Hỏi
Thương uy như núi, đè sập Thương Khung.
Tô Cửu Viêm dù tuổi còn nhỏ, nhưng thực lực vẫn ở cảnh giới Tiên Nhân nhất cảnh. Dù trước đó bị Phương Thanh Y gây thương tích, trong lòng vướng bận, tu vi cảnh giới không hề suy suyển, chỉ là việc đột phá trở nên gian nan hơn.
Nhưng sau khi được Tô Tranh khuyên bảo, Tô Cửu Viêm đã bắt đầu xây dựng lại lòng tin, vướng mắc trong lòng dần buông lỏng. Điều hắn muốn hiện tại là xây dựng một lòng tin vô địch.
Bởi vậy, khi nghe tin Lạc Tinh thành bị vây, Tô Cửu Viêm đã tìm mọi cách trà trộn vào dưới trướng Tô Triển Không, làm một tên lính quèn. Đến hôm nay, nghe những lời nhục mạ từ phía Phương gia, cuối cùng hắn không thể nhịn được nữa mà đứng ra.
Tô Cửu Viêm xuất thủ nghiêm túc, tên Chu thị tử đệ kia lập tức gặp xui xẻo.
Hắn vốn nghĩ đối phương chỉ là một thằng nhóc miệng còn hơi sữa, dễ dàng bắt sống để lập công, vừa được tiếng lại được miếng.
Nhưng khi xông lên, hắn cảm nhận được uy lực kinh lôi từ ngọn thương của Tô Cửu Viêm, sắc mặt lập tức đại biến. Hắn muốn rút lui thì đã muộn, đành phải dốc toàn lực giơ vũ khí lên đỉnh đầu, mong có thể đỡ được một kích này.
Nhưng ý nghĩ của hắn quá ngây thơ. Thương lực của Tô Cửu Viêm ép Thương Khung, thế như bôn lôi, khi ngọn thương nện xuống vũ khí của hắn, lập tức bạo phát ra một cỗ lực lượng kinh khủng. Lực lượng kia trực tiếp phá nát vũ khí của Chu thị tử đệ, sau đó như chẻ tre đập vào vai hắn.
Răng rắc!
Một tiếng vang giòn, Chư thị tử đệ hét thảm, máu tươi văng tung tóe, hắn từ trên không trung cắm đầu xuống đất.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh và kinh hãi. Từ lúc Chu thị tử đệ nghênh chiến đến khi ngã xuống hư không chỉ trong chớp mắt. Vài người Phương gia thậm chí đã chuẩn bị vỗ tay reo hò, nhưng vừa đưa tay ra thì phát hiện người nhà mình đã bại trận.
“Tình huống gì thế này?!”
“Sao có thể như vậy?”
“Thằng này...thua nhanh quá!”
“Tên lính quèn Tô gia kia vậy mà một chiêu đánh bại địch?!”
Kinh ngạc, vài người chạy đến thu dọn thi thể Chu thị tử đệ, xem xét kỹ mới phát hiện, vai và nửa thân trên của hắn đã bị nện thành thịt nát, vô cùng thê thảm, chết không toàn thây.
Thấy kết quả này, đám con cháu Phương gia không khỏi hít một ngụm khí lạnh, “Tên lính quèn Tô gia này không đơn giản!”
Còn phía Tô gia, mọi người cũng đang khẩn trương. Khi thấy Tô Cửu Viêm một thương giết địch, cả nhà lập tức hoan hô, sĩ khí đại chấn.
Những ngày qua bị Phương gia vây hãm và áp chế tinh thần sa sút, giờ đã được quét sạch đi ít nhiều, ai nấy đều nở nụ cười.
“Tốt, không hổ là Cưu Viêm thiếu gia, quá tuyệt!”
“Làm tốt lắm, lần này xem đám vương bát đản Phương gia còn dám phách lối, coi thường chúng ta không!”
“Đánh mạnh vào, chơi chết bọn chúng!”
Trong lúc mọi người ăn mừng, Tô Triển Không và các trưởng lão đến. Họ đã nghe đám con cháu Tô gia kể lại việc Tô Cửu Viêm một thương giết địch.
Các trưởng lão Tô gia cũng giãn mặt ra, “Tốt, không hổ là tiểu thiên tài của Tô gia, quả nhiên có bản lĩnh!”
Nhưng lông mày Tô Triển Không không những không giãn ra mà còn nhíu chặt hơn.
Lúc này, ngoài thành, việc Tô Cửu Viêm một thương giết địch gây ra một trận ồn ào không nhỏ trong trận doanh Phương gia. Nhưng ảnh hưởng chỉ lan đến đám tu sĩ của các gia tộc lớn đang vây xem. Về phần con cháu Phương gia, họ coi thường thủ đoạn của Tô Cửu Viêm, cho rằng không đáng để họ ra tay.
Họ không ra tay, mấy gia tộc kia lại không nhịn được.
“Tên lính quèn này có chút năng lực, tu vi e là không thấp.”
“Chẳng lẽ tên lính quèn đó là tu sĩ Thần Kiều cửu cảnh?”
“Đã vậy, để ta, Mộc mỗ, đến chiếu cố hắn.”
Vừa nói, một tu sĩ Mộc gia trong trận doanh Phương gia cầm trường kiếm Linh Khí đỉnh cấp xông lên, vung kiếm chém ra một đạo kiếm quang, trực tiếp đánh về phía Tô Cửu Viêm.
Từ khi đối phương xuất chiêu, Tô Cửu Viêm đã nhìn ra thực lực của đối phương, “Lại đến chịu chết, Thần Kiều cửu cảnh cũng muốn giết ta?!”
Nói rồi, Tô Cửu Viêm nhướng mày, đáy mắt lóe lên sát cơ, sau đó vung trường thương trong tay, đâm thẳng về phía tu sĩ Mộc gia.
Thương ra như rồng, sát cơ bùng nổ!
Trường kiếm của Mộc gia tử đệ va chạm với trường thương của Tô Cửu Viêm, lập tức vang lên một tiếng "ông”, rồi rung động dữ đội.
Một cỗ đại lực từ trường kiếm truyền đến, khiến cánh tay Mộc gia tử đệ tê dại ngay lập tức.
“Không ổn, tên lính quèn này lực lớn như vậy, thực lực không chỉ là Thần Kiều cửu cảnh!”
Tu sĩ Mộc gia báo động trong lòng, lập tức rút kiếm lùi lại, quay người bỏ chạy!
“Chạy đi đâu!”
Tô Cửu Viêm không cho hắn cơ hội đó. Sau khi dùng thương đẩy lui tu sĩ Mộc gia, hắn lập tức rung cổ tay, trường thương hóa thành một đạo lưu quang, "vút” một tiếng đâm vào người tu sĩ Mộc gia.
Phốc!
Trường thương xuyên thấu, máu tươi văng tung tóe.
Tu sĩ Mộc gia kêu thảm một tiếng, rồi bị trường thương đánh rơi xuống đất, "phanh" một tiếng, mặt đất bị cày nát, nứt ra hơn mười đường rãnh.
“Cái gì, lại thua?!”
“Lần này hai chiêu giết địch, đánh chết một tu sĩ Thần Kiều cửu cảnh?!”
“Tên lính quèn này chẳng lẽ là tu sĩ Tiên Nhân?!”
Thấy tu sĩ Mộc gia cũng bị đánh giết, tiếng ồ lên trong trận doanh Phương gia dần im bặt, mọi người kinh ngạc nhìn Tô Cửu Viêm trên không trung.
Một tu sĩ Thần Kiều cửu cảnh bị giết không có gì lạ, nhưng điều khiến họ bất ngờ là đối phương chỉ là một thằng nhóc trông rất bình thường, sao còn trẻ mà đã có thực lực như vậy?
Đây là điều mà ngay cả rất nhiều con em đại gia tộc cũng không làm được, huống chi chỉ là một tên lính quèn?!
“Chăng lẽ là Tô gia tử đệ ngụy trang thành lính quèn, cố ý giả heo ăn thịt hổ?!”
Trong trận doanh Phương gia, cũng có người thông minh, lập tức đoán ra thân phận của Tô Cửu Viêm.
Nghe vậy, trận doanh Phương gia lập tức xôn xao, có người muốn đi báo tin cho Phương gia, để Phương gia trực hệ tử đệ ra đối phó Tô Cửu Viêm, nhưng lập tức bị người của gia tộc khác kéo lại.
“Ngươi ngốc à, đây là cơ hội tốt để lập công, báo tin cái gì.”
“Đúng đấy, đợi đến khi chúng ta giết tên Tô gia tử đệ này, rồi mới đi báo tin, công lao này chẳng phải sẽ vào tay chúng ta sao? Đến lúc đó chia lợi ích, chẳng phải có thể được thêm một phần?!”
Mấy gia tộc đều có mưu đồ riêng, sau khi bàn bạc, họ quyết định tạm thời giấu diếm không báo, rồi bắt đầu thương nghị xem nhà ai xuất thủ trước thì tốt hơn.
Các gia tộc đều muốn lập công, nhất thời tranh cãi không dứt, cuối cùng dùng trò oẳn tù tì để quyết định ai trước ai sau.
Không lâu sau, oẳn tù tì kết thúc, Chu gia lại giành được cơ hội xuất thủ trước. Khi Tô Cửu Viêm xuống đất, thu hồi trường thương, Chu gia lại cử ra một tu sĩ khoảng hơn ba mươi tuổi, nhìn Tô Cửu Viêm nói: "Tiểu huynh đệ, thực lực của ngươi không tệ. Tại hạ nhất thời ngứa nghề, chỉ muốn cùng ngươi luận bàn một hai. Nhưng động thủ, khó tránh khỏi đao kiếm vô tình, đến lúc đó đả thương ngươi, ngươi đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ nhé."
“Bớt nói nhảm, muốn đánh thì động thủ luôn đi!”
Tô Cửu Viêm lại dứt khoát lưu loát.
Nghe vậy, Chu Bằng mắt sáng lên, cười lạnh một tiếng nói: "Tốt, đã vậy, thì tiếp chiêu đi!”
Nói rồi, Chu Bằng dậm chân mạnh xuống đất, khí thế Tiên Nhân nhất cảnh bộc phát, rồi hóa thành một đạo tàn ảnh, xông về phía Tô Cửu Viêm.