Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1684 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
"Làm gì mới mau giàu".

❊ ❊ ❊

Nhiều bạn hỏi tôi rằng bây giờ khởi nghiệp phải kinh doanh gì mới nhanh thành công, mới mau giàu. Tôi tếu táo bảo muốn mau giàu thì đi buôn hàng trắng, giàu nhanh và chết cũng rất nhanh, đúng kiểu "chưa kịp huy hoàng đã vụt tắt, rồi vào trong nhà đá le lói suốt trăm năm".

Lạ thật!

Con người thường cho rằng cuộc sống quá bất công khi chưa cho họ có cơ hội giàu có nhưng bản thân họ lại thích sự nhàn hạ, thích sự dễ dàng tối đa để đạt được những điều mình mong muốn. Họ lười biếng nên cơ hội có đến thì họ cũng chẳng biết là nó đã đến, hoặc không biết làm thế nào để tận dụng, và thế là họ trách móc cuộc đời, trách móc số phận đẫ không bao giờ cho họ được may mắn. Tất nhiên họ chưa từng tự trách bản thân.

Quay trở lại xu hướng kinh doanh, đã từng có lần mình nói rằng: "Nếu các bạn không dám tạo ra sự khác biệt thì vĩnh viễn các bạn sẽ phải chạy theo xu hướng mà không bao giờ có thể là người tạo ra xu hướng!".

Từng có thời mốt trà chanh rộ lên, thế là nhiều bạn trẻ khởi nghiệp đều chọn bán trà chanh, tiếp đến shop quần áo theo hướng "hotgirl" tự chụp tự bán, lúc đầu chỉ vài shop như thế còn bây giờ thì đã nhan nhản. Tất nhiên là không có một điểm khác biệt nào cả, tất cả đều chỉ nhàn nhạt một màu. Đó là "copy" lẫn nhau, rồi tự giết chết nhau. Giờ đây quán trà chanh, shop quần áo "hotgirl" đã rơi vào thời kỳ bão hoà, trầy da tróc vẩy để sinh tồn trong tàn lụi.

Ắt hẳn, ai cũng biết vụ va chạm thiên thạch khiến trái đất chìm vào bóng tối ở nhiều triệu năm trước đây, đó là nguyên nhân khiến những chú khủng long, voi ma mút khổng lồ bị tuyệt chủng, còn nhiều loài động vật khác nhỏ bé hơn, có thể luồn lách trú ngụ đợi qua thời kỷ băng hà. Trong nhiều trường hợp sự to lớn thống trị thế gian nhưng cũng không ít trường hợp sự bé nhỏ dễ ẩn náu để chờ đợi một thời kỳ tươi sáng hơn.

Nếu bạn không dám đi một lối riêng vì ngại bị ném đá, bị thiên hạ cười chê vì bạn khác người thì vĩnh viễn bạn sẽ không thể tạo nên hai chữ "đột phá". Bạn sẽ đi một con đường mà ai cũng đi, làm những thứ mà ai cũng làm và chết cùng với họ khi cơn sốt qua đi.

Không có gì là không thể nếu như bản thân dám tạo sự khác biệt. Đừng phí tuổi trẻ của mình cho việc tìm kiếm sự dễ dàng ở cuộc sống này để rồi đến một độ tuổi nào đó mới bắt đầu nhận ra sự nhàn hạ mới là thứ tạo ra thất bại một cách tẻ nhạt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »