Rồng Xanh Tái Sinh

Lượt đọc: 4536 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360
Tiến »
Chương 244
ngoại luân đối ngoại luân

❊ ❊ ❊

"Tửu long quyển" biến sắc thành màu đỏ rực, huyết khí của Thiên Lang sấm chớp đan xen vào trong đó. Giữa cơn say nồng, lại bùng lên một luồng hỏa khí cuồng bạo, băng tuyết cuốn vào bên trong đều hóa thành dòng nước chảy xiết.

Thế nước mênh mông, càng lúc càng mạnh mẽ, thanh uy của cơn lốc rồng đại tráng cuốn sạch đất trời, xé toạc phong tuyết. Ngay cả tầng mây tích tụ đầy trời cũng bị hút vào trong cơn lốc huyết hồng. Trong phút chốc, lấy huyết long quyển làm trục, bên ngoài là vân khí, ngoài vân khí lại là phong tuyết. Ba tầng trong ngoài biến hóa khôn lường, trời đất như đảo lộn, khí thế hạo đại khiến người xem phải kinh thán không thôi. Khán giả xung quanh quên cả hò reo, trong lòng chấn kinh tột độ, đều nhìn Nhạc Phong bằng ánh mắt khác xưa.

"Thiên địa tứ trịch!" Giọng Ứng Đường hơi run rẩy, Huyễn Đầu lại một lần nữa xoay chuyển, tiếng ầm ầm không dứt bên tai, ánh mắt mọi người dán chặt vào những con xúc xắc đang quay cuồng.

Một lát sau, Huyễn Đầu dừng lại, lơ lửng giữa không trung, từng viên tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Ánh sáng rơi trên gương mặt Ứng Đường, gã đổ quỷ hai mắt đờ đẫn, da mặt xám ngoét như tro tàn.

Phong tuyết đầy trời đột ngột tiêu tán, đất trời trở nên quang đãng, chỉ còn cơn lốc rồng vẫn như cũ, chớp động ánh huyết quang ân ẩn. Ánh sáng kia tựa như lời nguyền của ác quỷ, thấu ra vài phần âm tà, vài phần hung tàn, tựa như bánh xe tử vong đang cuộn về phía Ứng Đường.

Huyễn Đầu tĩnh lặng đến kỳ lạ, trông như đã chết hẳn, không hề phát ra ánh sáng màu, cũng chẳng hiển lộ pháp lực. Mọi người định thần nhìn lại, mặt hướng xuống của Huyễn Đầu hiện rõ các điểm số: một, ba, bốn, năm, sáu. Không phải số chẵn, cũng chẳng phải dây liên tiếp, điểm số của xúc xắc gieo ra, không còn gì nhỏ hơn được nữa.

Điểm số nhỏ không thể nhỏ hơn, uy lực của Huyễn Đầu đương nhiên cũng giảm xuống mức thấp nhất.

"Ta đầu hàng!" Ứng Đường đột ngột giơ hai tay lên, thành thật nói: "Ta nhận thua."

Nhạc Phong sững sờ một chút. Vừa rồi chỉ mới chiếm chút thượng phong, thắng bại thực chất chưa phân, Ứng Đường đột nhiên nhận thua thật khiến người ta bất ngờ. Y dừng huyết long quyển lại, trừng mắt nhìn gã đổ quỷ, nhíu mày nói: "Ngươi thực sự nhận thua? Nếu là giở trò, ta cũng không sợ ngươi đâu."

"Giở trò cái gì chứ?" Ứng Đường đại liệt liệt nói: "Nguyện đổ phục thâu, đó là mỹ đức lớn nhất của một kẻ đánh bạc. Bản lĩnh ta không bằng ngươi, nhưng phẩm hạnh đánh bạc thì không hàm hồ, thua chính là thua, cố chấp gồng mình không phải phong cách của Ứng mỗ."

Tên tiểu tử này mặt dày vô sỉ, lòng tự trọng lại càng nhạt nhòa, nói đến đây còn có chút dương dương đắc ý, cười toe toét với Nhạc Phong: "Chúng ta đã có lời trước, hôm nay ngươi thắng, sau này ta chính là người hầu của ngươi. Tương lai ta có thua tiền, gây họa, ngươi với tư cách là chủ nhân thì không được tùy tiện thoái thác."

Nhạc Phong kinh ngạc: "Hồ xả, ván cược vừa rồi ta căn bản không hề đáp ứng."

"Không đáp ứng, cũng không từ chối." Ứng Đường cười hì hì, làm người hầu chẳng có gì là vẻ vang, "Không từ chối, đó chính là mặc nhận." Nói đoạn, gã chớp chớp mắt: "Chủ nhân tại thượng, tiểu phó mới đến Ngọc Kinh, nhân sinh địa bất thục, nợ không ít tiền cờ bạc, lát nữa trả xong, chúng ta lại từ từ tính sổ sau." Bất chấp sắc mặt Nhạc Phong xanh mét, gã phiêu nhiên rơi xuống đất, nghênh ngang đi về phía dưới đài.

Nhạc Phong thất thanh quát: "Này, ngươi tên này, có cần mặt mũi không..."

Ứng Đường đột nhiên biến thành kẻ điếc, chắp hai tay sau lưng, đi xuống đài, thấy một cô nàng xinh đẹp liền sán lại gần bắt chuyện.

Nhạc Phong trong lòng không phải vị, cảm giác này vô cùng kỳ quái, rõ ràng mình thắng một trận, sao lại giống như thua cuộc vậy. Nhìn bộ dạng của Ứng Đường, trong lòng y thấy buồn nôn. Biết trước phiền phức thế này, đã nên một hơi đánh cho gã một trận tơi bời, để sau này thấy mình là phải chạy mất dép.

Chợt nghe một tiếng hừ lạnh khiến y bừng tỉnh khỏi sự bực bội, chỉ thấy Hóa Âm uốn éo cái eo dài như rắn nước, không biết đã lên lôi đài từ lúc nào.

Xà nữ hai mắt giận dữ, lưỡi đỏ thò thụt, rít lên vài tiếng quái dị, lạnh lùng nói: "Ngươi mới biết hắn là kẻ vô lại sao? Cái tên đổ quỷ nát này, không biết xấu hổ là gì, nợ một đống nợ xấu, thấy ai cũng muốn lừa gạt. Đừng nói là nhận chủ nhân, chỉ cần ngươi trả nợ cho hắn, hắn gọi ngươi là cha cũng được. Lần này, nợ đã có chủ trả, ngươi muốn chối cũng không chối được đâu."

"Ngươi bớt nói nhảm, ta không có tên người hầu này." Nhạc Phong chỉ thấy đau đầu, định bụng quỵt nợ.

"Điều đó tùy ngươi." Hóa Âm cười khẩy, "Vừa rồi trước mặt thiên hạ, hắn đã định ước với ngươi, ngươi muốn quỵt nợ, chỉ khiến thiên hạ coi thường ngươi mà thôi."

"Ta lại chẳng hề đáp ứng đổ ước gì cả."

"Ngươi cũng không từ chối nha." Giọng điệu Hóa Âm y hệt Ứng Đường, "Không từ chối, chính là mặc nhận."

Tâm trí Nhạc Phong rối bời, định thần nhìn lại, trong mắt Hóa Âm ánh sáng lóe lên, vô cùng quỷ quyệt, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng: "Con rắn này nói năng xằng bậy, làm loạn tâm chí mình, mình không thể mắc mưu."

Nghĩ đoạn, y hít sâu một hơi, cười nói: "Hóa Âm cô nương, trận thứ hai đã qua, giờ là trận thứ ba. Cô nương là cao thủ Độc Luân, Nhạc Phong ngưỡng mộ đã lâu, xin hãy toàn lực ứng phó, đừng để ta thất vọng."

Trong đôi mắt rắn của Hóa Âm bắn ra hung quang. Nhạc Phong liên tiếp thắng hai trận đã khiến nàng sinh lòng kiêng dè, nên vừa lên đài đã tìm cách khích bác, muốn làm loạn tâm chí đối phương. Ai ngờ tâm Nhạc Phong vững như bàn thạch, căn bản không hề lay chuyển. Đúng như tên tiểu tử kia nói, trận này nếu không toàn lực ứng phó, thực sự thắng toán không cao.

Nghĩ đến đây, nàng thè chiếc lưỡi đỏ, rít lên quái dị: "Nhạc Phong, ngươi là cao thủ Lôi Luân?"

"Cao thủ thì không dám nhận." Nhạc Phong thản nhiên nói: "Lôi Luân chi thuật, ta cũng biết đôi chút."

Hóa Âm hừ lạnh một tiếng: "Ta còn tưởng, người luyện Lôi Luân đều chết sạch rồi chứ."

"Không khéo lắm, tại hạ vẫn còn là một người."

"Vậy thì..." Ánh mắt Hóa Âm âm tà quỷ dị, "Ngươi có biết Thiên Độc Tông không?"

Nhạc Phong lắc đầu, hỏi: "Đó là thứ gì?"

"Thứ gì ư?" Hóa Âm lộ vẻ giận dữ, "Ngươi dám xem thường bản tông? Thiên Độc Tông là tông môn của những cao thủ Độc Luân, cùng với Tương Sinh, Tương Khắc hai tông đứng vững kiềng ba chân, chính là ba đại tông môn thể thuật đương thế."

"Vậy sao?" Nhạc Phong mỉm cười, "Ta quả là kiến thức hạn hẹp."

"Dưới gầm trời này, có ba đại tông môn đó là đủ rồi." Hóa Âm nheo đôi mắt lại, "Loại Lôi Luân thể thuật như ngươi, căn bản không nên xuất hiện trên đời."

"Nhưng ta đã tới." Nhạc Phong cười lạnh, "Ta còn ở đây, Lôi Luân vẫn còn."

"Không sao cả." Hóa Âm cười âm trầm, "Chỉ cần xóa sổ ngươi khỏi thế gian, Lôi Luân chi thuật cũng từ đó mà tiêu tán." Nàng ta co người lại, thân hình uyển chuyển như gió, tung ra một thế võ, đôi chân tựa mãng xà trườn bò, đôi quyền như linh xà thè lưỡi, bao phủ bởi một tầng lục khí.

"Thiên Độc Tông, Xà Vương Quyền!" Xà nữ ánh mắt bắn ra hàn quang, trong miệng phát ra tiếng rít xì xì.

Nhạc Phong thu hồi huyễn thân, trong lòng chẳng hiểu sao lại bình thản đến lạ thường. Hắn trút một hơi dài, từng chữ thốt ra: "Thiên Lôi Tông, Điện Phủ Phá Giáp Quyền!"

Hắn ưỡn thẳng lưng, sừng sững như ngọn núi kỳ vĩ. Đôi tay tách ra, lòng bàn tay nhảy nhót hai luồng điện quang liệt hỏa, ánh sáng lưu chuyển chớp nháy, chiếu rọi khuôn mặt thiếu niên lúc sáng lúc tối.

Hai người xoay quanh lôi đài, bốn đạo ánh mắt giao nhau, tựa như kim châm đối đầu với mạch mang. Xà nữ chằm chằm nhìn vào điện quang, ánh mắt quái đản, ngoan độc, lại xen lẫn một tia hưng phấn khó hiểu.

"Đến đây!" Nàng ta rít lên, "Đến đây!"

"Trảm Phong." Nhạc Phong xoay tay phải, một đạo điện quang dài hẹp xé gió mà ra. Hóa Âm không kịp đỡ, chợt nghe tiếng sấm nổ vang trời, "Xuyên Vân!" Nhạc Phong tung quyền trái, phát ra một đạo điện quang thô lớn như cột trụ, rời tay bay đi, tựa như một con điện long đang lắc đầu vẫy đuôi.

"Nha Chiếu!" Hóa Âm tung cả hai quyền, lục khí đặc quánh như dịch lỏng ồ ạt tuôn ra, biến hóa khôn lường. Độc khí màu xanh thảm hóa thành một cái đầu rắn khổng lồ, hình thể lưu động, lân giáp rõ nét, miệng rắn mở rộng, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn vô hình.

Cái đầu rắn xanh thảm va chạm với điện quang tựa rồng giận, lục khí và bạch quang đan xen giữa không trung, ánh sáng chói mắt, lục khí cuồn cuộn, trong đó vang lên tiếng rắn rít cùng tiếng điện nổ lách tách.

"Hóa Tuyết Thức!" Nhạc Phong nhảy vọt lên cao, đôi chưởng tung ra như mưa rào gió cuốn, mỗi một chưởng đánh ra là một phiến điện quang bay ra, mỏng manh mà vô hình, sáng chói mắt, tròn trịa lưu chuyển, phảng phất như một vầng minh nguyệt.

Khi điện quang bay ra, gặp gió liền bành trướng. Lúc xuất thủ chỉ lớn bằng ba bàn tay, nhưng bay xa mười trượng đã hóa thành năm thước vuông, ngưng tụ không tan, thế đi phiêu hốt, từng phiến từng đoàn, bay múa đầy trời như ngàn vạn bông tuyết, vút qua vút lại, nơi nào đi qua đều chém đứt phá nát, hầu như không gì cản nổi.

Hơn trăm phiến điện quang vây quanh Hóa Âm xoay chuyển, như một đàn điểu yêu có linh trí, lúc tụ lúc tán. Khi phân tán thì tứ diện du kích, tìm sơ hở; khi tụ lại thì quang diễm ngút trời, oanh kích vào lục vụ xà ảnh, phát ra tiếng nổ lớn như sấm rền.

Hóa Âm đôi tay múa cuồng, như bóng ma linh xà, cái đầu rắn do lục khí ngưng kết trái xông phải đột, tứ diện ngăn chặn. Thế nhưng dù biến hóa nhanh đến đâu, vẫn không kịp tốc độ xoay chuyển của điện quang.

"Phân Hình!" Hóa Âm tay múa chân đá, độc khí phun trào, quấn quýt cuộn trào, cái đầu rắn khổng lồ tụ lại rồi phân ra, hóa thành hơn trăm đạo lục khí, mang hình dáng trường xà, bay nhảy cuồng vũ khắp trời.

Khí xà va chạm với điện tuyết, lúc thì điện quang tiêu tan, lúc thì khí độc tan thành mây khói. Giao chiến mấy hiệp, điện quang ngày càng ít đi, chìm vào trong lục khí, tựa như bị khí xà thôn phệ.

"Thiên Xà Tề Phi!" Hóa Âm chắp hai tay lại, khuôn mặt gầy gò bốc lên một luồng thanh khí, theo đó đôi chưởng đẩy mạnh ra, độc khí hung dũng bay ra ngoài, từng đợt từng đạo, tựa như vô số phi xà, lắc lư thân mình xanh thảm, cuồn cuộn lao về phía Nhạc Phong.

"Diệt Hỏa!" Nhạc Phong thu hồi hai chưởng, điện quang ngưng thành một đoàn, hình như ngọn lửa nhảy múa, quanh thân biến hóa khôn lường. Điện hỏa hình thành một bức tường lửa di động, lúc thì vây quanh tứ phía, lúc thì bay cuộn giữa không trung. Độc khí va chạm với nó, phân phân băng hoại, thế nhưng tan rồi lại tụ, tựa như thân thể bất diệt, xuyên qua kẽ hở của điện tường, chốc chốc lại ập vào mặt Nhạc Phong.

Diệt Hỏa Thức Nhạc Phong mới học sơ qua, tu luyện chưa tinh, xuất thủ nhiều sơ hở. Đến khi độc khí thấm vào, muốn ngăn cản thì đã quá muộn.

Độc khí chui vào mũi miệng, mùi hôi thối vô cùng, tựa như dao cắt châm chích. Nhạc Phong chỉ thấy đầu váng mắt hoa, toàn thân biến thành một màu xanh chói mắt.

Khán giả vang lên một tiếng hô hoán, trong giọng nói tràn đầy tiếc nuối và thất vọng, cũng không thiếu những tiếng cười hả hê, vui sướng trên nỗi đau của người khác.

Y Y sắc mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào Nhạc Phong, trong lòng trống rỗng, hồn phách như đã lìa khỏi xác. Thiên Tú cũng vô thức đứng dậy, phía sau huyễn nữ dũng hiện, Lục Hợp Bình bay lên không trung. Các trọng tài khác thấy nàng như vậy đều lấy làm lạ, nhưng chiến huống khẩn cấp, thắng bại sắp phân, mọi người đều chú mục vào chiến trường, nhất thời không tiện hỏi nhiều.

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360
Tiến »