“Cái gì? Tất cả cửa hàng của Phương gia ta ở Thiên Minh thành đều bị cướp sạch, còn bị đốt phá tan hoang?f”
Vừa tờ mờ sáng ngày hôm sau, Phương gia nhận được tin báo khẩn cấp từ Thiên Minh thành. Gia chủ Phương gia nghe tin, sững sờ như trời trồng, không thể tin vào tai mình.
Người về báo tin là chưởng quỹ của đổ thạch phường. Để trấn giữ đổ thạch phường, chưởng quỹ này vốn là một Tiên Vương cảnh giới thứ năm, thuộc hàng cường giả. Nhưng đêm qua, khi Tô Tranh xông vào thành, hắn đã vung Kình Thiên Côn lên nghênh chiến.
Kình Thiên Côn là bán Đạo Khí, khi cảm nhận được đạo vận tỏa ra từ nó, chưởng quỹ sợ đến hồn bay phách lạc. Dù cố gắng chống đỡ vài hiệp, hắn vẫn bị Kình Thiên Côn trấn áp ngay dưới côn, trọng thương đến suýt mất mạng. Cuối cùng, hắn đành bỏ lại đổ thạch phường, chạy trối chết về báo tin.
Thấy gia chủ nổi cơn thịnh nộ, chưởng quỹ đổ thạch phường vội vàng thanh minh, đổ tội: "Gia chủ, không phải thuộc hạ vô năng, mà là đối phương quá mạnh! Hai kẻ cướp kia, một tên là yêu tu Tiên Nhân cảnh giới thứ ba, một tên là ma tu Tiên Nhân cảnh giới thứ năm. Yêu tu kia dùng Thiên Bảo Tiên Binh, còn ma tu kia lại có bán Đạo Khí trong tay. Thuộc hạ thực sự không phải đối thủ!"
Nghe vậy, gia chủ nhíu mày: "Yêu tu, ma tu? Chăng phải là nghiệt tử Tô Tranh cấu kết với yêu tu kia sao? Sao chúng lại xuất hiện ở Thiên Minh thành?”
Phương gia gia chủ chợt nhận ra điều bất thường, lập tức triệu tập toàn bộ trưởng lão, mở cuộc họp khẩn cấp.
Các trưởng lão trong tộc đều kinh hãi khi nghe tin này.
"Cái gì? Yêu tu kia và nghiệt tử Tô Tranh dám đánh lén căn cứ của Phương gia ta?"
"Chúng không chỉ cướp bóc hết cửa hàng, mà còn phóng hỏa đốt sạch?"
“Thật quá đáng! Xem ra Tô gia quyết tâm đối đầu với chúng ta rồi. Gia chủ, chúng ta không thể bỏ qua cho chúng!”
Các trưởng lão lập tức sôi sục căm phẫn, đòi trừng trị Tô Tranh và Viên Tiểu Thất.
Gia chủ Phương gia nhìn cảnh tượng hỗn loạn, ho khan một tiếng, chờ mọi người im lặng mới quay sang nhìn Đại trưởng lão Phương gia.
Đại trưởng lão Phương gia là một Tiên Quân cảnh giới thứ tám, chỉ ngồi yên thôi cũng toát ra uy thế đáng sợ. Ông ta ít khi lên tiếng, nhưng một khi đã nói, ngay cả gia chủ Phương gia cũng phải suy xét cẩn trọng.
Thấy mọi người không quyết đoán được, Đại trưởng lão trầm ngâm: "Chúng ta vừa ra tay đánh vào các cứ điểm thành thị của Tô gia, thì nghiệt tử Tô Tranh và yêu súc kia đã xâm nhập địa bàn Phương gia, cướp bóc, đốt phá. Rõ ràng là Tô gia muốn đòi lại thể diện. Đã vậy, chúng chắc chắn không dễ dàng bỏ qua, mà sẽ tiếp tục ra tay..."
"Cái gì? Chúng còn đám tiếp tục hạ thủ? Chăng lẽ không sợ Phương gia trừng trị?”
Nghe Đại trưởng lão đoán đối phương sẽ tiếp tục tấn công, các trưởng lão Phương gia đều chấn động.
Đại trưởng lão chậm rãi nói: "Trừng trị chúng? Phương gia ta có hàng trăm cứ điểm thành trấn lớn nhỏ, nhiều như vậy, các ngươi biết chúng sẽ chọn nơi nào để ra tay?!"
"Ta... không biết." Bát trưởng lão ấp úng, lắc đầu.
"Không biết thì làm sao trừng trị chúng?"
Nghe Đại trưởng lão nói, gia chủ Phương gia và các trưởng lão đều nóng ruột. Nhưng rất nhanh, gia chủ Phương gia nhìn Đại trưởng lão, chắp tay nói: "Đại trưởng lão đã nói vậy, chắc chắn đã có chủ ý. Xin Đại trưởng lão chỉ thủ.”
Đại trưởng lão biết mọi người đang lo lắng, nên không úp mở, nói thẳng: "Đơn giản thôi, phái người mai phục ở mấy thành thị quan trọng, lặng lẽ chờ chúng đến là xong!"
"Ôm cây đợi thỏ? Nhưng còn những thành trấn khác thì sao?" Gia chủ Phương gia nghĩ đến những thành trấn khác cũng là cơ nghiệp của Phương gia, nếu bỏ mặc, chẳng khác nào vứt bỏ, ông ta không khỏi đau lòng.
Đại trưởng lão nghiêm mặt nói: "Trong thời kỳ đặc biệt, phải dùng thủ đoạn đặc biệt. Những tiểu thành trấn kia nên bỏ thì phải bỏ. Ngươi là gia chủ Phương gia, sao có thể thiển cận như vậy? Chỉ cần lần này bắt được hai kẻ kia, chúng ta có thể dùng chúng để áp chế Tô gia, lại có thể giao dịch với Vô Cực Thiên Cung. Dù thế nào, chúng ta cũng không thiệt. Ngươi phải phân rõ nặng nhẹ!"
"Vâng, Đại trưởng lão dạy phải. Ta sẽ lập tức phân phó."
Bị Đại trưởng lão trách mắng, gia chủ Phương gia bừng tỉnh, lập tức bắt đầu bố trí mai phục.
Nhớ đến tin tức Tứ trưởng lão báo về từ Đại Chiểu Trạch, người Phương gia biết thực lực Tô Tranh không yếu, nên để cẩn thận, họ phái năm trưởng lão đến trấn giữ mỗi thành thị quan trọng.
Năm người này ít nhất có một Tiên Nhân cảnh giới thứ sáu, còn lại đều là cường giả Tiên Nhân cảnh giới thứ năm, cùng với vô số tinh anh của Phương gia.
Đồng thời, họ bí mật thông báo cho các thế lực gia tộc khác ở Tây Vực liên minh với Phương gia, yêu cầu phối hợp.
Như vậy, nhân thủ và thực lực ở các thành phố lớn của Phương gia trở nên vô cùng hùng mạnh, lặng lẽ chờ Tô Tranh đến.
Trong khi Phương gia đã giăng lưới, ngồi chờ Tô Tranh sập bẫy, thì một đêm nọ, một trấn nhỏ gần Thần Thú Thành, quận thành của Phương gia, lại bốc cháy ngùn ngụt.
Dưới ánh lửa, hai bóng người nhanh chóng nhảy ra khỏi trấn.
Quay đầu nhìn đám cháy trong trấn, một người cười khà khà: "Lão đại, không ngờ trong trấn này toàn là tử đệ của Phương gia, nơi này lại là một căn cứ nhỏ trồng linh dược của chúng. Lần này đốt trụi, chắc chắn Phương gia đau xót lắm đây!"
Một giọng trầm thấp vang lên: "Đây đều là quả báo của chúng. Chúng sai lầm khi trêu chọc huynh đệ ta."
"Hắc hắc... Đúng vậy. Lão đại, tiếp theo chúng ta đi đâu?"
"Nghe nói Phương gia còn có hai mỏ khoáng thạch, ba mỏ tỉnh thiết, cùng bảy tám thương hội. Đây đều là nguồn tài sản lớn nhất của chúng, mà ta đã nghe ngóng được vị trí rồi."
"Thật á? Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, lần này phải cho chúng đau đến tận xương tủy! Ha ha ha..."
Nói xong, hai bóng người vụt qua hư không, biến mất ở chân trời.
Không cần phải nói, hai người này chính là Tô Tranh và Viên Tiểu Thất.
Sau khi đốt Thiên Minh thành, ai cũng nghĩ Tô Tranh sẽ tiếp tục cướp bóc sản nghiệp trong thành của Phương gia, nhưng không ai ngờ rằng Tô Tranh lại nhắm vào những nơi có vẻ không đáng chú ý nhưng lại rất quan trọng bên ngoài thành của Phương gia.
Khi gia chủ Phương gia biết một căn cứ được liệu của mình bị Tô Tranh cướp bóc và đốt phá, ông ta đau đến thấu tâm can, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh cho các trưởng lão trấn thủ thành trấn: "Nếu hai tên hỗn trướng kia dám đến thành thị, nhất định phải bắt chúng lại cho tai Lão từ đích thân lột da rút gân chúng!"