Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 13064 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

“Tiểu Nguyên, ngồi yên.” Tô Hàm đạp ga tông vào, hai tiếng động lớn, hai con thây ma bị tông ngã xuống đất, văng ra xa ba bốn mét.

Đạp phanh, lấy vũ khí, mở cửa, Tô Hàm tiến lên c.h.é.m đứt đầu đối phương bằng hai nhát dao, con thây ma bị đứt chân vẫn muốn bò dậy thì lập tức ngã xuống đất, không còn cử động.

“Tiểu Hàm!”

Cửa mở, Tô Hàm quay đầu lại, đối diện với những khuôn mặt kinh ngạc.

Nhìn những khuôn mặt quen thuộc, Tô Hàm có cảm giác như cách một thế hệ, cô rút vũ khí ra, gọi từng người: “Tiểu Nguyên đã về rồi, mọi người đón em ấy vào đi, con về nhà trước.”

Tô Nguyên đã khóc òa lên, Tô Hàm lên xe quay đầu xe, nhà cha mẹ nuôi cô ở trong ngõ sau, qua gương chiếu hậu, cô thấy cha ruột Tô Vệ Quân vẫn đang nhìn cô.

Nếu là trước đây, cô có lẽ sẽ xúc động, cảm thấy đây là “Tình thương của người cha như núi đè nặng.” nhưng bây giờ cô chỉ thu hồi tầm mắt, không nhìn nữa.

Tiếng xe vào làng vẫn không nhỏ, nhà Tô Vệ Quốc cũng nghe thấy, không biết nhà nào đã trở về.

Những năm gần đây, dân làng ngày càng ít, những người trẻ tuổi không chịu ở lại, đều đến thị trấn để phát triển.

Phụ nữ bên ngoài cũng không muốn lấy chồng ở đây, chê quá hẻo lánh, những người trẻ tuổi sau khi kết hôn đều ở lại thị trấn, dần dần trong làng chỉ còn lại những người trung niên và cao tuổi.

Từ hôm qua, trong làng có người lần lượt chạy nạn trở về, lúc đầu ông ta bận đi thị trấn đón con trai đi học ở trường, nhất thời không nhớ đến con gái, đến khi thấy có người trẻ tuổi chạy nạn trở về mới nhớ ra, thế là nối lại đường dây điện thoại bị đứt và bắt đầu gọi điện, kết quả không gọi được.

“Nó đúng là vô tâm vô phế, cũng không biết gọi điện hỏi thăm chúng ta có sao không, nuôi đứa con gái này chính là uổng công.” Vương Nguyệt Nga vừa lẩm bẩm vừa nhào bột.

“Hình như không đúng, có phải có xe dừng ở ngoài không?” Tô Vệ Quốc vội đi giày ra sân, trèo lên thang xem tình hình bên ngoài, đập vào mắt là một chiếc xe tải nhỏ, sau đó con thây ma hàng xóm bên cạnh “Bịch.” một tiếng ngã xuống đất, lăn mấy vòng, khuôn mặt xanh xám đối diện với ông, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng, trên trán có một lỗ thủng m.á.u me.

Có tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa cửa, Tô Vệ Quốc hét lên: “Ai đấy?”

“Cha, là con.”

“Tiểu Hàm về rồi à?” Tô Vệ Quốc vội trèo xuống thang, Tô Hàm đi vào từ cửa nhỏ, gật đầu với ông: “Cha, con về rồi, mở hết cửa đi, con lái xe vào.”

“Con bé này sao đột nhiên lại về thế! Đợi cha đi lấy chìa khóa.”

Vương Nguyệt Nga thò đầu ra từ bếp: “Tiểu Hàm về rồi à? Không bị thây ma cắn chứ?”

“Không ạ, mẹ cứ yên tâm.”

Xe lái vào, Tô Vệ Quân vội đóng cửa khóa lại, không nhịn được lại trèo lên cầu thang xem xác c.h.ế.t bên ngoài, “Xì.” một tiếng trèo xuống, đi quanh Tô Hàm: “Sao con dám ra tay, đó là chú Lão Biện hàng xóm bên cạnh nhà chúng ta.

Đầu con sao thế?”

“Trước đây là chú Lão Biện, bây giờ không phải nữa rồi.

Cha, mẹ, con rất mệt, muốn ngủ một giấc, cha mẹ mang đồ trong xe ra đi ạ.” Cô nói xong thì nhìn thấy trên hành lang treo gà vịt khô, còn có thịt chó, chắc là của Đại Hoàng, mỗi lần cô về nhà Đại Hoàng đều vẫy đuôi đến dụi chân cô, cô đi đâu Đại Hoàng cũng đi theo.

Xem ra trong nhà đã giếc hết gia cầm và chó có thể phát ra tiếng động để tránh thu hút thây ma.

Cô mím môi: “Con không khỏe, vào nhà ngủ trước đây.”

Tô Hàm dặn dò xong thì về phòng mình nằm vật ra ngủ.

Bên tai có tiếng mẹ nuôi lẩm bẩm nhỏ: “Không thay quần áo không rửa tay, cả người hôi hám thế mà cứ thế nằm lên giường...” Không hiểu sao cô lại thấy yên tâm, ngay sau đó đã chìm vào giấc ngủ say.

“Con nhóc thối.” Vương Nguyệt Nga cầm cán bột về bếp, nghĩ ngợi rồi lại đi vào phòng gọi con trai. “Chị con về rồi.”

Tô Thiên Bảo mười sáu tuổi đeo tai nghe nằm trên giường đạp chân, Vương Nguyệt Nga nhìn thấy liền đau mắt: “Con trai mà cứ làm trò gì thế!

Giảm cân gì mà chân gầy như que tăm!” Tay đầy bột mì giật tai nghe của con trai.

“Mẹ làm gì thế!”

“Chị con về rồi!”

Tô Thiên Bảo sáng mắt lên: “Thật ạ?” Nhảy xuống giường chạy sang phòng bên cạnh.

“Thiên Bảo, đi giày vào!”

Vương Nguyệt Nga đối với đứa con trai này thật sự là hết nói nổi, cầm dép đuổi theo, thấy con trai nằm bên giường lay Tô Hàm.

“Chị? Chị? Chị về bằng cách nào thế, giỏi quá! Mẹ ơi, người chị nóng quá.” Tô Thiên Bảo quay đầu lại, có chút bối rối nói.

“Nóng? Đi giày vào trước đã.” Vương Nguyệt Nga đưa tay sờ, kinh ngạc nói: “Thật sự nóng, bị sốt rồi, không phải bị thây ma cắn chứ?”

Tô Thiên Bảo vụt một cái nhảy xuống giường, trốn sau lưng Vương Nguyệt Nga.

“Ra ngoài ra ngoài, ra ngoài trước, đi nói với cha con.”

“Vâng!”

Vương Nguyệt Nga khóa cửa lại, sau đó ***** quần áo trên người con gái, trong quá trình đó bà mím chặt môi, động tác rất nhanh.

Lột xong một lượt, bà thở phào nhẹ nhõm, lấy chăn mỏng trong tủ ra đắp cho cô, mở cửa đi ra ngoài.

Tô Vệ Quốc và Tô Thiên Bảo đứng ở cửa chờ: “Không sao chứ?”

“Không sao, không bị thây ma cắn, trong nhà có thuốc hạ sốt, tôi đi lấy, Vệ Quốc đi đun nước nóng, lát nữa tôi lau người cho con bé, người nó hôi quá!”

Đợi lau người xong cho uống thuốc, Vương Nguyệt Nga đi ra ngoài, bà hấp bánh bao theo kế hoạch, tiện tay vo gạo nấu cháo.

Tô Thiên Bảo chuyển trận địa, kéo một chiếc ghế nằm vào phòng Tô Hàm nằm duỗi chân, Tô Hàm tỉnh dậy thì cậu là người phát hiện ra đầu tiên, nhảy tới: “Chị tỉnh rồi à?”

Tô Hàm nhìn đứa em trai này, đưa tay xoa đầu cậu: “Cha đến trường đón em à?”

“Vâng, lúc đó em sợ muốn chết!

Chị không biết đâu lúc đó em đang học thể dục, thầy giáo bắt chạy tám trăm mét, trời ơi mệt muốn chết!

Em lén trốn vào bồn hoa nghỉ ngơi, đột nhiên thấy một bạn học cắn một bạn học khác, em còn tưởng các bạn ấy đang chơi, sau đó một miếng thịt to như vậy!” Tô Thiên Bảo dùng tay diễn tả: “Bị cắn đứt luôn, m.á.u b.ắ.n tung tóe, làm em sợ muốn chết!

Sau đó em nhanh trí, lập tức chạy, em chạy ra khỏi cổng trường đến cửa hàng tạp hóa, trốn ở đó một ngày, sáng hôm sau cha đến tìm, em thấy cha ở trên gác xép liền hét lên, nếu không cha đã vào cái hang ổ quỷ quái trong trường rồi.”

“Không sao là tốt rồi.” Tô Hàm cúi đầu nhìn người mình: “Mẹ thay quần áo cho chị à?”

“Vâng, mẹ nói chị hôi quá, lau người cho chị rồi. Chị ơi, chị về từ thành phố A bằng cách nào thế, còn mang nhiều đồ như vậy!”

“Chị về cùng chị Tiểu Nguyên, anh Vĩ Thông và mấy bạn học khác của anh ấy.”

Trên bàn ăn, Tô Vệ Quốc cũng hỏi kỹ, biết được cháu gái cũng về thì gật đầu hài lòng: “Các con ở ngoài phải giúp đỡ lẫn nhau, về được là tốt rồi, làng chúng ta hẻo lánh, người cũng ít, cứ trốn kỹ chờ chính phủ tiêu diệt hết thây ma là chúng ta an toàn rồi.”

“Đầu con sao thế? Có phải Hạ Vĩ Thông đánh con không?” Vương Nguyệt Nga bất ngờ hỏi.

“Không phải, là một đồng nghiệp của con vô tình ném gạt tàn trúng con.” Tô Hàm sờ đầu, cười cảm kích với mẹ nuôi: “Cảm ơn mẹ đã giúp con thay băng.”

“Vừa hay trong nhà còn ít băng gạc trước đây em trai con đập đầu gối. Vết thương của con đã bốc mùi rồi!” Vương Nguyệt Nga xua tay: “Thôi không nói nữa, sắp ăn không trôi cơm rồi.”

Ăn cơm xong, Tô Hàm đi rửa bát, rửa xong bát lại giúp dọn đồ.

Đúng vậy, đồ trên xe tải vẫn chưa dọn hết, Tô Vệ Quốc nói: “Quá nhiều và quá lộn xộn, con dọn sạch cả cửa hàng của người ta rồi à, phải tốn bao nhiêu tiền chứ!

Bọn trẻ bây giờ thật lãng phí, trong nhà có gạo có mì, mua nhiều mì gói bánh quy làm gì, mấy thứ này chẳng có tí dinh dưỡng nào, lại còn đắt c.h.ế.t đi được.”

Tô Thiên Bảo vừa nhai chocolate vừa nói: “Con thích, con thích ăn.”

“Không mất tiền, bên ngoài loạn hết cả rồi, chúng ta đến siêu thị lấy đồ chẳng ai quản.”

Tô Vệ Quốc kinh ngạc đến run tay, suýt nữa thì làm rơi đồ.

“Không mất tiền ư? Ôi trời, thật không?”

Vương Nguyệt Nga đang giặt quần áo ngoài sân, nghe vậy cũng kinh ngạc: “Thật sự không trả tiền, không ai bắt con à?

Nếu con vào tù thì nhà không có tiền chuộc con đâu, sau này con sẽ không lấy được chồng đâu!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »