Rồi Nắng Mưa Sẽ Ở Lại Bên Đời

Lượt đọc: 1955 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khi tôi hai mươi tư

Đêm đầu tiên của tuổi hai mươi tư. Ngồi sau xe thằng bạn, chúng tôi phóng nhanh về hướng cầu Thăng Long. Phần cầu dành cho xe máy, lúc nào cũng rung rinh lắc lư theo nhịp những chiếc ô tô trọng tải lớn đang hướng vào thành phố. Dưới ánh đèn đường, chúng tôi uống sạch sẽ hai cốc nước mía mang theo. Mai bạn tôi đi Mỹ. Nhưng câu chuyện không vướng bận những sự xa xôi. Chỉ là các trao đổi kiệm lời, vài ba câu chuyện tình đã cũ và những bài hát. Mỗi bài hát gắn với một chuyện tình. Trong tôi không có nhu cầu đích xác gọi tên một điều gì đó rõ rệt. Nhưng chính lời chúc của cậu bạn đi cùng lại làm tôi suy nghĩ: “Thế giới của cậu nhỏ bé quá. Lúc nào cũng có cảm giác cậu phải thuộc về thế giới ngoài kia. Hãy sống bản năng hơn và ích kỉ hơn.”

Trước khi bước vào tuổi hai mươi tư được vài tuần, tôi đâm sầm vào tình yêu với một cô gái. Dùng từ “đâm sầm” có vẻ chuẩn, vì bản thân cả tôi và cô ấy đều chẳng chuẩn bị gì cho một tình huống như thế này. Cứ tự nhiên mà cuốn vào nhau. Nó có vẻ khác xa những dự định yêu đương của tôi. Nhưng lại là một tình yêu đúng nghĩa. Là tình yêu không đi theo kịch bản của những dự định.

Sáng đầu tiên khi tôi hai mươi tư, tôi đi xem một bộ phim. Thông điệp ngắn gọn rõ ràng: ]m nhạc và các bước nhảy có sức mạnh tiềm ẩn, có thể giúp những phận người nhỏ bé nói lên tiếng nói của mình. Tự nhiên, tôi nghĩ về những cái note mình từng viết, công việc mình đang làm. Cảm ơn mọi người vì đã tìm thấy ở đó sự đồng cảm. Nếu tôi nói ra được hộ các bạn những suy nghĩ còn bộn bề ấy, các bạn có thấy nhẹ nhõm hơn? Còn tôi thì nhẹ nhõm kinh khủng. Khi ở chiều ngược lại, chính các bạn đang giúp tôi bằng cách lắng nghe. Đọc và cảm nhận.

Khi tôi hai mươi tư. Trời vẫn xanh và nắng vẫn gắt. Phảng phất đâu đó Hà Nội đã có những bông hoa sữa sớm mùa. Bạn bè tôi thay đổi từng ngày. Tôi cũng dần thay đổi. Tôi biết được rằng có những thứ đi mãi sẽ không bao giờ trở lại kể cả trong hoài vọng. Tôi hiểu rằng có những điều người ta sẽ khó nói được với nhau chừng nào họ còn tồn tại. Và tôi chợt nhận ra: Khi tất cả cùng bơi trên dòng sông thời gian, người đau khổ nhất chính là người nỗ lực bơi ngược dòng nhất.

Bây giờ thì tôi chọn nghe Let it be! Như trong cuộc sống, không phải buông xuôi, mà là để bước qua một cách nhẹ nhàng, người ta chọn nụ cười và câu nói: “Ừ, cứ thế đi...”

Rất vội về chiều

Vào một ngày như hôm nay, có một cô gái nói với tôi rằng, cô ấy nghĩ đến tôi suốt cả ngày trời. Bạn sẽ nghĩ gì tiếp nào? Một niềm thương mến âm thầm chăng? Nhưng đã là âm thầm thương mến thì có ai lại chọn cách nói ra? Câu trả lời rất đơn giản, cô ấy đang ốm và cô ấy nghĩ hẳn có tôi nói chuyện cùng thì tình trạng của mình sẽ đỡ tệ hơn một chút, hẳn thế.

Thú thật, dù hôm nay là một ngày nắng đẹp, nhưng hầu như tôi không cảm thấy vui vẻ. Vừa vì chưa giải quyết xong những chuyện cá nhân vừa vì cảm giác vô dụng khi mà một năm cũ sắp qua. Ngồi café cạnh tòa soạn vào một buổi chiều, tôi lại suy nghĩ quá nhiều về các vấn đề cá nhân gặp phải. Tình trạng bản thân có thực sẽ mới mẻ khi một năm mới gõ cửa? Tôi đã vuột đi bao nhiêu cơ hội của cuộc đời mình? Lí do gì mà trong mắt mọi người, tôi vẫn chưa đạt được điều gì đủ để coi là thành tựu của bản thân? Và bao giờ tôi mới thôi cái dòng suy nghĩ luẩn quẩn, thôi nghĩ về những ngày hạnh phúc cũ? Với một người cũ tới mức mà tôi biết họ sẽ chẳng bao giờ còn để tôi trong tâm trí họ. Bao giờ và bao giờ?

Kì thực, không dễ dàng để chúng ta hài lòng về mọi chuyện. Bản thân câu nói của cô gái đó, rằng tôi là một người tuyệt vời để chia sẻ, cũng làm tôi suy nghĩ không ít. Có vài mẫu đàn ông cơ bản mà tôi biết: Một là để yêu, hai là để làm bạn. Có “mẫu đàn ông để nói chuyện” sao?

Nghĩ lại thì tôi có không ít cô bạn (cô em) như thế. Một vài trong số họ rất đặc biệt. Đôi khi tôi lắng nghe họ. Đôi khi tôi đưa ra các lí giải ngốc nghếch và lời khuyên củ chuối. Vấn đề không nằm ở giá trị các lời khuyên. Vấn đề nằm ở việc bạn sẵn sàng ở một thời điểm nào đó, khi một người nào đó cần một ai đó lắng nghe. Nên cứ tạm coi tôi là một người hầu chuyện cũng ổn.

Nhưng,... có phải chỉ điều đó cũng chứng tỏ bạn quan trọng với một ai đó? Bằng cách này hay cách khác? Và việc bạn tồn tại trong đời là thực sự cần thiết? Nếu vậy, thì cảm giác là một chàng trai biết lắng nghe cũng thật tốt.

Gái hai mươi hai

Bạn thân hai mươi hai, ngày làm việc văn phòng. Trưa tranh thủ đi ăn với nhau. Mắt quầng, mặt mệt. Nhưng không quên mải mê ngắm bất kì cái váy đẹp nào bên đường.

Bạn thân hai mươi hai, nhìn đời đã khác. Thực tế hơn nhiều, lo nghĩ sâu xa, nhiều khi đùa trêu có dáng làm mẹ. Bớt tự ái và dằn dỗi vớ vẩn thời phổ thông.

Bạn thân hai mươi hai, lúc nào cũng mơ về những điều ổn định. Nghe điện thoại, chỉ lo lo có đứa nào nó... mời mình đi ăn cưới. Nhiều khi nghĩ về tình yêu hiện tại, nửa muốn bước ra nửa muốn ở lì.

Bạn thân hai mươi hai, chơi cùng nhau đến năm, sáu năm. Tự nhiên hỏi sao nhiều lúc chán nhau tưởng chết mà vẫn gặp, vẫn đi cùng... Chả biết nói gì, nhiều khi đó không phải thói quen, mà đó là sự gắn bó, thân tình, thế thôi.

Bạn thân hai mươi hai, chọn đường đi khác nhau, đam mê sở thích cũng khác nhau. Điểm chung duy nhất có khi chỉ là việc hiểu nhau tới mức chả cần nói gì.

Đàn ông hai mươi hai, ham chơi lông bông, nhìn đời đơn giản.

Phụ nữ có nhiều cái khó nói. Tự nhiên thấy cứ phải sống vội hơn. Tuổi xuân có vẻ ngắn. Và nhiều ưu tư.


Nguồn: diendanlequydon.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2022

« Lùi
Tiến »