Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu, Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi!

Lượt đọc: 12923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Ra ngoài, Tô Hàm hỏi anh Từ cần thuốc gì, anh Từ xua tay: “Thuốc chúng tôi đều có, chỉ là trên đường lo lắng sợ hãi, không nghỉ ngơi tốt nên cô ấy mới yếu, nơi này thật tốt, tôi không dám tin là vào thời điểm này vẫn có người có thể ngồi trước cửa nhặt rau nói chuyện phiếm!

Haha lúc nhìn thấy mà nói không ngoa, nước mắt tôi suýt rơi!”

Những người khác đều cười ha ha, Tô Hàm cũng cười theo.

Anh Từ giới thiệu những người đồng hành khác cho cô: “Ông Chu, còn nhớ không?

Lúc đó ông ấy đưa cho cô một tấm thẻ bảo cô đưa ông ấy về nhà, còn nhớ không?

Khách hàng bị nhốt trong siêu thị lúc đầu, đi cùng chúng tôi chỉ còn lại ông Chu.”

Ông Chu gật đầu chào Tô Hàm, kính của ông ấy bị gãy một bên, dùng băng dính dán lại, lúc đó ông ấy mặc vest, trông rất tinh anh, bây giờ mặc áo chui đầu, quần lính màu xanh lục, đầu cũng cạo trọc, khác xa so với lúc đó.

“Đây là Khâu Gia Đồng, giống như Tần Việt, đều là sau này mới chạy đến siêu thị để trốn nạn.”

Khâu Gia Đồng trông bằng tuổi Tô Hàm, buộc tóc đuôi ngựa, trông rất hoạt bát, cô ấy gọi một tiếng “Chị Tô.”

“Gia Đồng, cứ gọi tôi là Tô Hàm là được rồi, chào mừng mọi người đến làng Tô Gia.”

Cô không hỏi những người sống sót khác trong siêu thị đã đi đâu, cũng không hỏi quá trình họ đến đây, từ đầu đã có sáu người này, hay là đi một hồi chỉ còn lại sáu người.

Hàn huyên vài câu, anh Từ bảo cô ở lại ăn cơm, rất nhiệt tình.

Tô Hàm từ chối không được, thêm nữa cũng rất tò mò về tình hình trên đường, vì vậy nói: “Tôi về nhà báo bình an với gia đình trước, lát nữa sẽ qua ăn ké cơm.”

Đợi Tô Hàm đi rồi, anh Từ cảm thán: “Tô Hàm vẫn như trước, tôi còn tưởng cô ấy sẽ không muốn quen biết tôi nữa.”

“Nói bậy, mau dọn dẹp đi.” Tần Việt tiếp tục sửa ghế, đồ đạc trong nhà này đều hỏng hết, trưởng làng nói nhiều năm nay không có người ở nhưng nếu đợi chủ nhà này về thì họ phải thương lượng với chủ nhà.

Tần Việt cũng không để ý, cứ ở trước đã, ít nhất tối nay có thể ngủ một giấc ngon lành, cho dù ngủ dưới đất anh ta cũng vui lòng.

Một lát sau Tô Hàm quay lại, cô để trong xe bốn bao thức ăn cho lợn, hai bao thức ăn cho gà vịt, ngoài thức ăn và thuốc, cô còn để vào đó rất nhiều đồ dùng hàng ngày, định mang đi đổi ở làng Dương Sơn mấy ngày nữa.

Cô không nỡ mang đồ ăn đi đổi, chắc chắn phải mang đồ dùng hàng ngày.

Thấy vợ chồng Tô Vệ Quốc bắt đầu chuyển đồ trên xe xuống, cô nói rõ tình hình với gia đình, định mang thịt và rau từ nhà qua, Tô Vệ Quốc biết được lúc đầu Tô Hàm trú ẩn trong siêu thị, ông chủ cửa hàng đã chăm sóc cô, vì vậy hào phóng bắt một con cá trắm cỏ cho cô mang đi.

Vương Nguyệt Nga cũng cắt một ít thịt xông khói cho cô mang theo: “Đừng để người ta nói con keo kiệt!”

“Thiên Bảo cũng đi cùng đi, họ có thể từ thành phố A đến đây rất đáng nể, có lẽ Thiên Bảo tiếp xúc nhiều với họ sẽ học được những điều tốt.”

Tô Vệ Quốc thấy có lý, bảo con trai cũng đi theo. Tô Hàm sai bảo cậu chuyển đồ, còn mình thì tay không đi về phía anh Từ.

Anh Từ và những người khác rất ngạc nhiên và vui mừng trước con cá trắm cỏ lớn mà cô mang đến: “Con cá lớn thế này! Phải được ba mươi cân chứ?”

“Tôi không biết giếc cá, ai biết không?” Tần Việt nhìn một lượt, không ai gật đầu.

Tô Hàm nói: “Tôi biết, để tôi làm.”

Hai anh em vào nhà, sân dần trở nên náo nhiệt. Sau đó, khi Hạ Vĩ Thông về nhà, bà Hạ đã kể chuyện này cho anh ta nghe. Hạ Vĩ Thông ngẩn người: “Con không biết.”

“Con bé nói cười với người đàn ông trong nhà kia, nhìn là biết có vấn đề, con xem tại sao con bé đột nhiên chia tay với con, quả nhiên là đã tìm được người khác, khiến con đau lòng lâu như vậy, thật sự không ngờ con bé lại là loại người như vậy.” Dì Hạ bênh vực con trai.

“Mẹ đừng nói như vậy, Tiểu Hàm không phải loại người như vậy.” Nghĩ vậy, Hạ Vĩ Thông có chút không yên tâm, quyết định lát nữa sẽ qua hỏi thăm, đừng để Tiểu Hàm bị người khác lừa.

Hầu như nhà nào trong làng cũng có giếng, nhà này cũng không ngoại lệ, nghe nói cả nhà phát đạt chuyển đi nơi khác rồi, đã hơn hai mươi năm không về.

Giếng tự nhiên cũng hoang phế, phải dọn dẹp sạch sẽ mới dùng được, Tô Hàm liền sai Tô Thiên Bảo sang nhà bên cạnh mượn nước.

“Em trai cô ngoan thật, bảo làm gì cũng làm.” Tần Việt ngồi xổm bên cạnh phụ một tay, cười nói.

“Nó ấy, ngoan thì ngoan nhưng vẫn như trẻ con, tôi đưa nó đến đây nó vui lắm, thấy như đi chơi vậy, nếu không thì bình thường tôi còn phải trợn mắt với nó một cái nó mới chịu nhúc nhích.”

Tô Hàm vừa nói vừa nhanh tay đánh cho con cá choáng váng, sau đó m.ổ b.ụ.n.g moi ruột, tiếp theo lại cạo vảy cá, vừa làm vừa hỏi, Tần Việt thở dài: “Sau khi cô đi, tôi mất mấy ngày mới lấy lại tinh thần, cô có biết bây giờ tôi nghĩ lại hối hận nhất điều gì không?”

“Gì thế?”

“Cháo và trứng cô nấu cho tôi, tôi không ăn, sau đó đói quá muốn ăn thì đã hỏng hết rồi, lãng phí cả một nồi cháo, sau này khi thức ăn không đủ, tôi nghĩ lại mới thấy hối hận đau lòng.”

Tô Hàm cười nói: “Hối hận gì chứ, nếu anh muốn uống, lát nữa tôi nấu cho anh một nồi như vậy.”

Tần Việt cười lớn: “Gia Đồng đã nấu rồi, lần sau vậy!”

Thực ra hai người chỉ quen biết nhau trong vài giờ ngắn ngủi nhưng đã trải qua sự tàn khốc của ngày mạt thế, có thể gặp lại một người quen biết trước đây cũng là một chuyện may mắn, gặp lại nhau, hai người nói cười như những người bạn cũ.

Thực ra khi đến, Tần Việt đã chuẩn bị tâm lý Tô Hàm không còn nữa, dù sao anh ta còn nhớ lúc mới quen biết, đầu Tô Hàm quấn băng gạc, mặt tái nhợt, trên đường còn ngất xỉu, tình trạng cơ thể như vậy ở ngày mạt thế rất nguy hiểm.

“Sau đó tôi dưỡng thương một đêm trong siêu thị của anh Từ, đến sáng hôm sau vết thương trên đầu đã đỡ nhiều rồi. Đúng rồi, tôi vẫn chưa chính thức cảm ơn anh.”

Tô Hàm nín cười, quay đầu nhìn thẳng vào Tần Việt: “Tôi thực sự rất cảm ơn anh, nhìn thấy anh còn sống tôi thực sự rất vui, cuộc đời con người luôn có nhiều tiếc nuối nhưng tôi tin rằng tình yêu của cha mẹ anh dành cho anh sẽ là trọn vẹn nhất, anh hãy mang theo tình yêu trọn vẹn đó mà phấn chấn lên, tôi tin rằng họ nhất định sẽ rất an ủi.”

Cô nhớ rõ lúc đó là Tần Việt đề nghị rời khỏi bệnh viện, lúc đó trong ý thức của cô, hai con người cũ và mới đang đánh nhau, một người nói không đi, một người nói phải đi, nếu không có Tần Việt, có lẽ lúc đó đang là giai đoạn quan trọng, cô sẽ không trốn khỏi bệnh viện mà chọn ở lại bệnh viện chờ cứu viện.

Sau đó cô ngất xỉu trên xe, cũng là Tần Việt đưa cô và em gái về nhà anh ta, đây là một ân tình.

Tần Việt cũng thu lại nụ cười trên mặt, nhẹ giọng nói: “Tôi hiểu, cho nên sau khi thức ăn trong nhà hết, tôi đã cầm vũ khí ra ngoài, trước khi ra ngoài, tôi đã giếc cha mẹ tôi...

Cũng là duyên phận, siêu thị Bách Lộc gần nhà tôi nhất, tôi đã đến đó, sau đó vẫn luôn ở lại đó.

Sau đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, chúng ta trốn ra ngoài, cuối cùng đến đây, sống sót rất khó khăn nhưng tôi sẽ cố gắng không từ bỏ.

Ngày mạt thế của thây ma trong phim rất kích thích, trước đây tôi rất thích xem loại phim đó, bây giờ mới biết được sự tàn khốc của ngày mạt thế, thấy từng người quen c.h.ế.t trước mặt mình, có người c.h.ế.t không toàn thây, có người c.h.ế.t rồi vẫn không được yên ổn, tôi không muốn trở thành như vậy, nhà tôi chỉ còn lại một mình tôi, tôi sẽ sống thật tốt thay cả phần cha mẹ tôi.

Tô Hàm, cô cũng không cần luôn nói cảm ơn tôi, hôm đó tôi không làm gì ghê gớm cả, chúng ta cùng nhau hợp tác trốn khỏi bệnh viện, thực ra đừng nhìn lúc đó tôi có vẻ nói năng lưu loát rất ghê gớm, thực ra lúc đó tôi sợ muốn chết, khi ngày mạt thế bùng nổ, tôi đang ở trong phòng bệnh thăm bạn học cũ, cậu ấy thực sự rất thảm, bị gãy chân nằm trên giường không nhúc nhích được, một người đàn ông trên giường bệnh bên cạnh cậu ấy đột nhiên lao tới cắn cậu ấy, cắn đứt luôn cả cổ họng, thực ra trong lòng tôi rất sợ hãi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265
Tiến »