Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1659 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
Tờ một nghìn đồng.

❊ ❊ ❊

Nhiều năm trước đây, khi đó tôi khoảng 11 tuổi, có một lần ba và tôi dừng lại mua đồ ở một cửa hiệu bách hóa ven đường. Tôi cảm thấy mất thời gian khi ba cứ đứng đợi người ta trả lại 1000 đồng tiền thừa, cô bán hàng lục lọi trong hộp tiền khá lâu khiến tôi bực bội giục ba thôi đừng lấy nữa....

Ba tôi im lặng không nói gì, nhận 1000 đồng từ tay người bán hàng, vuốt thẳng tờ tiền, gấp làm đôi rồi cho vào túi. Rồi một điếu thuốc ba nhỡ tay đánh rơi xuống đường dính đất lấm lem, ba cũng cúi xuống nhặt, phủi bùn đất rồi giắt trên tai. Tôi cũng bực.

Mãi tận mấy năm sau, ba có nhắc lại chuyện này và nói với tôi rằng:" Lúc nào con biết quý trọng "tiền lẻ" và những thứ tưởng chừng nhỏ nhặt thì con mới có thể giữ gìn được "tiền chẵn" và những điều lớn lao hơn."

Sáng nay mua cà phê, nhân viên thối lại 1000 đồng, cầm trên tay và bất chợt nghĩ lại câu chuyện của mười mấy năm trước. Dù là tiền lẻ hay tiền chẵn, là vật giá trị hay tầm thường, nhưng nếu nó được làm ra từ sức lao động chân chính, thấm đẫm mồ hôi, đôi khi có cả nước mắt, đều cần được trân quý như nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »