Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

“Không cần đâu, đừng để họ lo lắng.” Cô biết “Cha mẹ.” mà em gái nói là cha mẹ ruột của họ, khi trò chuyện riêng với em gái, cô đều theo em gái gọi là “cha mẹ.” nhưng lần này cô không gọi được.

“Vậy... còn bác cả?” Tô Nguyên không nhận ra, lại hỏi.

“Cũng không nói, dù sao cũng là chuyện nhỏ.”

Tô Nguyên liền khóc, tiếng nức nở trong bóng tối rất rõ ràng: “Chị ơi, khi nghe tin chị bị thương, em lo cho chị lắm.

Chị không sao là tốt quá rồi, tốt quá rồi.” Cô ta từ giường bệnh đi xuống, trèo lên giường Tô Hàm, ôm lấy tay Tô Hàm, lưu luyến cọ vào vai Tô Hàm.

Rõ ràng là hành động thân thiết ấm áp, nếu là trước đây, Tô Hàm nhất định sẽ ôm lấy em gái, hai chị em thân thiết ôm nhau nhưng bây giờ cô chỉ thấy lòng mình bình lặng, không hề rung động.

Chỉ sợ em gái buồn, cô đưa tay ôm lấy em gái, an ủi: “Được rồi, chị không sao mà?

Đừng khóc, cẩn thận ngày mai mắt sưng lên.

Mau ngủ đi, sáng mai còn phải đi học.”

“Em đã xin nghỉ rồi, ngày mai không đi học. Chị ơi, em ngủ cùng chị được không?”

“... Giường hơi nhỏ, chị sợ nửa đêm đá em xuống, về giường em ngủ đi.”

“Không mà, em muốn ngủ cùng chị.”

Tô Hàm sợ kiên quyết từ chối sẽ làm tổn thương lòng em gái, đành phải đồng ý.

Cơ thể cô sau khi Tô Nguyên đến gần trở nên cứng đờ, đặc biệt là Tô Nguyên còn ôm lấy cánh tay cô, khiến một bên cơ thể cô gần như tê cứng.

“Chị ơi, chị vẫn đeo sợi dây chuyền này à?” Tô Nguyên ngủ không được, lăn qua lộn lại, sau đó cô nhìn thấy hạt châu lộ ra ở cổ áo Tô Hàm, rèm cửa kéo lại nên trong phòng rất tối nhưng hạt châu đó lại phát ra ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt.

Cô ta bị ánh sáng đó thu hút, cảm xúc muốn chiếm hữu dâng lên, cô ta đưa tay ra—— Hạt châu này, hẳn là của cô ta mà—— Đôi mắt cô ta dần trở nên mơ màng, ngón tay chạm vào hạt châu.

Bàn tay ấm áp chạm vào cổ mình, Tô Hàm vô cùng bài xích, theo bản năng đẩy ra một cái.

“Á!”

“Tiểu Nguyên, thật xin lỗi!” Tô Hàm vội kéo Tô Nguyên lại, vừa rồi cô phản ứng quá lớn, suýt nữa đẩy Tô Nguyên xuống giường.

Đèn được bật lại, sắc mặt Tô Nguyên tái nhợt, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.

“Tiểu Nguyên, em vẫn tự ngủ đi, chị bị đập vào đầu, bây giờ vẫn thấy tim đập thình thịch, em sờ cổ chị làm chị giật mình.” Tô Hàm áy náy nói.

Tô Nguyên sờ sờ mái tóc rối bù: “Được rồi, vậy em tự ngủ.” Đến giường bệnh nằm xuống, Tô Nguyên xoa xoa ngón tay muốn xóa đi cảm giác kỳ lạ vừa rồi, vừa rồi thật kỳ lạ, hạt châu trên dây chuyền của chị sao lại phát sáng?

Đó lại không phải là dạ minh châu.

Đèn lại tắt.

Đêm đó, Tô Hàm có một cảm giác bất an, cô phải nắm chặt hạt châu trước n.g.ự.c mới miễn cưỡng ngủ được. Trong mơ, cô lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ cô thấy một linh đường, trên đó bày bức ảnh đen trắng của cô.

Cha mẹ ruột và cha mẹ nuôi, còn có em gái, bạn trai đều đang khóc.

Mẹ nuôi lấy ra một sợi dây chuyền đưa cho em gái Tô Nguyên, vừa khóc vừa nói: “Tiểu Nguyên, đây là dây chuyền chị con từ nhỏ đã đeo, chị con rất trân trọng, con cầm đi cất đi.”

Em gái nắm chặt sợi dây chuyền, khóc đến ngất đi, được Hạ Vĩ Thông ôm lấy mới không ngã xuống đất.

Nhìn cảnh tượng này, Tô Hàm lẽ ra phải đau lòng bi thương nhưng cô lại như người ngoài cuộc đứng nhìn, hai loại cảm xúc hoàn toàn khác nhau giằng xé cô.

Cô vừa đầy tháng đã bị cha mẹ ruột đưa đến nhà bác cả, vợ chồng bác cả nhiều năm không có con, mới cầu xin cha mẹ ruột cô nói muốn nhận nuôi cô.

Tô Vệ Quân đã có một cặp con trai sinh đôi nên không có chấp niệm lớn với con gái sinh đôi, có một đứa con gái để con đủ nếp đủ tẻ là đã viên mãn rồi.

Bác cả trước đây chưa từng mở lời muốn nhận nuôi một trong hai đứa con trai sinh đôi, lần này mở lời, ông ta không tiện từ chối, thế là thuyết phục vợ là Cát Thu Lệ, đưa đứa con gái lớn mới đầy tháng đi.

Những năm gần đây, cha mẹ ruột đối xử với cô rất hờ hững.

Cha mẹ nuôi khi cô năm tuổi đã sinh một đứa con trai, từ đó đối xử với cô không còn như trước.

Trong linh đường cha mẹ ruột cha mẹ nuôi đều khóc, như thể mất đi bảo vật gì đó.

Vậy thì sự thờ ơ lạnh nhạt những năm qua tính là gì?

Cuối cùng, cảm xúc lạnh lùng chiếm thế thượng phong, bản thân trong mơ đứng một bên nhìn đám tang của mình, bên tai truyền đến tiếng gió xào xạc, giấc mơ tan biến.

Sáng dậy, Tô Hàm vẫn nhớ giấc mơ đêm qua.

“Chị ơi, sắc mặt chị khó coi quá, có phải đầu vẫn đau không?”

“Chị không sao. Tiểu Nguyên, lúc em mơ, khi tỉnh dậy em có nhớ nội dung giấc mơ không?” Tô Hàm hỏi.

Tô Nguyên đang chải tóc, tùy tiện trả lời: “Có lúc nhớ có lúc không nhưng đa số là không nhớ.”

Mười giờ hơn, Lý Trân xách giỏ trái cây, cùng cha đến thăm bệnh xin lỗi.

Cô ta xin lỗi rất không tình nguyện, lần này Tô Hàm cũng tức giận, bình thường hai người có cãi nhau thì thôi đi, lần này Lý Trân lại lấy gạt tàn t.h.u.ố.c lá đập cô, nhớ đến giấc mơ cô bị gạt tàn t.h.u.ố.c lá đập chết, Tô Hàm không muốn dễ dàng bỏ qua.

“Tiểu Tô à, Trân Trân thật sự không cố ý.” Cha của Lý Trân khách sáo xin lỗi: “Chúng ta cũng đã hỏi bác sĩ rồi, vết thương của cháu cũng không nghiêm trọng lắm, chúng ta cô là đồng nghiệp cũ, cô cũng độ lượng...”

“Chị tôi hôn mê hai ngày hai đêm, cũng không biết có để lại di chứng gì không, cái gì mà không nghiêm trọng!” Tô Nguyên tức giận: “Ông xem con gái ông kìa, bộ dạng này có giống như biết lỗi không?”

Cha của Lý Trân thấy con gái một bộ dạng không phục, tức giận không chỗ phát tiết, tát cô ta một cái, sau đó quay đầu tiếp tục cầu xin: “Tôi chỉ có một đứa con gái, là tôi không dạy dỗ tốt nhưng mà nó còn trẻ, sao có thể đi ngồi tù...” Nói rồi còn muốn quỳ xuống.

“Tiểu Nguyên, cản ông ta lại.”

Tô Nguyên thấy cha của Lý Trân tuổi đã cao, tóc mai đều bạc trắng, trong lòng có chút không đành lòng, liền nhẹ giọng nói với Tô Hàm: “Chị ơi, hay là thôi đi?” Cô ta là người miệng cứng lòng mềm, hôm qua còn nói muốn báo cảnh sát đưa Lý Trân vào tù, hôm nay thấy cha của Lý Trân tiều tụy già nua, vì con gái còn phải quỳ xuống, nhất thời liền mềm lòng.

Nhìn bộ dạng già nua của cha Lý Trân, Tô Hàm cũng có chút thương cảm. Người sai là Lý Trân, cha của Lý Trân cúi đầu khom lưng xin lỗi, cô nhìn cũng thấy khó chịu.

“Được rồi, có thể thương lượng nhưng tôi muốn Lý Trân xin lỗi tôi, còn tiền thuốc men và tiền bồi thường mất việc thì nhà các người phải trả.”

“Nên như vậy nên như vậy, cô thấy không khỏe thì cứ tiếp tục nằm viện, khỏe rồi hãy xuất viện, tôi đã chuyển tiền vào tài khoản của cô rồi, cô không cần lo!

Còn tiền bồi thường mất việc tôi cũng đã chuẩn bị xong.” Cha của Lý Trân lấy ra năm vạn tệ, lại kéo tay Lý Trân bắt cô ta xin lỗi.

Lý Trân không tình nguyện, không muốn mở miệng.

Tô Hàm cụp mắt: “Vậy thì vẫn làm theo thủ tục đi.”

“Lý Trân!” Cha của Lý Trân vỗ mạnh vào lưng con gái: “Mau xin lỗi!”

Trong mắt ông ấy đã có nước mắt, Lý Trân thấy vậy lòng khẽ chấn động, lúc này mới cuối đầu, nhỏ giọng nói: “Tô Hàm, xin lỗi.”

“Cô Tô, cô xem...” Cha của Lý Trân cười tươi nịnh nọt.

“Lần này tôi tha cho cô, nếu sau này đầu tôi không sao thì chuyện này coi như qua, nếu còn di chứng, tôi còn phải tìm Lý Trân chịu trách nhiệm.

Các người viết một bản thỏa thuận rồi ký tên đi.” Bảo Tô Nguyên lấy giấy bút trong cặp ra.

Cha của Lý Trân run rẩy viết mấy dòng chữ, tự mình ký tên, lại bảo Lý Trân ký tên.

Cha của Lý Trân lúc này mới yên tâm, cảm ơn Tô Hàm rối rít: “Cảm ơn cô, vậy chúng tôi về trước, cô dưỡng bệnh cho khỏe nhé.” Nói xong liền kéo con gái ra khỏi phòng bệnh.

“Có đứa con gái như vậy thật xui xẻo.” Tô Nguyên lẩm bẩm, oán trách Lý Trân: “Chị xem bộ dạng của cô ta lúc nãy, còn rất không phục nữa, làm con gái mà như cô ta, thật là bất hiếu...”

“Á!!”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng hét, Tô Nguyên sợ đến run rẩy, vội ôm lấy cánh tay Tô Hàm.

“Sao vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »