Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1650 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
Chuyện "khoe của".

❊ ❊ ❊

Tôi còn nhớ khi ông Jerry Jones xuất hiện tại trận đấu bóng giữa Arizona State và Notre Dame ờ sân vận động AT&T cùng với chiếc điện thoại nắp gập cũ kĩ, cả thế giới chăm chú vào nó và báo chí cùng đưa tin. Trước sự quá đổi kinh ngạc của công chúng, ông đã cười giải thích lý do vì sao mình không sử dụng một chiếc điện thoại hợp thời hơn: " Tôi có thể bảo vệ AT&T ở vị trí dẫn đầu với chiếc điện thoại nắp gập của mình, nó hữu ích đối với tôi" – Ông nằm trong top 10 tỷ phú thể thao giàu nhất thế giới với tài sản rộng khoảng 2, 7 tỷ USD.

Warren Buffet, luôn nằm trong danh sách những tỷ phú giàu nhất thế giới suốt 20 năm qua, nhưng nhà đầu tư cổ phiếu vĩ đại nhất thời đại vẫn sống trong một ngôi nhà 3 phòng ngủ ở giữa thi trấn Omaha trị giá 31.500 USD ( khoảng 661, 5 triệu đồng) mà ông đã mua sau khi lập gia đình 50 năm trước.

Hay khi nhắc về Ingvar Kamprad, tỷ phú đồ gỗ nổi tiếng của Thụy Điển. Tôi cứ nghĩ chắc ông phải sở hữu tầm vài chục chiếc xe từ hàng Ferarri hay Porsche trở lên. Nhưng không, hiện tại ông vẫn đi chiếc Volvo đời 1993. Ngoài ra, ông vẫn đi máy bay với loại vé phổ thông và thường mua hàng giảm giá. Thậm chí mỗi lần ông về quê lại vào tiệm cắt tóc làng với giá 5 Euro như những người nông dân nghèo.Jeff Bezos, CEO của trang thương mại điện tử nổi tiếng Amazon vẫn sử dụng chiếc xe bình dân Chevrolet Blazer đời 1988 mà cha ông đã mua cho từ năm 1994.

Nhiều người thường cho rằng " hạng" vé máy bay sẽ thể hiện được họ là ai, vì vậy việc chọn hãng bay đôi khi không vì tính thuận tiện hay dịch vụ tốt mà là...chọn thương hiệu. Rất nhiều cô nàng xinh đẹp cố sống cố chết vòi người yêu, thậm chí là chạy vạy vay mượn để cốt mua cho được tấm vé máy bay hạng thương gia, để cạnh hộ chiếu rồi chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, check-in phòng chờ thương gia, để thể hiện đẳng cấp. Có lẽ chuyện cười ra nước mắt chính là cái thời mà người ta tranh nhau thể hiện sự " sang chảnh" qua cái cuốn vé máy bay, tên hãng bay. Những người như thế chắc có lẽ chẳng bao giờ biết được rằng năm 2006, sau khi dự hội nghị APEC tại Việt Nam, thủ tướng Singapore Lý Hiển Long đã về nước bằng một tấm vé máy bay của hãng Tiger Airway, một hãng hàng không giá rẻ với trị giá chiếc vé chỉ xấp xỉ hơn một triệu đồng Việt, trong khi ông có chuyên cơ riêng- tất nhiên.

Đó là một số trong rất nhiều chính trị gia, tỷ phú thế giới, họ giàu và có điều kiện thật sự, các bạn ai ai cũng đều ngưỡng mộ họ nhưng chưa bao giờ chúng ta bắt gặp một trong số họ trưng tài sản lên mặt báo để thỏa mãn trí tò mò cũng như lòng ghen tỵ của công chúng. Họ cũng tìm cách tiết kiệm các chi tiêu phục vụ cho mục đích cá nhân chứ hoàn toàn không giống như suy nghĩ của nhiều người rằng: Có tiền phải tiêu cho đã, phải thể hiện cho người khác thấy mình có tiền. Hầu hết các doanh nhân lỗi lạc thật sự, mỗi lần họ xuất hiện trên mặt báo đều là để chia sẻ những kinh nghiệm trong quá trình xây dựng sự nghiệp cũng như định hình lại tư duy sống đúng đắn cho giới trẻ. Và công chúng của họ cũng không quá quan tâm việc họ sở hữu dòng xe sang nào, sống trong căn biệt thự ra sao bởi vì thứ duy nhất mà họ cần chỉ là những bài học quý giá, đó mới là thứ thật sự cần cho họ! Công chúng thường mong muốn biết xem những người giàu họ có xe gì, ở căn nhà ra sao, tài sản có bao nhiêu. Nhưng sự thật là xem xong, những thứ đó vẫn là của những người kia chứ không biến thành của họ được. Trong khi thứ mà họ mất lại là thời gian quý báu của bản thân.

Nhưng nếu ai đó đón nhận nghiêm túc và hứng thú trước những chia sẻ về kinh nghiệm thực tiễn của người giàu có- Thì nó lại hoàn toàn là của bạn! Và bạn có thể sử dụng nó để bổ trợ, xây dựng cho mình những thứ mà bạn muốn.

Khi một ai đó qua đời, trên tiểu sử của họ sẽ chỉ ghi những điều họ đã làm được cho xã hội, cho nhân loại. Chứ làm gì ghi họ có bao nhiêu nhà, bao nhiêu xe, bao nhiêu đồ hiệu?

Có lẽ sau khi đọc xong bài viết này bạn sẽ nhìn ra ô cửa cuộc đời và vẫn thấy ở đâu đó còn có những người phải nhịn mặc, chắt chiu tùng đồng để mua cho kỳ được chiệc iphone thế hệ mới nhất cho bằng bạn bè, cho đẳng cấp được nâng tầm. Liệu họ có biết được rằng"

Giá trị thật sự của mỗi người không nằm ở iPhone-iPad- mà là I am!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »