Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12997 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Lời nói của cô đã gây ra một sự chấn động lớn, họ bò dậy đứng lên, trong mắt như có ánh sáng nhưng Tô Hàm không thể hứa với họ.

“Tôi đi đây, các cô nhanh lên đi!” Tô Hàm gần như bỏ chạy, cô chạy sang phòng bên cạnh dùng cách cũ để mở cửa, để lại những lời tương tự.

Tần Việt nói: “Cô làm như vậy là đủ rồi, cô đã cố gắng hết sức.”

“Anh không cần an ủi tôi, tôi biết mình đang làm gì, đi thôi! Hai người và Gia Đồng đi trước đi, tôi còn việc phải làm, lát nữa sẽ đến gặp mọi người, nhanh lên!”

“Cô định làm gì, tôi đi cùng——”

“Không cần, tôi tự làm được.” Tô Hàm để Tần Việt nhìn thấy ánh mắt kiên định của mình.

Không thể chậm trễ, Tần Việt hiểu đạo lý này, chuyến này có thể thoát thân toàn mạng đã là may mắn, anh ta gật đầu: “Vậy cô nhất định phải cẩn thận!”

“Tôi sẽ, mọi người mau đi đi.”

Tô Hàm chạy về phía nhà kho, nhà kho phía đông gần nhất không có một bóng người, xem ra đều bị vụ nổ phòng điện thu hút đi rồi, đây quả là một tin tốt.

Mới mười phút trôi qua kể từ khi vụ nổ phòng điện xảy ra, cô tự nhủ phải nhanh lên, lấy kìm lớn hơn trong không gian ra, dùng sức cắt ổ khóa, nhanh chóng vào bên trong.

Đèn đội đầu mở sáng nhất, nhanh chóng quét một vòng, chỉ thấy trong nhà kho chất đầy những thùng hàng, đây hẳn là những hộp thịt đóng hộp mà anh Từ nói đã đóng gói xong, chuẩn bị xuất khẩu.

Những thùng hàng kích thước đồng đều rất thích hợp để xếp vào không gian, cô có thể xếp chúng cao lên để tiết kiệm diện tích.

Sau khi lấy hết hộp thịt đóng hộp với tốc độ nhanh nhất, Tô Hàm lại chạy đến nhà kho phía tây.

Bên kia, anh Từ dẫn theo Khâu Gia Đồng và Tần Việt gặp nhau, họ nhanh chóng chạy ra ngoài, đợi Tô Hàm ở cánh cửa nhỏ mà họ đã vào.

“Sao anh không ngăn cô ấy lại, nguy hiểm quá! Cũng không hỏi cô ấy đi làm gì, anh ít nhất cũng phải đi theo cô ấy chứ.” Khâu Gia Đồng rất lo lắng.

“Tô Hàm là người rất có chủ kiến, lúc đó tôi nhận ra cô ấy không muốn tôi đi theo.”

Anh Từ lại nói: “Đừng lo, cô ấy chắc chắn có chừng mực. Chúng ta đợi cô ấy thêm chút nữa, nếu không được thì cậu và Gia Đồng ở đây đợi, tôi đi lấy xe tải đến đón.”

Khâu Gia Đồng chăm chú nhìn về phía trước, đột nhiên vui mừng hét lên: “Em nhìn thấy cô ấy rồi! Tiểu Hàm!”

“Thật sao! Đi đi, chúng ta mau đi thôi!”

Tô Hàm chạy rất nhanh, Tần Việt thấy trên người cô có máu, vội hỏi: “Cô bị thương à?”

“Không sao, đi thôi!”

Bốn người chạy rất nhanh, chui vào rừng, vòng qua con đường nhỏ, ánh sáng phát ra từ đèn đội đầu không ngừng lắc lư trong lúc chạy nhanh, khiến người ta hoa mắt.

Cuối cùng cũng đến được bãi đậu xe, bốn người lên xe, lái xe rời khỏi nhà máy, lúc này mới cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường đi, họ liên lạc với nhau bằng bộ đàm, anh Từ tự lái xe tải, tò mò vô cùng: “Tiểu Hàm, chẳng lẽ vụ nổ ở nhà máy là do cô làm?”

“Ừ, tôi đã dùng xăng để đốt phòng điện.”

“Giỏi quá! Tiểu Hàm, cô thật lợi hại! Tôi tự hỏi sao lại có thứ gì đó bất ngờ phát nổ, nhà máy của bạn tôi đâu phải là xưởng pháo.”

Khâu Gia Đồng ở bên cạnh kể lại những gì cô ấy và Tô Hàm nhìn thấy khi trèo ống thông hơi: “Đại ca của đám người đó đúng là một tên biến thái!”

“Tiểu Tần không phải đã nói là nhìn thấy một tên h.i.ế.p dâm giếc người sao?

Tôi thấy đại ca của bọn họ cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.

Lần này là lỗi của tôi, ôi!

May mà mọi người đều không sao, nếu không thì tôi sẽ ân hận c.h.ế.t mất!”

“Anh Từ đừng nói vậy, không ai ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này.”

Giọng anh Từ buồn buồn: “Không, là lỗi của tôi, tôi đâu phải không có kinh nghiệm, siêu thị chỉ nhỏ như vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, huống chi là một nhà máy lớn như thế này, lẽ ra khi thấy có người sống sót hoạt động trong nhà máy thì tôi đã phải cảnh giác rồi.”

Tô Hàm hỏi: “Anh Từ, sau này siêu thị của anh đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »