Hồi còn nhỏ, anh đã từng “chung sống” với nỗi sợ phải lớn lên. Lí do thì cũng đơn giản lắm, thử hình dung khi mình trở thành một người lớn xem nào. Đầu tiên là sẽ bị cắt mất một số khoản dạng như lì xì, quà tết thiếu nhi, quà Trung thu... Thứ đến là mình sẽ không có thời gian để mà đi đá bóng, chơi bời cùng lũ bạn. Nghĩ về cuộc-sống-của-mộtngười- lớn, anh hay áp dụng hệ quy chiếu là những người xung quanh mình. Là cha anh chẳng có thời gian nghỉ ngơi, vẫn phải đi làm ca đêm; hay như mẹ, không được đi xem hoạt hình mà phải làm đủ thứ việc nhà. Cũng như em, anh cứ nghĩ nếu mình mà được bé mãi thì tốt, nhỉ?
Nhưng, phải thừa nhận là, đã có những lúc, anh mong mình trở thành người lớn luôn cho rồi. Vì, như anh thấy, có rất nhiều việc mà chỉ người lớn mới làm được, hoặc được phép làm. Ví dụ nhé: Đủ mười tám tuổi, em mới được đi bỏ phiếu. Hoặc, trong một ngày đẹp trời, mà việc học trở nên đáng í ẹ kinh hoàng, anh lại mong được trở thành “người lớn” để không phải đến trường... Năm mười bảy tuổi, anh được sang Philippines trong một chương trình giao lưu thanh niên. Điều anh ngạc nhiên là trong khi mình vẫn còn là một cậu học sinh lớp Mười hai, thì bạn bè ở Phil, cỡ tuổi anh, đã là sinh viên năm nhất, năm hai của các trường đại học. Nền giáo dục phổ thông của nước bạn chỉ quy định là mười năm, nên dĩ nhiên, các bạn ấy “được” lớn nhanh hơn một chút, và sẽ có cơ hội bước ra cuộc sống sớm hơn anh em mình. Là một trải nghiệm không tồi, đúng không em?
Em sẽ không lớn lên nữa, nếu thời gian ngừng trôi, và em sẽ được sống mãi những ngày hoa niên tươi đẹp này. Nhưng sự thực, thời gian cứ trôi vèo vèo, em nhỉ Chính bản thân cha mẹ là người hơn ai hết, mong chúng ta khôn lớn. Như cha anh, mỗi năm lại mang áo của mình cho anh mặc thử... để đo xem năm nay cao hơn năm trước được bao nhiêu. Ở nhiều gia đình ngày trước, cây cột gỗ được đánh dấu chi chít những vết gạch, như thước đo sự “lớn lên” của các cậu con trai. Nhà nào có khung cửi lúc nào cũng lách cách, là dấu hiệu các cô gái đã đến tuổi biết “dệt cửi”, giúp đỡ cha mẹ... Trong sự vận động không ngừng nghỉ của vạn vật, chẳng có loài nào cam chịu “bé mãi” bao giờ...
Em có thể sợ thành người lớn, nhưng anh hi vọng, em sẽ không sợ hãi sự trưởng thành. Bởi vì, lớn không đồng nghĩa với trưởng thành, và trưởng thành thì không ràng buộc với việc em bao nhiêu tuổi. Em có thể được khen là càng ngày càng giống người lớn (nếu chỉ xét đoán về ngoại hình), nhưng không dễ để được khen là trưởng thành, khi em không bộc lộ nó qua suy nghĩ và hành động. Anh vẫn tin, trưởng thành là cả một quá trình, mà khi đã gần chạm tới nó, em sẽ có cảm giác khôn lớn. Là khi em thấu hiểu suy nghĩ của mẹ cha, khi em có trách nhiệm hơn với từng hành động của mình, khi em bước vào cuộc sống đầy lạc quan và tin tưởng... Anh nghĩ, đấy là cảm giác tuyệt vời nhất, mà chính bản thân anh đang cố gắng từng ngày để trải nghiệm.
Anh nhớ nhất một câu trong “Bandslam”: “Hãy làm thứ gì mà bạn sợ hãi nhiều nhất.”.
Viết cho những cô gái của tôi
Này em, em nghĩ thế nào nếu buổi sáng tỉnh dậy, một buổi sáng vô tình nào đó trong đời, tự nhiên sự mong manh bỏ em mà đi. Ồ, có thể em sẽ reo lên, thật tốt, thật tốt. Vì như thế em sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ không còn nhạy cảm vô cớ những chuyện đâu đâu, và chí ít là kể cả những chuyện bé tẹo kiểu em sẽ không chạnh lòng với cả một tin nhắn hờ hững nào đó của bạn bè mình. Sự mong manh đi rồi thì sự nhạy cảm cũng chẳng buồn ở lại chơi với em nữa. Thật khó có điều gì đó khiến em xúc động. Cũng có khi tốt, bởi cuộc sống này mà dễ xúc động quá thì có khi mang tiếng đa sầu đa cảm và hay bị ăn quả lừa. Em sẽ sống đúng như những cái status hô khẩu hiệu kiểu là con gái phải ngang tàng ngạo nghễ cái lọ cái chai, nhìn giai nửa mắt và tim không co thắt những chuyện bao đồng.
Nhưng điều ấy có thực sự tốt không em? Khi đánh mất sự mong manh và nhạy cảm rất nữ tính kia, rồi chính em cũng đánh mất bản năng chia sẻ? Cuộc sống có khi này khi khác nhưng về cơ bản, sẽ chẳng có nhiều giây phút mình an nhàn trong tâm và thực sự bình yên đâu. Nên nếu trong đầu mình là cả một mớ bòng bong thì chia sẻ là cách hữu ích. Vì có thể người được sẻ chia chẳng phải người sẽ gỡ giùm em rắc rối, nhưng cái giây phút nói ra với họ, em tĩnh tâm hơn với những rắc rối của cuộc đời mình. Và tìm cách gỡ nó. Bởi cả sự nhạy cảm và mong manh, cũng giúp em nhận ra được ai là người cần thiết để em chia sẻ.
Nếu một ngày em không còn nước mắt? Quá tốt đúng không, bởi chúng ta hay đánh đồng nụ cười với sự vui vẻ. Nhưng không có nước mắt, nghĩa là em tước đi cơ hội cho bản thân được yếu mềm. Người mạnh mẽ thì làm được nhiều chuyện. Nhưng chúng ta chẳng được thiết kế để trở thành siêu nhân. Cũng cần lắm chứ những lúc mềm yếu, để nhận ra mình không hoàn hảo, để nhận ra mình mệt mỏi, và nhận ra mình cần một ai đó trên cuộc đời này.
Nên, dù có chuyện gì xảy ra trong cuộc đời này, anh cũng thích em, hãy cứ mỏng manh, nhạy cảm, phù phiếm đàn bà, rớt nước mắt... hay bất cứ gì tương tự thế... Đó chẳng phải điều gì mệt mỏi hay xấu xa, mà chỉ giản đơn như việc con người khi được tạo ra, là loài sinh vật mạnh mẽ nhất nhưng cũng mềm yếu nhất.
Như có ông nhạc sĩ từng viết: “Xin em hãy khóc, nồng nàn từ con tim...” Điều giản đơn ấy, nhiều khi chúng ta cứ cố gồng mình lên, mà quên hết rồi.