Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tô Nguyên nức nở: “Anh Tần Việt rất đau lòng, em hỏi anh ấy địa chỉ rồi, anh ấy không trả lời em.”

Ra khỏi cửa, Tô Hàm nhìn thấy Tần Việt ngồi dựa vào cửa, trên mặt đầy nước mắt, tiếng đập phá phát ra từ căn phòng sau lưng, bên trong hẳn là mẹ của Tần Việt.

Cô an ủi vài câu, thấy Tần Việt như không nghe thấy gì chìm đắm trong đau thương, cô mím môi, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh ta.

Lúc này cô rất hoang mang, bất kỳ ai biết được cuộc đời mình chỉ là một vở kịch được người khác lên kế hoạch, sinh tử đều đã được sắp đặt từ trước, đều sẽ không vui vẻ chấp nhận.

Bản thân được tái tạo lại tự nhiên như vậy, dường như cô vẫn luôn như thế này nhưng Tô Hàm biết, hai mươi mấy năm cuộc đời bị đánh cắp đã không thể lấy lại được.

Nếu là lựa chọn của cô, cha mẹ nuôi cha mẹ ruột đối xử lạnh nhạt với cô, cô sẽ không cưỡng cầu, đợi đến khi trưởng thành sẽ làm tròn trách nhiệm của con cái là được.

Nếu là lựa chọn của cô, cô sẽ không nghe theo yêu cầu của cha mẹ nuôi mà tốt nghiệp cấp hai thì nghỉ học đi làm, cô sẽ tự đi làm thêm để dành tiền học phí tiếp tục học.

Thành tích của cô không tệ, chỉ cần học hành chăm chỉ nhất định có thể thi đỗ trường đại học tốt, cô còn nhớ ước mơ thời thơ ấu của mình là làm giáo viên.

Nếu là lựa chọn của cô, cô sẽ không mười bảy tuổi đã nhận lời tỏ tình của Hạ Vĩ Thông, từ đó coi tình yêu là tình cảm quan trọng nhất trong cuộc sống ngoài tình thân và vì thế mà trả giá gần như tất cả.

Cô cũng sẽ không chia lương thành hai phần, một phần gửi về nhà một phần chu cấp cho Hạ Vĩ Thông đi học, khiến con đường cuộc đời trở nên hẹp hòi, tương lai tốt xấu chỉ có thể dựa vào lương tâm của Hạ Vĩ Thông.

Không, cô sẽ không sống cuộc sống như vậy.

Tô Hàm tức giận điều khiển sức mạnh hai mươi hai năm cuộc đời của mình, lại may mắn vì mình tỉnh lại kịp thời, cho dù khi tỉnh lại thế giới đã trở thành một bộ dạng khác, ít nhất cô có thể tự tay quyết định tương lai của mình.

Đúng vậy, mọi thứ đều là giả nhưng mọi thứ cũng là thật.

Cô sống trong một cuốn tiểu thuyết, là người thực sự “Sống.”

Cô tránh được kiếp nạn, còn tỉnh ngộ được nhận thức về thế giới, đây thực sự là ân huệ của trời.

Nghĩ như vậy, cuối cùng Tô Hàm cũng bình tâm trở lại, chút hoang mang cuối cùng cũng tan biến.

Tiếp theo phải làm sao đây?

Cô không mở được cuốn sách kỳ lạ kia, chỉ thấy được phần giới thiệu, từ phần giới thiệu, cô có được manh mối, quê nhà vì nằm ở nơi hẻo lánh, chỉ cần phong tỏa đường núi thì đầu thời kỳ mạt thế sẽ an toàn.

Mặc dù trong phần giới thiệu có nói tương lai quê nhà cũng sẽ bị thất thủ nhưng hiện tại vẫn an toàn.

Có nên về quê không?

Tô Hàm do dự trong lòng, ở lại thành phố không an toàn, em gái và Vĩ Thông đều là sinh viên đại học, ở ký túc xá đại học, bây giờ chắc chắn không thể ở ký túc xá được nữa.

Còn căn nhà cô thuê thì đông đúc hỗn tạp, diện tích nhà cho thuê nhỏ, cửa gỗ không chắc chắn, không phải là nơi thích hợp để tránh nạn.

Có lẽ họ có thể tìm một nơi có thức ăn và an toàn để trốn, chờ cứu hộ?

Nhưng trong phần giới thiệu đó, dường như không thấy bóng dáng cứu hộ của nhà nước.

Cô không tin nhà nước sẽ không có động thái gì, năm năm trước quê nhà gặp phải trận mưa lớn đặc biệt xảy ra lũ quét, lúc đó cô vội vã chạy về, nhìn thấy toàn là quân phục màu xanh lục, lúc đó nước mắt cô lập tức chảy xuống, cuối cùng cũng yên tâm.

Nhưng thế giới này không phải là một thế giới bình thường, đây là thế giới của tiểu thuyết mà.

Trong phần giới thiệu, sau này em gái Tô Nguyên thành lập căn cứ, thành tựu bá nghiệp, có thể thấy tương lai thế đạo vẫn hỗn loạn.

Mặc dù cô chưa từng đọc tiểu thuyết nhưng cũng đã xem không ít phim truyền hình, biết vai diễn chính có nhiều cảnh quay, câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính.

“Nữ hoàng mạt thế giáng lâm.” nghe tên là biết tiểu thuyết lấy em gái làm nhân vật chính, vậy thì trong phần giới thiệu lấy em gái làm trung tâm là chuyện bình thường.

Trong phim truyền hình, nhân vật chính đều sẽ không chết, vậy thì lựa chọn của nhân vật chính chắc là an toàn rồi?

Cô nhanh chóng đưa ra quyết định, vẫn là về quê đi!

Sau khi quyết định, Tô Hàm thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu hỏi.

“Anh Tần, anh có dự định gì tiếp theo không?”

Tần Việt vẫn không trả lời Tô Hàm, anh ta vẫn đắm chìm trong nỗi đau và hoang mang vì mất cha mẹ.

Mặc dù anh ta rất chắc chắn rằng mạt thế đã đến, những người cắn người ăn thịt người kia đều là thây ma nhưng anh ta lại muốn phủ nhận phỏng đoán này một cách rời rạc - anh ta sợ cha mẹ mình sẽ gặp chuyện!

Mẹ anh ta mỗi sáng đều đi chợ mua thức ăn!

Kết quả là điều tồi tệ nhất đã xảy ra, anh vừa vào cửa đã bị tấn công, đợi đến khi nhốt cha Tần vào nhà vệ sinh, anh ta mới nhìn thấy hộp thuốc trên ghế sofa và m.á.u trên khăn mặt.

Rõ ràng là cha anh ta đã bị mẹ anh ta cắn, cha anh ta nhốt mẹ anh ta vào phòng tự xử lý vết thương, nhưng mà... nhưng mà sau đó vẫn biến thành thây ma rồi...

Anh ta có thể kết hợp với những bộ phim đã xem để đưa ra quyết định đúng đắn khi nhìn thấy thây ma ở bệnh viện nhưng anh ta không thể chấp nhận được việc cha mẹ mình thực sự c.h.ế.t trong thảm họa này.

Cha mẹ anh ta đã trở thành thây ma, không còn nhận ra anh nữa.

Tần Việt đau đớn tột cùng, đã mất đi khả năng suy nghĩ.

“Chị?”

Tô Nguyên không đợi được nữa mà bước ra, cẩn thận nắm lấy tay Tô Hàm. Cô nhìn Tần Việt bằng ánh mắt đồng cảm: “Chị, hỏi xong rồi sao?”

Tô Hàm lắc đầu, nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ.

Rèm cửa kéo chặt, cô hé ra một khe hở nhỏ, có thể nhìn thấy dưới lầu không có một người sống nào, những người lắc lư đi lại kia đều không phải người sống, nơi cô nhìn thấy có không ít t.h.i t.h.ể người bị cụt, từng đám m.á.u loang lổ trên đường rất chói mắt.

Cô hít nhẹ một hơi, nghiêm túc quan sát môi trường xung quanh, may mắn là từ tất cả các biển quảng cáo mà xác định được địa điểm hiện tại.

Đây là khu Bắc Đình. Cuối cùng cũng biết được địa điểm, Tô Hàm thở phào nhẹ nhõm.

Trước đây cô từng đến khu Bắc Đình giao đồ ăn ngoài, đối với nơi này cũng coi như quen thuộc, trường đại học của Hạ Vĩ Thông ở khu Tùng Khê, hai khu vừa vặn cạnh nhau, không tính là xa.

Muốn trốn nạn về quê, trên đường chắc chắn không thể thiếu lương thực, cô nhìn chằm chằm vào biển quảng cáo của siêu thị Bách Lộc Phúc đối diện khu dân cư, mắt sáng lên.

Cô gọi điện cho Hạ Vĩ Thông, nói quyết định của mình.

“Chúng ta về quê đi!”

Hạ Vĩ Thông cảm thấy đây là một ý kiến hay: “Không liên lạc được với nhà, anh lo c.h.ế.t đi được!

Trước đây anh từng xem phim về thây ma, lúc này thành phố lớn là nguy hiểm nhất, có thể chưa đợi được cứu hộ thì chúng ta đã bị thây ma nhấn chìm rồi!

Quê ở trên núi, chỉ cần chặn đường lên núi thì thây ma bên ngoài sẽ không vào được, Tiểu Hàm em thông minh thật!

Vậy chúng ta về nhà ngay đi, đừng chậm trễ nữa!”

Hẹn nhau ở cửa siêu thị Bách Lộc Phúc.

“Chúng ta cần chuẩn bị một ít thức ăn và nước.”

“Em nói đúng lắm!” Giọng Hạ Vĩ Thông rất nhỏ nhưng rất kích động: “Trương Hàng biến thành thây ma rồi, chìa khóa của anh ta ở chỗ anh, anh sẽ nhanh chóng đến đó, hai người cũng cẩn thận một chút!

Nhất định phải lấy thứ gì đó làm vũ khí, cái gì cũng được, chổi quét nhà cũng được!

Chúng ta phải nhanh chóng về nhà thôi, muộn nữa anh sợ không đi được nữa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »