Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời

Lượt đọc: 1964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cảm ơn mẹ

Hôm qua, mười hai giờ đêm con mới về nhà. Mẹ rất giận, mẹ mắng con nhiều, nhưng con không nói lại vì con biết con sai. Và cũng vì con hiểu mẹ, hiểu tính của mẹ.

Đã có lúc con chán chường chuyện về nhà, nơi mỗi tối con với bố lại to tiếng với nhau vì những chuyện chỉ mình bố hiểu, nơi con gặm nhấm cảm giác cô đơn trong căn phòng chưa đầy bảy mươi mét vuông, nơi con ăn tối một mình, làm mọi thứ một mình. Đã có lúc con nông nổi muốn được sống tự do...

Gần đây, có nhiều chuyện không may và không vui xảy đến với con, mẹ ạ! Hai cú ngã ở sân bóng rổ hóa ra không vô hại như con tưởng. Con bắt đầu bị đau lưng, đau đến váng đầu mỗi khi con vận động mạnh hay cúi thấp người. Vài đêm, con không thể nằm thẳng người mà phải ngủ nghiêng. Những chuyện ấy, con không muốn nói với mẹ, vì chẳng tội gì chất thêm cho mẹ một mối lo. Con lớn, và con giải quyết được việc của mình. Ngay cả bây giờ khi gõ những dòng này, con đang mệt lử vì cảm cúm! Tuy nhiên, con sẽ không tự cho mình được phép ngơi nghỉ. Vì con quá hiểu bản thân con, có những khoảng lặng, con hoang phí thời gian mà chẳng suy nghĩ gì. Nên bây giờ, con quý trọng thời gian lắm mẹ ạ! Thật khó để con giải thích cho mẹ hiểu tính chất công việc của mình. Con luôn suy nghĩ, tuổi trẻ không được tự cho phép mình lười biếng. Thế nên, mẹ cũng đừng quá lo nếu ngày nào con cũng chỉ ngủ bốn tiếng, đừng lo khi có những tối con thiếp đi trên đi-văng vì thiếu ngủ! Chỉ là con đang cố gắng thôi mẹ ơi! Quay trở lại với nhịp độ làm việc như trước kia, con vẫn chưa quen ngay được! Nhưng con sẽ không ốm, con sẽ khỏe, mẹ cứ yên tâm!

Khi có chuyện buồn, bạn bè là liều thuốc tinh thần lớn nhất với con. Những muộn phiền nhờ thế cũng sẽ nguôi ngoai. Mẹ biết hết bạn con mà, phải không mẹ? Và chắc mẹ cũng yên tâm là con kết thân với những người tốt, nên mẹ đừng lo!

Dù vậy, trong ngôi nhà đã mất mát đi nhiều khái niệm người cha, mẹ con mình cần nhau lắm để có thể định nghĩa đầy đủ về từ gia đình. Khi con cô đơn nhất, khi con buồn bã nhất, có thể bạn bè sẽ không đến kịp bên con, cũng sẽ chẳng có cô gái nào đủ yêu thương con mà ở bên con mãi, nhưng mẹ thì khác... Sáng sớm, ra khỏi nhà, nhìn mẹ say ngủ sau ngày làm việc mệt mỏi, con định nghĩa đấy là bình yên...

Cha và Con

Đó là một đêm rất dài của sự lặng yên

Cả Cha và Con cùng thức

Đốm lửa cuối cùng trong bếp lò sáng rực

Những nếp nhăn muộn phiền

Cha nhen lửa cho bếp cháy thêm

Con nhìn theo, chờ trời sáng

Thời gian như gã say loạng quạng

Phủ nỗi buồn lên những mái đầu xanh

Và cả mái đầu hai thứ tóc

Của Cha tôi, những ước vọng không thành.

Đó là đêm dài của sự quẩn quanh

Khi hai người đàn ông nhìn về hai hướng

Bất kỳ một tiếng nói nào cũng dễ thành sống sượng

Có điều gì trong nghĩ suy Cha tôi?

Tuổi trẻ và những ước vọng xa xôi?

Hay thương nhớ một bóng hình nào đó?

Hoặc có thể rằng bên ánh lửa bập bùng khi mờ khi tỏ

Cha tôi nghĩ về cuộc đời

Nghĩ về tôi, chẳng rõ người cười?

Hay niềm âu lo đã hằn sâu trí não

Giữa vô vàn niềm tin giữa cuộc đời thật ảo

Cớ sao mình không chịu lớn khôn.

Tôi sợ tình yêu của người như sợ nỗi cô đơn

Sợ những gì quá thân thương sẽ khiến mình mềm yếu

Sợ lời nói ngợi khen mà thiên hạ cả ngàn vạn người không hiểu

Ờ thì, Con hơn Cha...

Phép so sánh thật là khập khiễng

Điều đó đâu phải một món quà

Người đã vì ta mà đứt từng khúc ruột

Có lời hàm ơn nào mà chất chứa xót xa.

Đó là đêm trước khi mùa xuân sắp tới

Niềm yêu thương, và cả những nụ cười.

Cha ạ, con sẽ đi, đi mãi

Viết tiếp cho riêng mình những câu chuyện xa xôi...

Ấm trà của cha tôi

Hằng năm, cứ đến những ngày cận Tết, cha tôi lại mang bộ ấm trà cổ ra lau rửa đầu tiên. Đối với Người, đó dường như là một thứ nghi lễ thiêng liêng lắm. Chậu nước ấm pha vừa đủ, mảnh vải phin trắng phau cắt ra từ cây vải của mẹ tôi. Bằng những ngón tay thật nhẹ nhàng và khéo léo, Người cọ rửa tỉ mẩn để không còn gợn chút bụi bẩn nào. Quan sát cha mình nhiều năm như thế, có lần tôi buột miệng hỏi, sao cha không cố làm sạch nốt cả những vết ố của bã trà. Người mỉm cười, không nói gì. Hồi còn nhỏ, cứ mỗi ngày cận Tết, tôi lại háo hức chờ đợi cái nghi thức rất đỗi thiêng liêng và huyền bí kia. Sau khi đã làm khô ấm bằng thứ than trầm, cha tôi bắt đầu pha trà. Người bỏ nước đầu tiên, chỉ giữ lại từ thứ nước thứ hai. Lượt trà đầu tiên bao giờ cũng dành phần cúng bàn thờ Tổ tiên. Lượt tiếp theo, cha lẳng lặng dâng lên bàn thờ ông bà nội. Cũng ấm trà ấy, nhưng cha không bao giờ mang ra thiết khách ngày Tết.

Mãi sau này, khi đã trưởng thành, tôi mới được cha mình kể lại câu chuyện về ấm trà kia. Cụ tổ tôi năm xưa nổi tiếng là một vị quan thanh liêm ở vùng chiêm trũng Hà Nam. Bên cạnh cái tiếng thanh sạch nơi quan trường, cụ còn nổi tiếng là người mê trà và thưởng trà số một. Cụ tổ có một chiếc ấm cổ là niềm tự hào. Mỗi khi có bạn bè, cả trên chốn quan trường, cả những người bạn thơ văn cũ, bao giờ cụ cũng tự hào thiết đãi bạn bè bằng thứ trà ngon nhất. Trong những buổi trà dư ấy, họ cùng nhau bàn chuyện thơ văn, các thú chơi cây kiểng... Cụ tổ lúc nào cũng tự hào ví cuộc đời mình như chiếc ấm kia. Dù có bao sương gió dập vùi, vẫn cho ra đời thứ trà trong vắt, thanh bạch như chính cuộc đời cụ vậy.

Về sau, nhà tôi sa sút dần. Những năm chết đói, của nả trong nhà bay đi sạch trơn. Có tay thương lái trong vùng, nổi tiếng với thú chơi đồ cổ, gạ ông nội tôi bán bằng được chiếc ấm cổ, đổi lấy mấy bao gạo cho cả nhà. Nghe bố tôi kể lại, đêm hôm đó ông nội thức trắng đêm. Viễn cảnh vợ con, cháu chắt được một bữa no đã gần ngay trước mắt. Nhưng văng vẳng bên tai ông là lời dặn của cụ nội trước khi lâm chung. Dù trong hoàn cảnh nào, gắng giữ mình cho sạch. Và ông nội tôi không thôi nghĩ miên man về những buổi trà chiều, nơi có cha mình và bạn bè đồng liêu, ngồi nói vài câu chuyện phiếm, rồi lại tặc lưỡi vò đầu nghĩ cảnh loạn ly nước mình khi ấy. Có lẽ, đó là một quyết định dũng cảm mà sau này ông nội tôi không còn muốn nhắc lại nữa. Cả nhà tôi sống sót thần kỳ qua nạn đói năm ấy. Còn chiếc ấm trà vẫn nằm trong tủ cho đến tận bây giờ.

Gia đình tôi không giàu. Cha tôi không phải là người học cao, cũng chẳng mê những thú sưu tầm kì lạ. Hằng năm, ông vẫn tận tụy với cái nhiệm vụ kia, vừa thỏa mãn vừa xen lẫn tự hào. Tôi trộm nghĩ, rồi cũng sẽ đến lúc mình thay thế ông ở vị trí ấy. Dù chỉ là một câu chuyện kể, nhưng đó là bài học lớn nhất Người truyền lại cho tôi. Rằng phải luôn biết giữ sự trong sạch của bản thân, kể cả trong cơn nguy khó. Ngộ ra điều ấy, tôi thấy lòng mình thanh thản lạ lùng.


Nguồn: diendanlequydon.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2022

« Lùi
Tiến »