Sẽ có cách, đừng lo!

Lượt đọc: 1670 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »
Mẹ chồng của....mẹ tôi.

❊ ❊ ❊

Tính đến bây giờ, đã qua 24 năm kể từ ngày mẹ tôi về làm dâu nhà Bà và 7 năm kể từ ngày Ba tôi bước lên chuyến đò sang bên kia thế giới. Mẹ tôi vẫn thi thoảng kể về Bà- Mẹ chồng của Mẹ tôi.

Ngày đầu tiên Mẹ về ra mắt Bà, không có gì để nấu cơm, Bà chạy sang gánh bún trước nhà, và chỉ có tiền mua cho Mẹ tôi một tô bún riêu.

Mẹ tôi về nhà chồng, không váy cưới lộng lẫy, không tiệc tùng sang trọng, chỉ có bộ áo dài cùa Bà và đưa dâu bằng chiếc xe đạp cũ của Ba tôi. Ngày lạnh, Mẹ chồng của Mẹ tôi bắc từng ấm nước lên bếp than rồi ngồi đợi rót vào bình thủy để con dâu đi làm về có nước nóng tắm.

Như bao phận dâu khác, mẹ tôi cũng có "giặc Ngô", Bà biết hết. Nhưng có lẽ bênh con dâu cũng dở mà bênh con gái cũng chẳng hay nên Bà chỉ im lặng, vì bà thương cả hai. Mẹ tôi mang bầu, muốn mua cho con dâu chút đồ tẩm bổ nhưng sợ các con gái tị nạnh nên Bà phải giấu vào bụng túi thịt mới mua ở chợ, tạt qua phòng Mẹ tôi rồi đi ra ngay. Mẹ chồng của Mẹ tôi chẳng ngần ngại lấy sổ đỏ nhà âm thầm ra ngân hàng vay vốn rồi cầm tiền về lén lút đưa cho con dâu bảo cầm đi lấy vốn mà làm ăn. Lúc nào Mẹ tôi mua cho Bà tấm áo, mảnh vải hay miếng gì ngon thì Bà đều hỏi giá. Mà bao giờ Mẹ tôi cũng phải nói giá thật rẻ nếu như không muốn Bà cằn nhằn. Mẹ chồng của Mẹ tôi đã từng như vậy đó! Dẫu cuộc sống có những "biến động" đổi thay, nhưng Mẹ tôi luôn nhớ về Bà với những hồi ức tốt đẹp nhất!

Một thời nghèo khó vất vả đã qua đi, kỷ niệm của quãng thời gian đó có lẽ quá khó khăn để phai mờ trong trái tim mỗi người. Mẹ chồng của Mẹ tôi bây giờ đã già, hằng ngày vẫn tỉ mẩn nhặt chó mèo hoang về nuôi, ai không biết chữ đến nhờ Bà viết đơn giúp Bà cũng cặm cụi viết, xóm làng có việc cần nhờ Bà cũng đội nắng đội mưa đi, họp mặt Cựu chiến binh Bà vẫn hào sảng như thưởu nào. Nhưng đêm xuống có lẽ là buồn nhất và dài nhất đối với Bà khi mà những người con trai đã lần lượt bỏ bà đi trước.

Lần gần nhất tôi về thăm Bà, trước lúc chia tay Bà cũng lại lum khum gói cái bánh, cái kẹo cho tôi mang đi như khi tôi còn nhỏ. Bà vẫn mặc chiếc áo ấm màu lá úa, chiếc áo ấy có lẽ còn già hơn cả tuổi tôi.

Những lỗi lầm rồi sẽ được thời gian bôi xóa, nhất là khi người đã nằm lại nơi đất lạnh, người thì tóc đã ngả đôi màu. Không còn trách móc, những đắn đo hay sự dằn vặt. Chỉ còn lại duy nhất đó là ký ức, những ký ức rất đẹp cứ lặng lẽ nặng lòng nhau.

Có lẽ khi hành trình cuộc đời dần đi về hướng hoàng hôn, Bà tôi và Mẹ tôi sẽ lại ở cùng nhau. Hai người phụ nữ của hai thế hệ nhưng lại có cùng những mất mát và nỗi đớn đau sẽ lại tìm về với nhau, tiếp tục cùng nhau đi nốt những bước chân còn lại của cuộc đời....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: Sẽ Có Cách. Đừng vội "trông mặt mà bắt hình dong". 15 tuổi, tôi đã sống sót như thế nào giữa Sài Gòn với 0,5 đô la?. "Cô gái điên" cạnh ngôi nhà gỗ. Có vay có trả. Đừng gánh gồng "ước mơ" của người khác. Mẹ chồng của....mẹ tôi. Tờ một nghìn đồng. Mùa đông năm đó quả thật rất lạnh. Từ vụ đắm tàu Titanic. Dành cho Mẹ gà mái nuôi con. Phụ nữ thì cần gì?. Chuyện "khoe của". Cái "giá" của sự thành thật. Câu chuyện về căn bệnh đố kỵ. Học đòi làm tỷ phú. Chuyện cô hoa khôi. "Em có đánh đổi không?". Đừng sính mác "Việt kiều", tội người ta. Lập nghiệp Ở quê hương hay tiến về thành phố lớn?. Ước mơ của cô bé bán ổi. Những kẻ ghét bạn. Chuyện hai bà bầu. "Làm gì mới mau giàu". "Ngày xưa nó có ra gì đâu...". Nếu một ngày. Phần 2: Đừng lo!. Chiếc lồng son. Ừ thì không có môn đăng hộ đối. Chuyện lão "Khạng". Bỏ lại một chữ tình. Tôi cứ tưởng mình rất ghét ba. Chuyến đò thứ hai. Đám cưới mùa thu. Cám ơn anh đã ra đi!. Cho em Người thứ ba. Dũng cảm là biết từ bỏ. Người phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đáng thương. Bơ vơ. Em tiễn anh, người dưng cuối con đường. Ngày người đàn ông đó kéo vali rời khỏi nhà.
Tiến »