o nhân vừa giao việc cho hạ nhân xong xuôi, chuẩn bị nghênh đón Ma Hoàng bệ hạ giá lâm, đang bưng một ly rượu lên định chậm rãi thưởng thức, thì bỗng nhiên nhận thấy một trận chấn động kinh người.
Ly rượu trong tay lão vỡ toang, linh tửu rớt xuống đất liền biến mất chẳng thấy đâu.
“……Đoạt linh?”
Ánh mắt Lục Nhâm đ*o nhân đương nhiên vượt xa người thường.
Đoạt linh là hiện tượng chỉ xuất hiện khi những tu sĩ thượng thừa đấu pháp. Khi các đại năng đứng đầu kia muốn bổ sung nguyên khí của mình, dù là tu sĩ xung quanh hay linh mạch thì đều sẽ bị hấp thu, trở thành vật bồi bổ cho họ.
Tu sĩ có đủ khả năng làm được chuyện này, tìm khắp ba ngàn thế giới cũng chẳng được mấy người.
Người có thể tự do tự tại khiến đoạt linh xuất hiện, thì chỉ cần một bàn tay là đếm được.
Là Cửu Châu Ma Hoàng!
Lục Nhâm đ*o nhân tức khắc nghĩ đến khả năng này, ngoài trừ người đó, lão không thể nghĩ ra được ai có thể gây ra hiện tượng đoạt linh trong Lục Nhâm thành của mình.
Nhưng Cửu Châu Ma Hoàng vẫn luôn ngụy trang kín kẽ, sao bây giờ lại phải tạo ra trận thế lớn như vậy?
Là…… Thị uy!
Động thái lúc trước của Ma Hoàng bệ hạ đã khiến Cửu Châu Ma Hoàng nhận ra, bệ hạ đã biết y đến. Vậy nên Cửu Châu Ma Hoàng mới cố ý chọn lúc bệ hạ sắp giá lâm mà tung ra ma khí, dùng hiện tượng đoạt linh để thị uy, đưa ra lời khiêu khích với Ma Hoàng bệ hạ!
Lục Nhâm đ*o nhân dở khóc dở cười bởi chính phỏng đoán của mình, thế nhưng lý trí nói cho lão, đây là khả năng duy nhất.
Từ khi Tiểu Ma Giới bọn họ danh dương ba ngàn thế giới dưới sự dẫn dắt của Ma Hoàng Quý Hiết tới nay, chưa từng thấy ai dám ở nơi này khiêu khích Ma Hoàng Quý Hiết!
Nhưng đối phương là Cửu Châu Ma Hoàng nổi tiếng tính tình quái gở, hành tung cổ quái.
Nếu y thật sự làm gì đó thì cũng chẳng có gì lạ.
Có được thực lực cấp bậc Ma Hoàng thì vốn có thể tiếu ngạo phong vân.
Một tiểu thành hay một thế giới cũng như nhau.
Đều có thể trở thành một bộ phận của Ma Hoàng đoạt linh.
Lục Nhâm đ*o nhân nhanh chóng trấn định lại, sau đó vận chuyển chân nguyên tuần hoàn mấy vòng đại chu thiên, khóa chặt khí tức toàn thân, tránh để bị ảnh hưởng bởi hiện tượng đoạt linh.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Lục Nhâm đ*o nhiên liền lao ra ngoài quan sát nơi phát ra ma khí.
Chẳng ngoài dự liệu, nơi ma khí phát ra chính là chỗ ở của tám tu sĩ kia. Chỉ là lão vẫn không thể xác định Cửu Châu Ma Hoàng là người nào trong số đó nên không dám kết luận thôi. Nhưng hôm nay, đối phương lại chủ động lộ diện.
“Thành chủ, thành chủ, đối phương quá nặng ma khí, đệ tử đến thăm dò đều bị ma khí kia thôn phệ, chỉ chớp mắt đã thân tử đạo tiêu!” Vài đệ tử nửa kinh hoảng nửa kinh hỉ, quỳ rạp xuống trước người Lục Nhâm đ*o nhân.
“Truyền lệnh xuống, những gì lúc trước chuẩn bị cho Ma Hoàng bệ hạ có thể mang ra rồi.”
“Thành….. Thành chủ, đây là Ma Hoàng bệ hạ xuất hiện sao?” Một tu sĩ đánh bạo hỏi.
“Mặc dù không phải Ma Hoàng của Tiểu Ma Giới chúng ta, nhưng đối phương quả thực cũng là một Ma Hoàng.”
“Cửu Châu Ma Hoàng!”
Thẩm Phá Thiên và Cảnh Dĩ Phong bay ra khỏi Lục Nhâm thành, cuối cùng dừng lại trước một sơn động hoang vu.
“…..Ngươi làm không ít thứ đấy nhỉ.” Thẩm Phá Thiên cúi đầu nhìn sơn động đầy rẫy trận pháp phù văn, lạnh nhạt nói.
Cảnh Dĩ Phong cười tự giễu, “Ở trong Tiểu Ma Giới này, cẩn thận dè chừng đến đâu cũng chẳng thừa. Năm đó ta đi nhầm vào Tiểu Ma Giới, nếu không phải có người ra tay cứu giúp thì đã thân tử đạo tiêu từ lâu rồi. Nhưng dù được cứu thì giờ chẳng qua cũng chỉ là một con rối bị uy hiếp mà thôi.”
“Có kẻ uy hiếp ngươi?” Thẩm Phá Thiên bừng tỉnh đại ngộ.
“Đại khái vậy.” Cảnh Dĩ Phong xoa trán, “Hắn đặt một trận pháp cổ quái trên người ta, ta không thể nói ra tên của hắn, cũng không thể phản bội hắn. Chỉ có thể nghe theo lệnh hắn, làm rất nhiều chuyện.”
“Vậy hiện tại ngươi…..”
“Sơn động này là ta bỏ gần trăm năm mới tìm được.” Cảnh Dĩ Phong bất đắc dĩ cười, “Ở trong này ta có thể tạm thời tự do một chút. Có điều một khi rời khỏi động phủ này, ta sẽ không thể tự do nói chuyện được nữa.”
“Ra là thế.” Thẩm Phá Thiên gật đầu.
Ắt hẳn đối phương sợ Cảnh Dĩ Phong phản bội nên mới làm vậy.
Cho nên Cảnh Dĩ Phong chỉ có thể nói là tìm mình uống rượu chứ không thể nói thẳng, nhất quyết phải mang hắn đến nơi này mới nói được.
“Chuyện rất dài, mời Thẩm đạo hữu ngồi xuống rồi từ từ nói.” Cảnh Dĩ Phong vươn tay mời.
Thẩm Phá Thiên ngồi xuống.
“Chuyện năm ấy Tạ Chinh Hồng đối mặt với rất nhiều trưởng lão Hoa Nghiêm tông, vội vã trốn thoát khỏi Đạo Xuân trung thế giới, chắc đạo hữu còn nhớ chứ.” Ngữ khí của Cảnh Dĩ Phong có chút mơ hồ, “Chuyện mới chỉ trăm năm trước thôi, vậy mà bây giờ nhớ đến, lại thấy có phần xa xôi rồi.”
“Đương nhiên nhớ rõ.” Thẩm Phá Thiên khẳng định, “Tu sĩ năm đó cùng ở trong Thiên Đan bảng với hắn, hẳn không ai là không nhớ rõ.”
“Đúng vậy, chẳng ai ngờ được, cái tên Tạ Chinh Hồng sẽ liên tục được người ta nhắc tới trong khoảng thời gian ngắn ngủi, lực áp hầu hết tu sĩ ở Tạm Đao hội, sau đó bế quan kết Anh thành công, nhận được thiệp mời đến đại hội Phật Đản của Hoa Nghiêm tông, còn nhận được ưu ái của Khốn Ách thiền sư, ấy vậy mà cuối cùng lại rơi vào kết cục trốn chạy vội vàng? Giống như không ai ngờ được Tạ Chinh Hồng sẽ nổi bật xuất chúng đến vậy, cũng chẳng ai ngờ người như thế lại bỗng chốc biến mất không thấy tăm hơi.” Nói đoạn, Cảnh Dĩ Phong khẽ cười, “Năm ấy ta từng nói với Lịch Hòa Quang, Tạ Chinh Hồng nếu tu luyện thêm vài năm nữa thì sẽ có thể chiến một trận với chúng ta. Nhưng người tính không bằng trời tính, mấy năm sau, Tạ Chinh Hồng đã là người đứng đầu trong số các đệ tử Nguyên Anh!”
“Về sau hắn lần nữa trở lại Đạo Xuân trung thế giới, lại vẫn thuận buồm xuôi gió, hơn nữa còn có Pháp ấn, đùa bỡn toàn bộ thế giới trong lòng bàn tay, dưới sự vây công của bao nhiêu phe phái mà vẫn có thể giải cứu Cửu Châu Ma Hoàng. Một trăm năm của Tạ Chinh Hồng còn đặc sắc hơn cả một vạn năm của người khác.”
“Tạ đạo hữu quả thực là thiên tài xuất chúng.” Thẩm Phá Thiên cảm thán.
“Không, ngươi không cảm thấy trong đó có rất nhiều thứ đáng suy ngẫm sao?” Cảnh Dĩ Phong cười lắc đầu, “Ở Tạ Chinh Hồng thật giống như có một loại ma lực nào đó, dường như hắn làm bất cứ chuyện gì cũng đều nhanh chóng được người khác tin phục, hắn cũng chẳng dễ khiến người khác hoài nghi. Vận khí của hắn tốt như vậy, tốc độ tu luyện nhanh như vậy, thế nhưng sao lại chẳng có kẻ nào ngấp nghé? À, không, không phải không có.” Cảnh Dĩ Phong nhìn Thẩm Phá Thiên, cười sâu xa, “Thẩm đạo hữu nói xem?”
“Tu sĩ đối nghịch với Tạ đạo hữu, hầu như đều thân tử đạo tiêu.” Thẩm Phá Thiên tiếp lời, “Nhưng đây chẳng qua là do bọn họ gặp quả báo mà thôi.”
“Tạ Chinh Hồng khí vận phi phàm, mấy ngàn năm cũng chưa chắc có kẻ như vậy. Nếu người khác nhìn thấy Ma Hoàng, e rằng đã sớm sợ tới mức chẳng dám cựa quậy, càng khỏi nói đến chuyện có thể che giấu tu sĩ của cả một thế giới, cứu Ma Hoàng ra ngay trước mắt những đệ tử kia.”
“Đó là bản thân Tạ đạo hữu tự nỗ lực.” Thẩm Phá Thiên nói xen vào, “Nếu không có tu vi đủ mạnh, Tạ đạo hữu cũng chẳng sống được đến bây giờ.”
“Nỗ lực thì đúng là có, nhưng có biết bao nhiêu người nỗ lực như Tạ Chinh Hồng, thế mà có mấy ai vượt trội được đâu?”
“Tu chân vốn chỉ là một số ít người tu chân mà thôi.” Thẩm Phá Thiên chế giễu lại, “Tu sĩ tu hành nhiều như vậy, cũng có mấy ai phi thăng được?”
Cảnh Dĩ Phong không để ý đến lời nói của Thẩm Phá Thiên, vẫn tự mình nói tiếp, “Cửu Châu Ma Hoàng dạy cho Tạ Chinh Hồng Như Lai thần chưởng, cũng dạy cho hắn đủ loại công pháp khác, hoàn toàn tin tưởng hắn, gần như chẳng có chút nghi kỵ nào. Chuyện này lẽ nào không kỳ lạ hay sao? Cửu đại Ma Hoàng, cho dù có ơn tương trợ, nhưng Cửu Châu Ma Hoàng cũng biểu hiện hơi quá rồi.”
……Chuyện này thì có gì mà lạ.
Bọn họ còn là một đôi đạo lữ nữa kìa!
Thẩm Phá Thiên yên lặng đè nén bí mật nho nhỏ này trong lòng, không lộ ra nửa câu.
“Việc này vốn cũng chẳng liên quan gì đến ta. Mấy năm nay mặc dù ta giúp chủ nhân kia làm việc, nhưng đổi lại hắn cũng cung cấp cho ta tài nguyên, xem như hòa cả hai bên, thậm chí nhờ hắn mà ta còn có một thân phận nhỏ trong Tiểu Ma cung.” Cảnh Dĩ Phong bình tĩnh nói, “Chỉ có điều, mấy chục năm trước, hắn đột nhiên thả ta ra khỏi Tiểu Ma Giới để làm một chuyện cho hắn.”
“Chuyện gì?”
Thẩm Phá Thiên dỏng tai hỏi.
Hắn có dự cảm, chuyện này nhất định can hệ rất lớn.
Ánh mắt Cảnh Dĩ Phong thoáng nhu hòa hơn một chút, “Hắn bảo ta đi tìm Lịch Hòa Quang, đưa vài vò Bách Hoa tửu cho hắn.”
“Hả?” Thẩm Phá Thiên bỗng dưng nghe được tin ấy, tưởng rằng mình vừa nghe lầm.
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
“Hầu ca, huynh làm cái gì vậy?” Trư Bát Giới vội vàng né tránh, hét lên với Tôn Ngộ Không.
“Yêu nghiệt phương nào, dám lừa gạt lão Tôn ta? Ăn một gậy của ta trước đi.” Tôn Ngộ Không không định nghe hoa ngôn xảo ngữ của yêu quái này.
Trư Bát Giới thấy Tôn Ngộ Không vô cùng kiên định, biết mình không lừa được hắn nữa, ngay lúc gậy Kim Cô nện xuống người, liền hóa thành một đóa hắc liên, kịp thời ngăn cản gậy Kim Cô.
“Sao ngươi phát hiện được?” Trư Bát Giới âm trầm cười nói.
“Chẳng có gì, cảm thấy không ổn thôi.” Tôn Ngộ Không thấy hắc liên xuất hiện, sắc mặt liền trở nên nghiêm trọng.
“Ha ha, vậy ngươi đoán xem, ta là ai?” Trư Bát Giới thu hồi hắc liên, cười tủm tỉm nhìn Tôn Ngộ Không.
“Không biết.” Tôn Ngộ Không lắc đầu, “Cũng chẳng buồn đoán.”
Trư Bát Giới nhìn Phật Tử ở bên cạnh, “Vậy sao?”
Nói rồi, Trư Bát Giới liền xông về phía Tôn Ngộ Không.
Hai người lao vào đấu võ, một vệt sáng đen khổng lồ lóe qua, trước mặt đã xuất hiện tới hai Tôn Ngộ Không?
“Ngươi dám giả mạo lão Tôn ta?” Hai Tôn Ngộ Không chỉ vào đối phương mắng. Sau đó hai người, không, hai con khỉ lại cùng quay đầu nhìn Phật Tử, nói, “Tiểu lão hổ, ngươi đi trước đi, không lại bị kẻ khác thừa nước đục thả câu.”
“Ha ha, muốn xài chiêu điệu hổ ly sơn à, tiểu lão hổ đừng nghe hắn, chỉ sợ ngươi vừa rời đi liền có kẻ vây công ngươi đấy.”
Phật Tử: “…..”