Vậy là một người bạn nữa chuẩn bị vào Sài Gòn làm việc. Tôi thấy hơi tiếc. Vì dù sao sẽ không còn những cơ hội café lượn lờ, xem chung một vài trận bóng với cậu ta nữa. Có thể anh bạn của tôi cũng sẽ tiếc nuối nhiều lắm những ngày Hà Nội đẹp đến thế này. Nhưng một khung trời mới mở ra cũng hứa hẹn bao nhiêu cơ hội khác. Cơ hội về công việc, những trải nghiệm xa nhà, và biết đâu là cả cơ hội cho những cảm xúc mới gõ cửa.
Đã có giai đoạn, Sài Gòn với tôi là một niềm mơ ước. Tôi luôn nghĩ Sài Gòn là mảnh đất của những cơ hội. Đó là thành phố để tôi có thể phát triển hơn về nghề nghiệp, cũng là thành phố mà tôi có thể rèn luyện tính tự lập cho cậu con trai một vốn đã quen được gia đình cưng chiều hơi nhiều. Tôi thích Sài Gòn, thích cái nhịp điệu không bao giờ ngừng của thành phố sôi động ấy. Vài người bạn cũng khuyến khích tôi vào Sài Gòn tìm kiếm cơ hội. Tôi suy nghĩ khá tích cực về điều đó.
Tôi yêu Hà Nội. Điều ấy cũng giản dị và tha thiết, hệt như việc tình yêu ấy đã ngấm vào máu và chảy trong cơ thể tôi từ khi còn là một cậu bé, thời ấu thơ và lớn khôn, gắn bó với thành phố này. Nhưng cũng không đồng nghĩa với việc, tôi không đủ dũng cảm để rời xa tình yêu ấy. Ở Hà Nội tôi có gia đình, có những người bạn, có những kỉ niệm... Nhưng rất có thể những điều giản đơn đó sẽ là thứ gì đó níu chân tôi. Rất cần có những cơ hội mới. Rất cần có những cảm xúc mới mẻ. Hà Nội đẹp, nhưng cũng buồn quá. Cái thành phố bé nhỏ này có vẻ như lưu giữ, bên cạnh những niềm vui, còn cả những nỗi đau. Những nỗi đau khiến tôi chưa bao giờ thực sự thoải mái với quá khứ và chưa bao giờ sẵn sàng mở lòng mình cho những mối quan hệ mới. Thỉnh thoảng tình trạng ấy đẩy tôi vào bế tắc.
Có lẽ Sài Gòn đang đợi tôi cho thỏa cái khát khao về những chuyến đi xa, và hoài bão được sống những ngày mình thực sự trẻ.
Sân bay
Hồi bé, tôi mê mẩn mỗi lần được lên sân bay để đón người thân. Tiếng rầm rì mê hoặc của động cơ, kiến trúc kim loại sáng loáng và sạch sẽ, những tấm kính ngăn... và cả cảm giác khi chiếc máy bay chỉ còn là chấm đỏ nhấp nháy trên bầu trời...
Về sau, tôi nhận ra tất cả giấc mơ hào nhoáng thời thơ bé dần trở thành điều gì đó mỏng manh và xa vời. Thay vì chiêm ngưỡng, tôi bước lên những con chim sắt ấy, đi qua những vùng tiểu khí hậu, đến nơi này nơi khác. Và sân bay vô tình khiến tôi buồn nhiều hơn vui.
Vì tôi không còn thói quen lên sân bay để đón những người thân nữa.
Vì tôi lên sân bay để đưa tiễn người này, người kia đi nơi khác. Rất mơ hồ, tôi nhận ra mình như đưa tiễn cả một phần con người của họ. Vĩnh viễn biến mất. Mà không sao cầm với lại được, dù chỉ qua một tấm kính mỏng.
Là khi tôi trở về sau chuyến bay muộn. Sự yên ắng và mệt mỏi lạ thường.
Là những khi đến làm thủ tục sớm. Ngồi nhìn người này người khác. Ai đang vui? Ai đang buồn? Ai bồn chồn vì thương nhớ? Ai dang dở để bước chân lên chuyến bay một chiều và không còn muốn trở lại?
Rồi tôi nhận ra cuộc đời mỗi người cũng như một sân ga hàng không. Có rất nhiều chuyến bay, đến và đi. Có ngàn vạn con người, đi qua và ở lại. Và nếu có tiếc nuối, cũng đành lòng nhường chỗ cho những thông báo, những con số hiện lên bảng điện tử, lành lạnh và vô cảm.
Trên sân bay ấy, tôi đưa tiễn một phần tuổi trẻ của mình. Cũng như chào lời cuối cho những người, mà mình đã thôi (hoặc họ muốn thôi) không còn cùng nhau, trên bất kỳ chuyến bay nào nữa...