Thực ra anh không hề sợ hãi sự cô đơn. Lúc nhận ra mỗi con người từ khi mới ra đời đã gắn liền với một sự cô đơn chết tiệt nào đó, nhất là với người viết, anh tập cách quen dần với nó. Bởi dù sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ phải sống qua cảm giác này. Nên anh luôn nghĩ bằng cách nào đó, nếu quen dần, anh sẽ không còn sợ hãi nó nữa. Cả em cũng như thế. Tất cả chúng ta cũng sẽ như thế.
Điều duy nhất anh nghĩ ra lúc này, là hình ảnh anh và em, trốn vào một xó xỉnh nào đó của thế giới. Mà nơi đó, người ta hoàn toàn lãng quên chúng mình là ai. Hoặc người ta không trông thấy mình cũng được. Kiểu mình trở nên vô hình. Ngay trong cái thế giới vô hình hoặc vô tình bị quên lãng ấy, thậm chí bọn mình cũng không cần nói gì với nhau cả. Hai chai bia và sự lặng im thì có nhiều quá không? Anh nghĩ chúng ta cần một góc như thế. Để thấy thế giới không có hai người thì vẫn vận hành, người với người vẫn lướt qua nhau, rất nhiều thứ vẫn tồn tại theo đúng quy luật tự sinh tự diệt. Và rất cần để hiểu rõ hơn giá trị của những khoảng lặng yên. Đôi khi lời nói không thể đẹp bằng sự im lặng.
Có thể nhiều người sẽ coi đó là một sự trốn chạy hèn nhát. Hoặc đơn giản là thói tự thỏa hiệp với bản thân nhàm chán. Nhưng anh khác. Anh coi đấy là điều có giá trị thực sự. Một khoảng lãng quên vô định. Không trách nhiệm, không ràng buộc. Tự do trong thế giới nội tâm của mình. Nhìn người khác trôi qua đời mình mà không gắn bó với nhau bởi sự ràng buộc nào cả. Không hiểu sao điều ấy khiến anh rất dễ chịu. Như thể điều quan tâm duy nhất chỉ là gương mặt nghiêng nghiêng của em trong một ngày mà chúng ta chạy trốn một điều gì đó cũng không rõ nữa.
Nên nếu có cuộc hành trình nào để giải thoát bản thân khỏi những muộn phiền gần đây, anh tin đó chỉ có thể là chuyến đi tới một xó xỉnh nào đó của thế giới. Rồi khóc ngon lành. Khóc cho tuổi trẻ của bọn mình. Khóc cho những người ham muốn sống một cuộc đời-thực-sự-cho-mình nhưng chẳng thể chặt dây cởi trói. Và khóc cho biết bao nhiêu điều yêu mến đã trôi qua trong luyến tiếc.
Thực sự thì chúng ta cần gì đây? Để người khác lãng quên mình mãi mãi? Hay mãi mãi lãng quên những điều mình không bao giờ còn muốn đọng lại?
Có thể cả hai điều đó đều rất rất khó. Nên cái xó xỉnh kia vẫn là một nơi hoang đường nào đó mà chúng ta vẫn chỉ biết tặc lưỡi nhìn theo bằng những niềm hy vọng xa xôi...
Cho một ngày em không thấy mặt trời
Viết tặng chị Vân - một ngày cuối hè 2009, mãi mãi tuổi hai mươi ba
“Hạ đỏ, có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?”
Nếu bây giờ có ai hỏi em như thế, em sẽ trả lời sao đây Vân?
Hay em chẳng thể trả lời được, nước mắt vòng quanh và chỉ tay lên trời. Bởi vì trên cao đấy, chị đẹp của em đang ngó xuống, nhìn theo mọi người và chúc phúc lành cho tất cả.
Cuộc sống luôn khắc nghiệt, em biết!
Nhưng dù nó có thế nào, yên bình hay dữ dội, vẫn vẳng lên tiếng cười của chị ngày chị em mình mới quen nhau.
Là lời giới thiệu của mẹ, đây là chị Vân, một người rất nhiệt tình và vui vẻ, sẽ tham gia cùng chúng ta.
Đây là chị Vân, một trong những người sáng lập Kết nối trẻ em, lăn lộn và sát cánh cùng nó trên từng chặng đường sơ khởi.
Đây là chị Vân của em, hai chị em lúc nào gặp nhau cũng chí chóe, nhưng vui. Đây là chị Vân, ngồi dưới bóng cây sửa lỗi sai trong sách mới in, cười toe cùng các anh chị trẻ tuổi khác của Thái Hà Books.
Đây là chị Vân, hồ hởi sau khi bảo vệ thành công luận văn, hứa khao các em mà chưa thực hiện được.
Và em nhớ nhất những comment của chị về những gì em viết, về những lần chị khoe rằng chị đã đọc nó lên cho các anh chị khác cùng nghe... Giá mà, em lại được nghe chị nói một lần nữa...
Hai mươi ba tuổi. Nhiều người trẻ khác đang trên những chặng hồ hởi của cuộc đời, say mê với cơ hội, khao khát tiến về phía trước. Còn chị tôi, vĩnh viễn nằm lại ở tuổi hai mươi ba. Và sẽ không bao giờ cất cao tiếng hát mê say được nữa.
Hà Nội bắt đầu mưa rồi chị ạ! Hôm nay em tuyệt nhiên đã không thấy mặt trời. Chắc mặt trời chuẩn bị về ngủ rồi phải không chị, để những ánh nắng cuối cùng của ngày hay hắt trên đỉnh Phansipan.
Chị, ngủ ngon!