Viên Tiểu Thất và Huyết Giao Vương cãi nhau ỏm tỏi, lô Tranh im lặng, còn La gia lão tổ thì giận tím mặt.
Khổ sở lắm mới có được Thiên Bảo Tiên Binh, còn chưa kịp vuốt ve đã bị người ta cướp lại, mà lại còn ngay trước mắt hắn. Điều này khiến hắn mất hết thể diện, giận điên lên, gào lớn: "Ba đứa nghiệt súc! Đã không biết điều, vậy hôm nay lão phu phải đại khai sát giới!"
Nghe vậy, Tô Tranh lập tức hoàn hồn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm La gia lão tổ, đáp trả: "Khẩu khí lớn thật! Đại khai sát giới? Ta thấy câu này để chúng ta nói với ngươi mới đúng!"
"Không sai, lão tạp mao! Lúc trước ngươi vây khốn Giao gia, tra tấn lão tử, còn hỏi lão tử từ đâu đến. Lão tử đã bảo là vô tình truyền tống tới mà ngươi không tin, còn đánh lão tử. Hôm nay Giao gia ta phải đâm chín vạn tám ngàn lỗ trên người ngươi, mới hả được mối hận trong lòng!"
Huyết Giao Vương cũng không kém cạnh, tiến lên một bước, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm La gia lão tổ. Hắn hận La gia lão tổ nhất trong ba người, đến nỗi người đứng xa cũng cảm nhận được hận ý ngút trời từ hắn.
Viên Tiểu Thất cũng biết đại sự trước mắt, đành tạm gác chuyện Phá Thiên Côn lại, đồng thanh: "Lão Bang Tử! Tiểu Thất gia ta vừa rồi chỉ sơ ý nên mới trúng chiêu của ngươi. Tiếp theo đây Tiểu Thất gia sẽ nổi giận cho ngươi xem”
"Ha ha ha..."
Nghe ba người Tô Tranh đều ngông cuồng như vậy, La gia lão tổ ngửa mặt lên trời cười lớn: "Lão tổ năm xưa tung hoành Tiên Vực, không ai địch nổi. Bây giờ các ngươi, một tên Tiên Nhân ngũ cảnh, hai con yêu súc Tiên Nhân tam cảnh, mà dám ăn nói xằng bậy trước mặt lão phu. Được! Vậy hôm nay lão phu sẽ xem các ngươi bản lĩnh đến đâu, xem chưởng!"
Vừa dứt lời, La gia lão tổ liền ra tay trước. Hai tay hắn vồ lấy hư không, túm được một luồng sức mạnh pháp tắc màu trắng bạc, sau đó kéo mạnh, như kéo sợi mì, ngưng tụ thành một cây trường thương bằng pháp tắc chi lực.
Trường thương vừa xuất hiện, lập tức uy áp cả Thương Khung, khiến hư không rung động dữ dội.
Thấy La gia lão tổ chưởng khống lực lượng pháp tắc đến mức này, Tô Tranh hơi nheo mắt lại, chiến ý bừng bừng, hét lớn: "Giết”
Nói xong, hắn vung Kình Thiên Côn, dẫn đầu giáng một côn xuống đầu La gia lão tổ.
Phía sau, Huyết Giao Vương và Viên Tiểu Thất theo sát.
Huyết Giao Vương ôm Phá Thiên Côn, cũng học theo Tô Tranh, định dồn toàn lực giáng một côn xuống La gia lão tổ, nhưng Phá Thiên Côn ở trong tay La gia lão tổ còn chưa chịu khuất phục, làm sao nghe lời hắn được.
Thế là, thừa lúc Huyết Giao Vương sơ ý, Phá Thiên Côn đột nhiên giãy giụa, nhảy ra khỏi lòng bàn tay Huyết Giao Vương, vút một tiếng bay về tay Viên Tiểu Thất.
Viên Tiểu Thất tóm được Phá Thiên Côn, đắc ý hôn chụt một cái, nói: "Ha ha ha, may mà ta không phí công thương ngươi, còn biết đường chạy về.”
Cảnh này khiến Huyết Giao Vương tức giận giậm chân: "Mẹ nó! Cái côn này cũng gian xảo quá! Uổng công ta đoạt!"
Cãi nhau thì cãi, nhưng hai người không hề chậm trễ.
Chỉ là lần này đổi thành Viên Tiểu Thất vung Phá Thiên Côn, học theo Tô Tranh, cũng vung côn ra.
Trong chớp mắt, hai cây côn, một trái một phải, ầm ầm đập xuống La gia lão tổ, còn Huyết Giao Vương thì tìm cơ hội, chuẩn bị đánh lén.
Thấy Tô Tranh và Viên Tiểu Thất cùng tấn công, La gia lão tổ mặt mày nghiêm lại, đáy mắt lóe lên tỉnh quang, vung tay lên, tiên lực trong người bùng nổ như núi lừa, sau đó hắn cầm thương, gác ngang trên định đầu, đỡ lấy Kình Thiên Côn và Phá Thiên Côn.
Đương! Đương!
Trong nháy mắt, Kình Thiên Côn và Phá Thiên Côn cùng đập vào ngân thương, phát ra hai tiếng tranh minh.
Thương Khung nổ vang hai chuỗi sấm rền, như thiên kiếp giáng xuống, khiến toàn bộ thành thị rung chuyển.
Ầm!
Hai cỗ đại lực cùng đè xuống, dù La gia lão tổ tu vi thông thiên, cũng cảm thấy áp lực, cánh tay hơi chùng xuống.
Nhưng rất nhanh La gia lão tổ đã lấy lại thế, một tay chống đỡ ngân thương, như Thần Vương nâng tháp, không ai địch nổi.
"Hừ! Đây là toàn lực của các ngươi sao? Cũng chỉ có thế thôi."
La gia lão tổ chặn được công kích của Tô Tranh và Viên Tiểu Thất, khinh miệt cười khẩy, cổ tay rung lên, ngân thương bộc phát ra một luồng lực lượng kinh khủng, hất văng Kình Thiên Côn và Phá Thiên Côn.
Cùng lúc đó, La gia lão tổ vung cánh tay, trường thương vẽ một đường thương hoa trong hư không, rồi xoay tròn cánh tay, vung đầu thương xuống Tô Tranh và Viên Tiểu Thất.
Vùi
Thương ra như núi đổ, thương uy như biển gầm, một thương này khiến Tô Tranh cảm giác như trời sập xuống, Thương Khung đang chìm xuống.
Tô Tranh giật mình, không kịp giấu giếm, lập tức bộc phát thú linh chi lực.
Hắn gầm lên một tiếng hổ khiếu, chấn động Thương Khung, thân thể lập tức biến lớn, tay chân biến thành hổ trảo, khí tức tăng vọt lên Tiên Nhân ngũ cảnh đỉnh phong. Không kịp đợi thú linh chi lực đạt đến đỉnh cao, hắn đã vung Kình Thiên Côn đối đầu với ngân thương của La gia lão tổ.
La gia lão tổ thấy Tô Tranh biến hóa, con ngươi co lại, kinh hãi: "Bạch Hổ thú linh! Ngươi là người Tô gia?!"
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Kình Thiên Côn và ngân thương va vào nhau.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, Thương Khung bị xé toạc ra mười mấy lỗ hổng, lôi điện tung hoành, như cảnh tận thế.
Ầm!
Dưới đại lực, Tô Tranh bị đánh bay ra ngoài. La gia lão tổ cũng không khá hơn, cũng bị chấn lùi lại phía sau.
"Lão đại!”
Viên Tiểu Thất đứng vững, thấy Tô Tranh bị đánh bay, lại thấy La gia lão tổ sơ hở, nghiến răng, hiện nguyên hình, vung Phá Thiên Côn thừa cơ đập xuống La gia lão tổ.
Long Viên chi lực khủng bố bộc phát, khiến phong vân biến sắc, mây đen che khuất mặt trăng cũng bị xua tan.
La gia lão tổ chưa kịp đứng vững, đã phải giơ tay đỡ đòn của Viên Tiểu Thất.
Đang!
Phá Thiên Côn đánh tới, lần nữa khiến La gia lão tổ lùi lại.
Viên Tiểu Thất liên tục ra tay, một côn lại một côn đập xuống.
La gia lão tổ liên tục lùi lại, lùi ra vài chục bước trên không, mới dừng chân.
Nhưng sắc mặt hắn đã âm trầm như nước, ngẩng đầu nhìn Viên Tiểu Thất, ánh mắt lạnh lẽo hung ác: "Nghiệt súc! Ngươi công kích đủ chưa? Vậy tiếp theo đến lượt lão phu!"
Nhưng ngay khi La gia lão tổ chuẩn bị phản kích, đột nhiên cảm giác uy hiếp quen thuộc sau lưng lại ập đến. La gia lão tổ liếc mắt về phía sau, thấy tên ma tu hèn hạ không biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng mình, hai tay lại chụm lại, nhắm ngay cái mông hắn.
Đồng thời còn cười dâm đãng: "Hôm nay lão tử nhất định phải đâm nát lão hoa cúc của ngươi! Thiên Niên Trạc Cúc Thủ!”