ít hơn, cái này phải xem tâm tình của lão ta nữa.”
Không đến một trăm?
Thẩm Phá Thiên mím chặt môi, hắn đã mường tượng ra cảnh tượng núi thây biến máu sắp tới.
“Trận đấu đầu tiên rất đơn giản thôi.” Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Lục Nhâm đ*o nhân chậm rãi nói, “Tìm ra gian tế bên cạnh mình, giết kẻ đó là có thể thông qua.”
“Gian tế?”
“Gian tế?”
Các Ma tu đều ồ lên.
Chẳng lẽ trong bọn họ có gian tế ư?
“Không phải ở đây.” Lục Nhâm đ*o nhân cười nói, “Là ở bên trong huyễn cảnh. Bên cạnh các ngươi sẽ có một gian tế Tiên tu chính đạo ẩn núp, tìm ra rồi giết hắn, không giới hạn phương pháp và thủ đoạn. Ngoài ra, bên trong huyễn cảnh, ngoại trừ huyễn cảnh thì người trong đó đều là thật. Nói cách khác, nếu ngươi chết trong huyễn cảnh, thì nghĩa là chết thật. Mong chư vị hãy cẩn thận.”
Dứt lời, kết giới trên sân liền sáng lên, nhanh chóng bao phủ chung quanh.
Đến khi ánh sáng tán đi, trên sân chỉ dư lại thành chủ bàng quan và các đại năng thân tín.
“Chư vị đạo hữu, xin mời cùng xem.” Lục Nhâm lơ lửng giữa không trung, vươn tay vung lên, biến ra vô số tấm gương, cười nói.
Tuyết Sa đại thế giới.
Bên ngoài Tiểu Ma Cung.
Cảnh Dĩ Phong chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cung điện nổi trên trời, ánh mắt hướng lên.
Sau đó, chợt có một tiếng thét dài, Cảnh Dĩ Phong hóa thành một vệt sáng đỏ, vọt thẳng lên tầng mây.
Khi sắp tới gần Tiểu Ma Cung, lại có một tu sĩ khác tiến lên ngăn cản, vươn ra một bàn tay, chắn đường Cảnh Dĩ Phong.
“Ngươi định làm gì? Chủ nhân muốn gặp ngươi.” Tu sĩ kia cả giận nói.
Cảnh Dĩ Phong ngừng lại, chăm chú nhìn tu sĩ nọ, nói, “Sao vậy, ta chỉ muốn thử xem mình có thể lên Tiểu Ma Cung hay không thôi mà, ngươi hoảng cái gì?”
“Ngươi!” Tu sĩ hét một tiếng, “Quý Hiết trong Tiểu Ma Cung quả thực lợi hại, nhưng ngươi đừng quên, chủ nhân của ngươi là ai? Nếu không nhờ có chủ nhân, khi đi lầm vào Tiểu Ma Giới này, ngươi đã thân tử đạo tiêu rồi.”
Cảnh Dĩ Phong cười nhạt.
Có đôi khi, y thật sự thà rằng lúc ấy mình chết luôn cho rồi.
“Chủ nhân đang đợi hồi báo của ngươi.” Sắc mặt tu sĩ nọ dịu đi, cố nén sát ý với Cảnh Dĩ Phong, khuyên nhủ y, “Chỉ cần ngươi làm theo những gì chủ nhân nói, đương nhiên sẽ không có vấn đề gì.”
“Ta hiểu.” Cảnh Dĩ Phong ngắt lời hắn, đáp, “Ta đã nói cho Kỳ Vĩnh Duyên và Chu Ninh, ta phụng lệnh Ma Hoàng Quý Hiết mang bọn họ đến xem kịch hay.”
“Không tệ.” Tu sĩ trả lời, “Quý Hiết vốn cho phép chủ nhân của chúng ta làm bất cứ chuyện gì, ngươi hẳn biết rõ chứ.”
Cảnh Dĩ Phong im lặng, không khỏi siết chặt tay.
“Phiền ngươi mang ta đi gặp chủ nhân, còn vài chuyện nữa cần phải báo cáo.” Cảnh Dĩ Phong lên tiếng.
“Được, theo ta.”
Trong Tiểu Ma Cung.
“Ma Hoàng đại nhân, Cảnh Dĩ Phong đã trở về gặp kẻ kia, xem ra tất cả đều đúng như kế hoạch.” Có vài tu sĩ đang quỳ, đầu không dám nhấc lên, nhưng trong mắt đều là sự sùng bái cuồng nhiệt không chút nào che giấu, xem tu sĩ ở phía trên bọn họ như thể thánh thần!
“Bọ ngựa bắt ve, chim rẻ rình sau. Ta cũng muốn biết, Tạ Chinh Hồng và Văn Xuân Tương này rốt cuộc có lai lịch gì?” Người trên đài khẽ cười, ung dung nói.
Tu sĩ quỳ phía dưới đều kích động đến run rẩy tay chân.
Trong ba ngàn thế giới, chỉ có một người đáng để bọn họ thần phục.
Chỉ có một mình người đó có gan chống lại thiên địa, chân chính đạt tới cực hạn của tu sĩ!
Nghĩ những gì người ta không dám nghĩ, làm những gì người ta không dám làm.
Chỉ có mình người đó, mới có thể xưng là Ma Hoàng.
Chỉ có một thanh kiếm, có thể được gọi là “Trảm Thương Sinh!”
Tám kẻ còn lại, căn bản không xứng tranh đấu!
✿Tác giả có lời muốn nói:
Trận tỷ thí đầu tiên chính là version tu chân của “Ai là gián điệp[1] bản đơn giản hóa”, ha ha ha ha.
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
Năm đó khi Phật Tử gặp gỡ Đường Tăng, Bạch Cốt Tinh từng biến thành một thiếu nữ như vậy tới dụ dỗ Đường Tăng, cuối cùng bị Phật Tử nửa lừa gạt nửa uy hiếp đuổi đi.
Giờ kẻ trước mắt chẳng phải chính là Bạch Cốt Tinh đó sao?
Có điều bao năm trôi qua, tu vi của Bạch Cốt Tinh bị giảm đi nhiều, trước kia tốt xấu gì cũng còn một bộ xương, bây giờ chỉ có mỗi một mảnh hồn.
Phật Tử nhận ra Bạch Cốt Tinh, Bạch Cốt Tinh đương nhiên cũng nhận ra Phật Tử.
“Hổ yêu, lại là ngươi!” Bạch Cốt Tinh biết mình không thể lừa gạt được rồi, ngay cả nói dối cũng chẳng thèm nữa.
“Bạch Cốt phu nhân.” Phật Tử tiến lên một bước, “Nhiều năm không gặp, ngươi có vẻ không được ổn lắm.”
“Đương nhiên không ổn.” Bạch Cốt Tinh cười nhạt, “Năm đó ta để vuột mất thịt Đường Tăng, sau này đỉnh núi của ta lại bị yêu quái khác chiếm lấy, cơ thể cũng bị dập nát tan. Từ một yêu quái biến thành một con quỷ, ta sao có thể ổn được chứ?”
“Chí ít Bạch Cốt phu nhân hiện tại vẫn còn ổn.” Phật Tử không dễ dàng xao động bởi lời nói của nàng, “Năm ấy yêu quái muốn ăn thịt Đường Tăng, giờ được mấy kẻ còn sống?”
“Nói vậy là ta còn phải cảm ơn ngươi cơ à.” Bạch Cốt Tinh châm chọc.
“Không dám nhận.” Phật Tử nói, “Chỉ là không ngờ phu nhân hiện giờ lại phải hút tinh khí người sống để tồn tại. Cứ tiếp tục như thế, chỉ e sẽ dẫn Hắc Bạch Vô Thường tới đấy.”
“Hắc Bạch Vô Thường?” Bạch Cốt Tinh như thể nghe được chuyện gì buồn cười vậy, “Ngay cả Diêm Vương cũng chạy mất rồi, lấy đâu ra Hắc Bạch Vô Thường gì nữa!”
“Chạy? Bạch Cốt phu nhân đang đùa đấy hả.” Phật Tử bình tĩnh nói.
“Ta không đùa, chuyện đó bây giờ ai chẳng biết, tam giới này từ lâu đã không còn là tam giới trước kia nữa rồi, ác quỷ Địa Ngục đều chạy hết sạch, Hắc Bạch Vô Thường cũng vào luân hồi đầu thai, sao có thể tới đây bắt ta? Lúc ấy hắc bào…..” Bạch Cốt phu nhân đang nói hăng say, bỗng nhiên ngừng lại, hung tợn nhìn Phật Tử, “Ngươi đang dụ ta nói ra?!”
★Chú thích:
[1]Ai là gián điệp (Who is undercover): là một trò chơi đấu trí nổi tiếng ở Trung Quốc. Luật chơi như sau:
Trong 7 người chơi có 6 người bắt được từ giống nhau, còn 1 người bắt được từ khác với mọi người, chính là gián điệp. Đến phiên ai thì người đó sẽ mô tả từ ngữ mình bắt được, không được nói thẳng từ đó ra, không thể để cho gián điệp biết được, cũng vừa phải ám chỉ người cùng loại với mình. Sau đó 7 người bỏ phiếu chọn ra kẻ mình nghi ngờ là gián điệp, ai bị nghi ngờ nhiều nhất sẽ bị loại ra. Nếu có hai người cùng số phiếu thì được ở lại. Nếu gián điệp ở lại đến khi chỉ còn 3 người thì gián điệp thắng, nếu ngược lại thì mọi người thắng.