Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

Chú Đông sắc mặt nghiêm lại: “Chú biết rồi, cháu mau đưa em trai về nhà đi, ôi chao người hai đứa toàn là máu!”

Tô Hàm bảo Tô Thiên Bảo tự về nhà: “Em có thể tự về không? Em là nam tử hán! Đừng khóc!”

Tô Thiên Bảo nghiến răng nuốt tiếng khóc vào trong, nghẹn ngào đáp “Vâng”, rồi khập khiễng đi.

Chú Đông bảo những người canh giữ cổng làng cùng ông ấy đến ủy ban làng tìm trưởng làng phát loa gọi người, bảo Tô Hàm về nhà trước: “Ở đây nguy hiểm, cháu về nhà trước đi.”

Cô không chịu đi, vẫn nhìn chằm chằm về phía trước: “Cháu không đi, cháu ở đây giúp.”

Tô Vệ Quốc dẫn người xông đến ủy ban làng, trưởng làng vẫn luôn ở ủy ban làng, để khi có chuyện khẩn cấp thì có thể kịp thời dùng loa thông báo cho dân làng.

Đến nơi thì thấy cửa sổ đóng chặt, gọi mãi không ai trả lời.

“Có người kìa!” Một người chỉ vào cửa sổ, Tô Vệ Quốc nhìn theo thì thấy một người nhảy từ cửa sổ xuống, nhanh chóng chạy vào rừng.

“Mau mở khóa, trưởng làng có thể gặp chuyện rồi!”

Vừa cạy khóa xong, thanh niên đến báo tin ở cổng làng cũng đến, họ cùng nhau cứu trưởng làng ra, trưởng làng bị bịt miệng trói trên ghế, tay trái còn bị bẻ gãy.

“Vương Tuấn, là Vương Tuấn!” Trưởng làng thở hổn hển, vẻ mặt lo lắng: “Anh ta còn làm hỏng máy phát thanh nữa, ôi chao thật là tạo nghiệt!”

Đến khi nghe Tô Vệ Quốc nói về tình hình ở bức tường chắn, trưởng làng lập tức phản ứng lại: “Đây là nội gián!

Mau gọi người, gọi hết dân làng dậy, chiêng của tôi đâu?

Lấy chiêng của tôi ra gõ, nhanh lên!”

Tiếng chiêng đồng vang vọng khắp làng Tô Gia trong đêm đen, dân làng nhanh chóng được triệu tập, mọi người cầm vũ khí tụ tập ở cổng làng, đông nghịt người.

Mấy ngày trước mới thu hoạch mùa thu xong, kho thóc của hầu hết dân làng đều đầy ắp, giờ lại có người đến gây chuyện, không cần nghĩ cũng biết là nhắm vào lương thực trong nhà, sao có thể chịu đựng được?!

Xông lên!

Khi dân làng Tô Gia tập hợp, anh em họ Hàn xuất hiện ở cổng làng, chiếc xe dẫn đầu đã bị đâm nát bét, bức tường chắn ở cổng làng cũng bị đâm đổ nhiều đất đá, may là khi xây dựng, trưởng làng đã huy động tất cả xi măng lẻ của dân làng, những xi măng đó trộn với đá đều được dùng ở cổng làng, do đó bức tường chắn ở cổng làng là kiên cố nhất.

Bọn chúng không vào được, xuống xe xếp thành một hàng, khoanh tay đút túi, vẻ mặt ngang ngược nhìn dân làng Tô Gia.

Rõ ràng cách nhau một bức tường chắn, hai bên chỉ nhìn nhau qua lỗ quan sát hẹp, Tô Hàm biết đối phương chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt của mình nhưng người đàn ông cầm đầu nhìn cô chằm chằm, như muốn xé cô ra thành từng mảnh.

Cô không hề sợ hãi, cô tuyệt đối sẽ không lùi bước.

“Chúng tôi đến làm khách, các người đuổi khách ra ngoài như vậy không phải là bất lịch sự sao.” Hàn Vĩ đứng ra lên tiếng.

“Làm khách? Những dân làng tuần tra ở mấy bức tường chắn trước đâu, anh giao bọn họ ra đây.” Tô Hàm đáp.

“Ồ ra là cô bé này à, tôi nhớ giọng cô rồi, cô thật là nhẫn tâm, thế mà lại giếc hai người, thật là tàn nhẫn, tàn nhẫn quá!”

“Hai người đó là nội ứng của các anh, đương nhiên tôi phải giếc bọn họ.” Tô Hàm không hề có ý định lấy hai người đó làm con tin, rõ ràng những người này đến để tập kích làng Tô Gia, sao có thể vì hai tên nội ứng mà lùi bước.

Trong số dân làng Tô Gia có mấy người lộ vẻ lo lắng sốt ruột, những dân làng tuần tra đó là người nhà của họ.

“Ha, chúng tôi đến làm khách, đương nhiên sẽ đối xử lịch sự với những người đó, cô yên tâm nhé cô em, cô cứ cho chúng tôi vào trước, chúng tôi nhất định sẽ trả người nhà cho các cô!

Tôi tên là Hàn Vĩ, đây là anh trai tôi Hàn Hùng, anh em chúng tôi đều là người tốt yêu chuộng hòa bình.”

Trưởng làng nhảy xuống xe đạp, chống gậy bước nhanh ra phía trước nhất: “Nói bậy!

Các người còn cài nội gián vào làng chúng tôi, thật là vô liêm sỉ!

Hôm nay các người đừng hòng vào cửa này, tôi tuyệt đối sẽ không cho các người vào!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »