Trái ngược với tình cảnh bi thảm của Tiểu Ma Thần, Viên Tiểu Thất lại có một trận chiến hoàn toàn khác.
Dù chỉ là Tiên Nhân tam cảnh, lại mang trên mình thương tích, nhưng sau khi biến thân, hắn đã chớp lấy thời cơ, hung hăng áp chế hai gã kim giáp hộ vệ, không cho chúng cơ hội phản công.
Thực lực của hai tên hộ vệ kia có lẽ mạnh hơn Viên Tiểu Thất, nhưng không có cơ hội ra tay thì cũng vô dụng.
Vừa vặn lúc đó, có thêm hai tên kim giáp hộ vệ đến chi viện, hai người kia tưởng chừng đã có thể xoay chuyển tình thế, bắt đầu phản kích và tính sổ với Viên Tiểu Thất.
Ai ngờ Viên Tiểu Thất vừa thấy viện binh đến, không chút do dự quay người bỏ chạy!
Không sai, hắn lại chạy, và một lần nữa bán đứng Tiểu Ma Thần!
Lúc này, Tiểu Ma Thần vừa bị bốn tên kim giáp hộ vệ luân phiên tấn công vùi xuống đất, hoàn toàn không hay biết Viên Tiểu Thất đã trốn mất.
Vừa chạy trốn, Viên Tiểu Thất "vèo" một tiếng biến trở lại hình người, vừa ngoái đầu nhìn Tiểu Ma Thần, vừa thở dài: "Huynh đệ Ma tu, xin lỗi nhé, không phải ta không muốn giúp, mà là ta lực bất tòng tâm. Hơn nữa, mục tiêu của bọn chúng là ta, ta đi rồi, bọn chúng biết đâu lại thả ngươi ra? Ta cũng là giúp ngươi dẫn dụ bọn chúng đi thôi, đợi sau này ta lợi hại, ta sẽ báo thù cho ngươi!"
Tự giải thích cho mình, cảm giác áy náy trong lòng quả nhiên vơi đi ít nhiều. Viên Tiểu Thất không kịp nghĩ nhiều, lại cắm đầu mà chạy.
Khi hắn đã chạy xa đến mấy ngàn mét, bốn tên kim giáp hộ vệ vẫn còn ngơ ngác, nhìn Tiểu Ma Thần đang bị đánh dưới hố, rồi lại nhìn Viên Tiểu Thất đã đào tẩu, bọn chúng đều ngẩn người.
"Cái tên ngốc này có phải là đồng bọn không vậy? Sao yêu tu kia lại bán đứng hắn đến hai lần rồi?”
Thấy Viên Tiểu Thất sắp biến mất khỏi tầm mắt, Tử Yêu Tiên Quân trên không trung cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua tám tên kim giáp hộ vệ, hắn bất mãn hừ lạnh: "Một lũ thùng cơm, dù chúng ta cố ý để yêu tu kia chạy trốn, để dụ Tô Tranh đến đây, nhưng tám tên kim giáp hộ vệ đuổi theo nhiều ngày như vậy, lại không giải quyết nổi hai người, chẳng lẽ ở Vô Cực Thiên Cung lâu quá nên quên cả cách giết người rồi sao? Chờ sau khi trở về, cứ cho chúng đi thú quật mà rèn luyện cho tốt!"
Nghe vậy, ba vị trưởng lão bên cạnh lập tức rùng mình.
Thú quật, đó là nơi nguy hiểm nhất trong địa giới Vô Cực Thiên Cung, cùng với Đại Chiểu Trạch, là một trong tứ đại hiểm địa của Tiên Vực.
Trong đó hung thú vô số, còn có đủ loại sinh vật không ai biết đến, dù là Tiên Quân đi vào, cũng chưa chắc có thể toàn thân trở ra. Nơi đó cũng là nơi Vô Cực Thiên Cung trừng phạt những đệ tử phạm lỗi, một khi đi vào, ít ai có thể sống sót trở ra.
Tử Yêu Tiên Quân nói như vậy, có thể thấy được sự bất mãn của hắn đối với kim giáp hộ vệ.
Phong trưởng lão nghe vậy, chần chừ một lát rồi đứng dậy nói: "Tiên Quân đừng nóng giận, yêu tu kia trốn không thoát đâu, bây giờ ta sẽ tự mình ra tay, chặn hắn lại!"
Tử Yêu Tiên Quân không trả lời, xem như là chấp nhận.
Thấy vậy, Phong trưởng lão chắp tay thi lễ, rồi thân thể hóa thành một cơn gió nhẹ, nháy mắt biến mất ngay tại chỗ, thậm chí không để lại một bóng hình, rồi tiến vào trong núi rừng.
Phía trước, Viên Tiểu Thất một đường chạy thục mạng, nháy mắt vọt ra vạn mét, thấy kim giáp hộ vệ phía sau không đuổi theo, trong lòng mừng thầm: Xem ra lần này đã thoát khỏi bọn chúng!
Ngay khi hắn chuẩn bị thừa cơ dùng ngọc bài truyền tống để mở ra thông đạo rời khỏi nơi này, thì phía trước bỗng nhiên một trận cuồng phong thổi tới, tiếp đó trước mắt hắn xuất hiện thêm một người.
Người kia là một lão giả, mặc thanh y, tóc hoa râm, sau lưng và trước ngực áo thêu chữ triện màu vàng: Phong.
Người đến chính là Phong trưởng lão!
Thấy là hắn, Viên Tiểu Thất giật mình, trong lòng lập tức chìm xuống.
Trước đó, khi gặp người của Vô Cực Thiên Cung ngoài thành Phương gia, hắn đã thấy lão già này bên cạnh Tử Yêu Tiên Quân. Tuy lão không ra tay, nhưng hắn vẫn cảm nhận được áp lực ẩn chứa trong người đối phương.
Lập tức, Viên Tiểu Thất biết là không ổn.
"Nghiệt súc, lần này để xem ngươi chạy trốn đi đâu. Ngươi muốn tự mình phế bỏ tu vi, hay để lão phu ra tay giúp ngươi, tự chọn đi."
Phong trưởng lão chặn đường Viên Tiểu Thất, lạnh lùng nói.
Giọng điệu của lão vô cùng cường thế, như ra lệnh, không cho phép ai kháng cự.
Nghe vậy, Viên Tiểu Thất lại chìm lòng, lập tức siết chặt Phá Thiên Côn, nghiến răng nói: "Ta chọn cái đầu nhà ngươi, muốn phế ta, Tiểu Thất gia trước phế bỏ ngươi!"
Thấy đằng nào cũng không thoát, Viên Tiểu Thất đốc toàn bộ lực lượng cuối cùng, vung Phá Thiên Côn đập thăng vào Phong trưởng lão.
"Hô!"
Tiếng côn như sấm, thế như chẻ tre!
Uy thế ngưng tụ toàn lực của Viên Tiểu Thất không hề tầm thường, hư không bị côn uy đánh nứt ra.
Nhưng Phong trưởng lão nhìn thấy công kích của hắn, trên mặt lộ vẻ khinh thường, khóe mắt thậm chí còn mang theo một tia trào phúng, thản nhiên nói: "Chỉ là hạt gạo, cũng dám làm càn trước hạo nguyệt, không biết tự lượng sức mình!"
Nói rồi, Phong trưởng lão tiện tay vung một chưởng.
Lập tức cuồng phong gào thét, sức gió vô hình dưới một chưởng của Phong trưởng lão, lại ngưng tụ thành một bàn tay lớn, trực tiếp va chạm với Phá Thiên Côn.
"Oanh!"
Phá Thiên Côn đánh vào luồng gió kia, không có chỗ nào để dùng sức, cuồng phong mang theo kình lực, hất văng hắn ra ngoài, như bị ai đó tát mạnh một cái.
Viên Tiểu Thất kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun tiên huyết, bị hất bay đi.
"Phù phù!”
Ngã xuống đất, Viên Tiểu Thất còn lăn lộn một đoạn dài, sau khi dừng lại, khóe miệng vẫn ho ra máu không ngừng, đủ thấy hắn bị thương nặng đến mức nào.
Phong trưởng lão sau một chưởng, ung dung bước tới, đứng trước mặt Viên Tiểu Thất, nhìn xuống nói: "Tiểu tử, bây giờ lão phu cho ngươi một cơ hội, giao ra tất cả những gì ngươi có, lão phu sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái khi phế bỏ ngươi. Nếu ngươi không giao, lão phu sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Nghe vậy, Viên Tiểu Thất cố nén thương thế trong lồng ngực, cười lạnh, tiện tay móc ra hai quả hồng, nói với Phong trưởng lão: "Ngươi muốn những tiên thảo linh dược này trên người ta sao? Ha ha ha, không ngờ trưởng lão Vô Cực Thiên Cung lại thèm đồ của một tiểu tu sĩ như ta, thật nực cười. Tuy ta có rất nhiều thứ này, nhưng ta nhất định không cho ngươi, ngươi làm gì được ta?!"
Nói rồi, Viên Tiểu Thất nuốt chửng hai quả hồng vào bụng, khiêu khích nhìn Phong trưởng lão cười lạnh.
Thấy vậy, Phong trưởng lão dựng ngược lông mày, Ngươi muốn chết”
Rồi lão vung chưởng đánh xuống Viên Tiểu Thất.
Thấy Viên Tiểu Thất sắp bị Phong trưởng lão phế bỏ tu vi, đúng lúc này, từ trong rừng núi bên cạnh, một đạo kiếm khí sắc bén bỗng nhiên phóng tới, nhanh như chớp đánh vào Phong trưởng lão.
"Dám đả thương huynh đệ của ta, ngươi mới là muốn chết!"