Người ta thường nói, chuyện đời vốn đĩ chăng có gì là bình thường, có người vưi ắt có kẻ buồn. Câu này quả thật rất đúng trong hoàn cảnh hiện tại.
Khi Tô Tranh, Viên Tiểu Thất và Huyết Giao Vương đang hớn hở vì những gì vơ vét được từ La gia, thì ở một nơi khác, đám người Phương gia đã mai phục sẵn, chỉ chờ Tô Tranh và đồng bọn tự chui đầu vào rọ, đến độ hoa tàn cả rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng ai.
Chúng đã giăng sẵn thiên la địa võng, chỉ chờ địch tự tìm đến, nhưng chờ mãi mấy ngày trời vẫn bặt vô âm tín.
Điều này khiến người Phương gia vô cùng khó hiểu, “Chẳng lẽ hai tên tặc tử kia đã âm thầm rút lui rồi sao?”
Không chỉ Phương gia sốt ruột, mà cả những gia tộc liên minh với chúng cũng nóng lòng không kém.
Trong cuộc chiến giữa Tô gia và Phương gia lần này, không ít thế lực đã chọn đứng về phía Phương gia, La gia là một ví dụ.
Gia chủ La gia muốn tranh thủ lợi thế để sau này dễ dàng đàm phán chia chác với Phương gia, nên đã dốc toàn bộ tinh nhuệ ra trận, vốn định kiếm chác một mẻ lớn, ai ngờ đến một cọng lông của địch cũng chẳng thấy.
Sau đó, Phương gia thấy đám tặc tử kia mãi không lộ diện, trong khi tình hình giao chiến với Tô gia lại vô cùng căng thẳng, nên đành phải chia quân làm hai ngả. Một nhóm tiếp tục tấn công các cơ sở của Tô gia ở Tây Vực, nhóm còn lại thì đề phòng Tô Tranh, song song tiến hành cả hai việc.
Thế là các gia tộc liên minh có cơ hội thể hiện. La gia xung phong đi đầu, hăm hở tranh công.
Một ngày nọ, tin tức từ La gia gửi về vừa đến, người đưa tin chuẩn bị bẩm báo với gia chủ thì đúng lúc người của Phương gia cũng tới báo tin về việc chuẩn bị tấn công một thành lớn khác của Tô gia.
Gia chủ La gia một lòng muốn lập công, bèn bảo người đưa tin của gia tộc lui xuống, rồi đi theo người của Phương gia, nào ngờ chính hành động này đã cản trở việc nhận tin tức quan trọng về gia tộc.
Trong hai ba ngày tiếp theo, Tô Tranh và Huyết Giao Vương liên tục ra tay. Đặc biệt là Huyết Giao Vương, hắn hăng hái lạ thường, mỗi lần tấn công La gia đều xông pha đầu tiên, bỏ cả những tiệm thuốc và đổ thạch phường mà hắn yêu thích, chỉ nhắm vào các cửa hàng luyện khí, vét sạch các loại vật liệu, bất kể cần hay không đều nhét hết vào trữ vật giới chỉ.
Khi trở về, Tô Tranh nhìn thấy chiến lợi phẩm của hắn thì ngây người, “Ngươi mẹ nó là lột da à? Đến cả đài luyện chế của người ta cũng đào lên, có cần ác đến vậy không?!”
Huyết Giao Vương cười hắc hắc, đáp “. Ta chẳng phải sợ ngươi không có, nên chuẩn bị thêm cho ngươi mấy cái đó thôi mà. Với lại, luyện chế Đạo Khí chắc chắn không dễ, thêm mấy cái để phòng hờ!”
“Xoa, nói là Thiên Bảo Tiên Binh, ta có nói luyện chế Đạo Khí bao giờ đâu?”
“Đừng mà, nếu ngươi đã luyện chế được Đạo Khí, thì cứ luyện loại tốt nhất đi. Hay là ngươi luyện cho ta một cái Thiên Bảo Tiên Binh trước, xong việc rồi luyện cho ta một kiện Đạo Khí, như vậy cũng được mài”
“Ngươi nghĩ hay nhỉ, được voi đòi tiên à, còn muốn hai món, sao ngươi không lên trời luôn đi!”
Huyết Giao Vương mặt dày, lập tức ngự không bay lên, cho Tô Tranh xem, “Nhìn này, ta lên trời rồi đây!”
“”
Tô Tranh lập tức nổi đầy gân xanh trên trán.
Huyết Giao Vương sau đó cứ quấn lấy lô Tranh mãi, cuối cùng lô Tranh đành phải nhượng bộ, “Luyện chế Đạo Khí cho ngươi không phải là không được, chỉ có điều vật liệu luyện chế Đạo Khí quá hiếm, e là khó tìm!”
“Muốn vật liệu gì, ngươi cứ nói đi, mặc kệ khó tìm đến đâu, ta cũng đảm bảo cướp được cho ngươi!”
Nghe Tô Tranh đồng ý, Huyết Giao Vương lập tức mặt mày hớn hở, mặc kệ cần tìm tài liệu gì, cứ vỗ ngực hứa chắc như đinh đóng cột.
Trong mắt hắn bây giờ, không có thứ gì mà một lần cướp bóc không giành được, một lần không được thì hai lần!
Tô Tranh thấy hắn tự tin như vậy, liền nhếch mép cười, “Được thôi, nếu ngươi có lòng tin như vậy, thì nhớ kỹ cho ta, muốn luyện chế Đạo Khí nhất định phải dùng đến các vật liệu hi hữu như mực nói thạch, long văn Xích Kim, Kỳ Lân huyết tinh, Phượng Hoàng Ngô Đồng Mộc… Chỉ cần ngươi có thể tìm được mấy thứ này, thì có thể luyện chế thành công cho ngươi!”
Tô Tranh liệt kê ra tận bảy tám loại trân quý dị thiết, quả thực còn hiếm hơn cả lông phượng sừng lân.
Nghe xong danh sách của Tô Tranh, Huyết Giao Vương há hốc mồm, “Nhiều vậy sao? Còn toàn là đồ hi hữu như vậy nữa, ngươi không đúng, có phải ngươi không muốn luyện chế cho ta, nên cố ý đưa ra nhiều đồ hiếm để thoái thác ta không?”
Huyết Giao Vương vẫn gian trá như ngày nào, lập tức nheo mắt, nghi ngờ nhìn Tô Tranh.
Trong lòng Tô Tranh bỗng thấy chột dạ, nhưng tiếp xúc với Huyết Giao Vương lâu rồi, hắn biết lão già này lại định lừa mình, thế là hắn lạnh lùng nói “Ngươi cho rằng ta đang gạt ngươi thì thôi, ngươi muốn hay không thì bảo, ta không luyện nữa!”
Viên Tiểu Thất lúc này cũng đứng ra, phối hợp Tô Tranh chỉ trích Huyết Giao Vương, “. Ngươi cái tên này thật là không biết tốt xấu gì cả. Lão đại ta đã giúp ngươi luyện chế, còn không tranh thủ thời gian mà đồng ý đi, còn dám nghi ngờ? Nói cho ngươi biết, cây côn kia của lão đại ta sở dĩ chỉ là nửa bước Đạo Khí, cũng là vì không đủ tài liệu trân quý đó. Lão đại ta muốn ngươi tìm thêm chút nữa là vì tốt cho ngươi, ngươi còn dám nghi ngờ hắn, ngươi thật là…”
Thấy Viên Tiểu Thất cũng nói vậy, Huyết Giao Vương lập tức tin đến tám phần, nhưng hắn vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, “Vậy ngươi không phải nói lão đại ngươi luyện chế thành công Đạo Khí rồi sao? Chẳng lẽ hắn có thể tìm được những tài liệu đó?”
“Ngươi biết cái gì, cái Đạo Khí luyện thành đó chỉ là một món đồ chơi nhỏ thôi, dùng vật liệu không đáng là bao, nên mới dễ thành, còn cái ngươi muốn là vũ khí giết địch, sao có thể giống nhau được?”
Viên Tiểu Thất khinh bỉ nhìn Huyết Giao Vương.
Điều này khiến Huyết Giao Vương càng thêm chột dạ, sau đó suy nghĩ một chút, dù sao cũng là vì Đạo Khí, liều mạng thôi. Thế là hắn vội vàng tiến đến bên cạnh Tô Tranh, thỏa hiệp nói “Được, được, được, lão tử nhận, không phải là mấy loại vật liệu đó sao, ta tìm cho ngươi. Giao gia không tin, vét sạch cả Tây Vực này, còn không giành được những thứ đó sao!”
Vừa nói, Huyết Giao Vương bỗng phụt ra hai dòng máu mũi, xùy một tiếng, như phun nước suối.
Thấy cảnh này, Tô Tranh và Viên Tiểu Thất giật nảy mình, “Ngọa tào, ngươi làm sao vậy, hay là vết thương cũ tái phát?”
Nào ngờ Huyết Giao Vương rất bình tĩnh khoát tay, một tay móc ra một tấm vải bịt mũi, khoát tay nói “Không sao, không sao, chỉ là chảy máu mũi thôi mà. Ai nha, lại chảy nhiều máu thế, lại lỗ vốn rồi, ta phải bồi bổ lại mới được.”
Nói rồi, Huyết Giao Vương lại lôi ra một cây linh chi mấy trăm năm tuổi, há miệng gặm lấy gặm để.
Một bên chảy máu, một bên uống thuốc, cảnh tượng này khiến Tô Tranh và Viên Tiểu Thất trợn mắt há hốc mồm.
Ngươi mẹ nó đã bổ đến chảy máu mũi rồi còn bổ, không sợ bổ chết sao?!
Bất quá, Huyết Giao Vương đã đồng ý tìm vật liệu, điều này khiến Tô Tranh mừng thầm trong bụng. Lần này, đến vật liệu để nâng cấp Kình Thiên Côn cũng không cần tự mình tìm nữa, ha ha ha.