Trong màn đêm, Tô Tranh như một u hồn, đứng cách Phương Bất Nan và đồng bọn ba mươi mét trong rừng, lạnh lùng quan sát bọn chúng bằng thần thức.
Tay trái hắn cầm một cây chiến cung.
Đó là Liệp Yêu Cung hắn mang ra từ Hỗn Độn Chiến Trường, thứ vũ khí có thể đồ sát Ngân Giác Hoang Thú, thậm chí trọng thương cả Kim Giác Hoang Thú.
Mấy mũi tên trước đó chính là cành cây hắn bắn ra từ Liệp Yêu Cung. Chỉ cần được ma lực bao bọc, những cành cây đó sẽ cứng như sắt, chẳng khác nào mũi tên.
*Sa sa sa*
Trong lúc Tô Tranh ra tay bắn giết người Phương gia, xung quanh hắn cũng đầy rẫy độc trùng, nhưng nhờ lớp bảo vệ ma lực cường đại, hắn vững như Thái Sơn, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Nhìn đội ngũ Phương gia bắt đầu hoảng loạn và Phương Bất Nan phẫn nộ, Tô Tranh giương Liệp Yêu Cung, gài một cành cây lên dây.
Hắn làm vậy không phải để tra tấn chúng trong sợ hãi như Phương Bất Nan đoán, mà là để ép bọn chúng cầu cứu. Chỉ khi chúng cầu cứu, mới dẫn dụ được nhiều người Phương gia hơn, từ đó gián tiếp giảm bớt áp lực cho Viên Tiểu Thất.
Đây chính là kế "vây Ngụy cứu Triệu"!
"Các ngươi sai lầm là ở chỗ không nên trêu chọc huynh đệ của ta."
Ánh mắt Tô Tranh sắc như dao, tay phải kéo căng dây cung, phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai. Ma lực tự động tràn ra, bao bọc lấy cành cây trên dây cung.
Khoảnh khắc sau, đáy mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo, buông tay. *Sưu* một tiếng, cành cây xé gió lao đi như mũi tên.
*Phốc*
Tiễn vừa rời cung, máu đã văng tung tóe, một người ngã xuống!
Trong chớp mắt, đội ngũ Phương gia chỉ còn lại bốn người!
Phương Bất Nan và những người còn lại càng thêm kinh hãi.
"Khốn kiếp, ngươi rốt cuộc là ai, bước ra đây cho ta!"
Chứng kiến thêm một đệ tử ngã xuống, Phương Bất Nan gào thét về phía bốn phương tám hướng.
Lúc này, một đệ tử Phương gia không chịu nổi, tinh thần suy sụp, nhào xuống chân Phương Bất Nan, khóc lóc: "Trưởng lão, ta không muốn chết, mau thả pháo hoa cầu cứu đi!"
"Đúng vậy, trưởng lão, chúng ta cũng không muốn chết!"
Những người còn lại cũng mất tỉnh thần, nhao nhao lôi kéo Phương Bất Nan, cầu xin cứu mạng.
Nhưng Phương Bất Nan biết, trong đêm tối này, còn có kẻ địch ẩn nấp rình mò. Dù có cầu cứu, chưa chắc người đến có thể xuyên qua đám độc trùng, mà ngay cả khi đến được, e rằng cũng sẽ rơi vào nguy hiểm khác.
Hắn do dự.
Nhưng nhìn những đệ tử Phương gia liên tục ngã xuống, tim hắn cũng run rẩy.
Trong lúc hắn còn đang lưỡng lự, một đệ tử Phương gia đã liều lĩnh, giật lấy pháo hoa cầu cứu trong tay Phương Bất Nan và đốt.
Phương Bất Nan định ngăn cản thì đã quá muộn.
*Sưu* một tiếng, một chùm pháo hoa xé gió lao lên không trung. Dù trong màn chướng khí dày đặc, vẫn có thể thấy một vệt sáng trắng nổ tung trên bầu trời.
*Ba!*
Tiếng pháo hoa vang vọng mười dặm.
Ngay lập tức, trong một hốc cây cách Phương Bất Nan và đồng bọn ngàn mét, một đội ngũ Phương gia đang tránh né độc trùng nghe thấy tiếng pháo hoa, lập tức đứng bật dậy.
“Nghe thấy không, có tiếng pháo hoa?”
"Nghe thấy, là pháo hoa cầu cứu của người Phương gia!"
"Chẳng lẽ có đội ngũ gặp nguy hiểm?!"
Một trưởng lão trong hốc cây nhíu mày.
Độc trùng đang hoành hành bên ngoài, giờ ra ngoài cứu viện cũng nguy hiểm, nhưng nếu không đi, đám đệ tử Phương gia này sẽ bất an.
Suy nghĩ một lát, trưởng lão nọ trầm giọng nói: "Bên ngoài nguy hiểm, các ngươi đi cũng vô dụng, cứ ở lại đây, ta đi xem saof”
Nghe vậy, đám đệ tử Phương gia biết rằng mình đi theo chỉ thêm vướng bận, nên đồng ý: "Vậy Thập Nhị trưởng lão cẩn thận!"
Thập Nhị trưởng lão phất tay, tiên lực bùng phát, lao ra khỏi hốc cây, nhanh chóng hướng về phía pháo hoa nổ tung.
Trong khi đó.
Tô Tranh đứng từ xa, nhìn pháo hoa nổ tung trên không trung, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng: "Đến đi, càng nhiều càng tốt, càng đến nhiều, chết càng nhiều!"
Nói đoạn, lô Tranh liếc xuống hố đất dưới chân, ném một miếng ngọc bội xuống, rồi dùng chân lấp đất lại.
Trên miếng ngọc bội kia đã khắc Phù Văn Trận, chuẩn bị sẵn để đối phó với viện binh có thể đến. Những hố đất và ngọc bội như vậy, hắn đã bố trí không dưới năm mươi cái xung quanh Phương Bất Nan trước khi ra tay bắn giết. Hắn như một thợ săn núp trong bóng tối, giăng sẵn cái lưới lớn, chờ đợi con mồi tự đưa mình đến cửa.
Và giờ đây, mọi thứ đang diễn ra theo kế hoạch của hắn.
Chỉ còn chờ khoảnh khắc thu lưới!
Phía trước, pháo hoa đã được thả, Phương Bất Nan biết không thể vãn hồi, ngực lập tức bừng bừng lửa giận.
“Khốn kiếp, ngươi có biết ngươi làm vậy sẽ hại người khác không? Chưa kể độc trùng, còn có kẻ địch ẩn nấp, chúng ta còn không biết chúng ở đâu, ngươi muốn bọn họ đến chịu chết sao?1”
Phương Bất Nan túm lấy cổ áo đệ tử Phương gia nọ, gầm lên giận dữ.
Kẻ kia đã mất trí vì sợ hãi, nghe Phương Bất Nan gào thét, càng thêm ngây dại, hai mắt ngập tràn kinh hãi.
Hai đệ tử còn lại giữ được chút lý trí, vừa chống độc trùng, vừa hỏi Phương Bất Nan: "Thập Ngũ trưởng lão, giờ chúng ta phải làm sao?"
Nghe vậy, Phương Bất Nan nhanh chóng trấn tĩnh lại. Hắn biết mình không thể hoảng loạn, nếu không không chỉ bọn họ phải chết, mà ngay cả viện binh cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Cố nén lửa giận, hắn ném đệ tử kia xuống đất, nhìn quanh bóng đêm, phóng thần thức quét một lượt, mong sớm tìm được kẻ địch ẩn nấp, giải quyết chúng, nhưng vô vọng.
Không tìm thấy địch, hắn chỉ có thể chuyển địa điểm. Nếu không trốn thoát được, hắn chỉ hy vọng có thể dụ kẻ địch đi theo, để viện binh tránh được nguy hiểm.
Nghĩ vậy, Phương Bất Nan lập tức hành động, nói với ba đệ tử còn lại: "Đi, chúng ta chuyển địa điểm, không thể để viện binh đến cũng gặp nguy hiểm, đi mau!"
Không thể không nói, Phương Bất Nan xứng danh trưởng lão. Trong tình huống này, hắn đưa ra quyết định mạnh mẽ nhất, dù quyết định này không có lợi cho bốn người họ, nhưng vì đại cục, hắn vẫn lựa chọn như vậy.
Hai đệ tử còn lại ý thức được ý nghĩa quyết định của Phương Bất Nan, vùng vẫy hồi lâu, cuối cùng chọn phục tùng: "Chúng ta nghe theo trưởng lão!"
Trước khi đi, ba người quay lại nhìn đệ tử Phương gia đã sợ mất mật, một người hỏi: "Vậy hắn thì sao?”
Phương Bất Nan không quay đầu lại, đáp: "Mặc hắn tự sinh tự diệt!"
Nghe vậy, hai người kia rùng mình, vội vàng đuổi theo Phương Bất Nan.