Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1652 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
Phần 2: Đừng lo!.

❊ ❊ ❊

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế, miệt thị nhau với muôn lời cay nghiệt, bạc bẽo vô tình và bao nỗi chua cay. Ngọt ngào năm cũ giờ đã ở đâu rồi?

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế, phũ phàng nhìn nhau như chưa từng ân ái. Bí mật về nhau được lôi ra làm vũ khí, họ "giết" nhau bằng mọi giá, mong nhau "chết" từng giờ. Đầu ấp môi kề nay còn đâu?

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế, yêu người mới muốn quên đi người cũ, hơn thua nhau đến từng que tăm. Ngày xưa nhớ không chia đôi bát cơm lúc đói, nửa bát canh nhường em vì anh đã no rồi.

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế, ráo hoánh với nhau một câu chửi hai câu rủa, kể tội về nhau như thể đời này không còn ai xấu xa hơn. Xưa cũ đã qua, ta tự hào về nhau biết mấy, hãnh diện đi cạnh nhau, cả thế giới không ai hạnh phúc bằng chúng mình.

Tôi đã nhìn thấy họ chia tay như thế, sao không giã từ nhau bằng một lời chào tạm biệt, nhẹ nhàng và bao dung như khi họ đến với nhau. Giữ ấn tượng đẹp về mối tình nồng một thuở, nhớ về nhau phút chốc mỗi độ đông về. Sao không thể nhìn nhau bằng ánh mắt tôn trọng, dù rằng lỗi lầm ai cũng có khi đã từng ấy năm?

Ngày mai không chung đường và rẽ ngang hai lối. Mỉm cười nhìn nhau thay cho một lời chúc phúc, điều mà mình đã không thể làm được cho nhau.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »