Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1662 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác.

❊ ❊ ❊

Tôi có một anh bạn, mấy năm trước anh kể với tôi là muốn học ngành Y đặng sau này ra làm bác sĩ, anh thích chữa bệnh cứu người. Nhưng ba má anh thì nghĩ khác, họ cho rằng học ngành Y tốn nhiều thời gian và tiền bạc trong khi gia đình cũng không quá dư dả, hơn nữa khi ra trường lại phải mất tiền "chạy" vào biên chế, lương cũng "ba cọc ba đồng" không tương xứng với công sức và trách nhiệm.

Thời điểm đó ngành ngân hàng đang "hot", danh xưng giám đốc công ty bất động sản cũng đang còn thời kỳ long lanh hoàng kim. Ba má anh khuyên học ngân hàng sau này ra làm ngân hàng cho sướng tấm thân, mà gia đình cũng mở mày mở mặt với xóm giềng. Thôi thì ba má đặt đâu con ngồi đó, anh nói lời chia tay với ước mơ của mình để "cõng" ước mơ của đấng sinh thành.

Bẵng đi một thời gian dài gặp lại, anh ngậm ngùi kể: Khi anh ra trường thì cũng là lúc nền kinh tế chạm đáy, ngành tài chính chẳng còn hoàng kim như xưa. Anh vẫn ngày đi đêm về, lầm lũi gánh hết áp lực và sự khốc liệt trong mơ hồ vì bản thân anh chưa từng yêu công việc mà anh đang làm. Một năm sau thì anh bỏ. Anh bảo anh chẳng thể nào chỉ vì đi sai đường mấy năm mà vứt cả cuộc đời mình vào sự tẻ nhạt. Vậy là anh quẳng hết, vùi đầu vào ôn thi lại từ đầu để kiếm học bổng đi du học ngành Y ở tuổi sắp sửa hai mươi tám.

Nhiều người thường hỏi vì sao tôi có thể kham cùng lúc nhiều việc. Vừa kinh doanh, vừa đi học, vừa viết sách, vừa có thời gian đi trò chuyện cùng sinh viên. Miệt mài, mải miết mỗi ngày mà chưa bao giờ thấy tôi than thở mệt mỏi, liệu có bí quyết hay "thuốc tăng lực" nào không? Tôi nghĩ cũng rất đơn giản thôi, vì tôi chỉ làm việc mà mình thích. Mà đã thích thì chẳng bao giờ thấy chán để mà mệt mỏi mặc dù đôi khi cũng có nhiều áp lực bủa vây.

Công việc, tình yêu, cuộc sống đều như vậy. Muốn hạnh phúc và phát triển lâu dài thì chỉ nên làm những việc mình thích. Đừng cố gò ép bản thân và sống bằng ánh nhìn của người khác. Làm việc gì mà ngay khi bắt đầu đã biết trước sẽ không đi đến kết quả thì tốt nhất là nên kết thúc luôm trước khi bắt đầu, như thế dù cuộc đời sẽ không bao giờ có cảnh dở dang.

Cuộc sống ngắn ngủi, hãy luôn tận hưởng và làm điều mình thích. Sống cho bản thân mình mới là sống - Sống bằng ánh nhìn của người khác thì khác nào sống mà như đã chết?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »