Nói xong, Trấn Nguyên Tử hóa thành một đạo lưu quang, lao thắng về phía chiến trường.
Tại một sơn cốc vô danh thuộc dãy Côn Luân.
Thanh Điểu, Đại Lê và Tiểu Lê đang bị một đám người vây công. Dù cả ba đều có thực lực cường đại, nhưng đối phương lại có đến mười mấy người, mà kẻ yếu nhất cũng đạt tới cấp độ Đại La Kim Tiên.
Hơn nữa, mỗi người đều sở hữu những thủ đoạn vô cùng quỷ dị, đặc biệt là đám người có bảo thạch ở giữa mi tâm.
Dù chiến lực đơn lẻ không quá mạnh, nhưng khả năng hỗ trợ của chúng lại cực kỳ đáng sợ. Trong tác chiến đội nhóm, tác dụng của chúng không hề thua kém một vài Đại La Kim Tiên đỉnh cấp.
"Thanh Điểu, lát nữa ta sẽ giúp ngươi tạo cơ hội, ngươi hãy ra ngoài tìm 'Viêm' cầu viện, nói cho hắn biết chuyện ở đây.”
Đại Lê cảm thấy áp lực khi phải đối mặt với quá nhiều đối thủ như vậy.
Thực lực của nàng rõ ràng vượt xa bất kỳ ai trong số chúng, nhưng khi chiến đấu, nàng luôn cảm thấy bị trói tay trói chân, không thể phát huy được thực lực vốn có.
"Đại Lê tỷ tỷ, đi thì cùng đi, coi như để bọn chúng thông qua Côn Luân Sơn Mạch, phía sau còn có Yêu Đình và những chủng tộc khác, cũng không sao đâu."
Thanh Điểu vội nói sau khi nghe Đại Lê nói vậy.
"Ngươi ngốc quá, chắng lẽ đến giờ ngươi vẫn chưa nhận ra sao? Bọn chúng đến đây chắng có ý tốt lành gì, đích thị là nhắm vào Thần Châu. Nếu không phải chúng ta phát hiện ra sớm, có lẽ bọn chúng đã vượt qua Côn Luân Sơn Mạch rồi.
Ta và Tiểu Lê sẽ ở lại đây cản chúng, ngươi mau chóng đi Trùng Cầu viện. Nếu nhanh chân, có lẽ sẽ kịp thời ngăn chặn chúng ở đây."
Ngay từ đầu, Đại Lê đã nhận ra mục đích ban đầu của đám người này là lén lút xâm nhập Thần Châu. Chỉ vì bị các nàng phát hiện nên chúng mới muốn giết người diệt khẩu.
Chỉ là, chúng không ngờ rằng, dù chỉ có ba người, thực lực của các nàng lại vượt xa chúng.
Vì vậy, sau khi giao chiến, hai bên lâm vào thế giằng co như hiện tại.
"Được, vậy các tỷ phải cẩn thận, muội sẽ quay lại ngay.”
Thanh Điểu dù không muốn rời đi, nhưng biết lời Đại Lê nói rất có lý, đành phải tìm cơ hội phá vây.
"Đi mau!"
Đại Lê đột nhiên tấn công, từ hình tượng thiếu nữ biến thành một con cự điểu màu xanh biếc.
Cự điểu vung mạnh đôi cánh, một cơn gió lớn nổi lên, quật đổ cây cối, đá núi xung quanh.
Thanh Điểu chớp thời cơ, thân hình lóe lên liên tục, đột ngột biến thành bản thể, bay về phía xa.
"Đừng để nó chạy thoát!"
Thiếu chủ Thành Lương của Trần Sa Châu vội hô hào những người khác chặn đường khi thấy Thanh Điểu định tẩu thoát.
Nghe thấy tiếng hô của hắn, lập tức có hai bóng người đuổi theo Thanh Điểu.
"Đối thủ của các ngươi là ta, chạy đi đâu?"
Tiểu Lê, vốn ít nói, thấy có người muốn đuổi theo Thanh Điểu, liền hóa thành một đạo tia chớp màu xanh, chắn ngang đường hai người.
"Muốn chết!"
Vị thần minh của Ngọc Thần Châu giận dữ khi thấy đường bị chặn.
Hắn giơ cao trường đao trong tay, chém thẳng xuống đầu Tiểu Lê.
"Láo xược!"
Đại Lê thấy vậy, lạnh lùng hừ một tiếng.
Một chiếc móng vuốt óng ánh bay ra từ tay nàng, nhắm thẳng vào vị thần minh Ngọc Thần Châu kia.
"Nisa đạo hữu, cẩn thận!"
Một vị thần minh của Bảo Thạch nhất tộc thấy vậy, vội vàng thúc đẩy viên bảo thạch trung tâm, tạo ra một lớp bình chướng trước mặt hai người.
"Ầm!"
Móng vuốt va chạm vào bình chướng, phát ra một tiếng động trầm đục.
"Phụt!"
Vị thần minh của Bảo Thạch nhất tộc lập tức phun ra một ngụm máu tươi, viên bảo thạch giữa mi tâm cũng trở nên ảm đạm.
"Phỉ Thúy Chi Quang đạo hữu."
Nisa thấy hắn thổ huyết, vội đỡ lấy hắn, giúp hắn ổn định thân hình.
"Chữa Trị Chỉ Quangf”
Ngay khi hai người lùi lại, một đạo hào quang màu trắng sữa chiếu lên người cả hai.
Phỉ Thúy Chi Quang, vốn còn uể oải suy sụp, bắt đầu hồi phục tinh thần với tốc độ mắt thường có thể thấy được sau khi tiếp xúc với hào quang màu trắng sữa, và nhanh chóng hồi phục như ban đầu.
"Đa tạ Thành Lương thiếu chủ."
Phỉ Thúy Chi Quang ném cho Thành Lương thiếu chủ một ánh mắt cảm kích.
"Cẩn thận một chút, món pháp bảo của ả có gì đó quái lạ."
Thành Lương thiếu chủ nghiêm nghị nhìn chiếc cốt trảo óng ánh kia, ánh mắt tràn đầy kiêng kỵ.
Chỉ vì một chút trì hoãn đó, Thanh Điểu đã thành công phá vây.
Nhưng chưa kịp vui mừng, nàng đã cảm nhận được mấy đạo khí tức kinh khủng từ phía xa truyền đến.
"Lại có người đến!"
Sắc mặt Thanh Điểu trở nên khổ sở, nàng cứ tưởng là viện binh của đối phương đến.
Một lát sau.
Trấn Nguyên Tử dẫn theo một đám người của Yêu Đình xuất hiện trước mặt nàng.
"Thanh Điểu cô nương, đã lâu không gặp."
Trấn Nguyên Tử cười ha hả chào hỏi nàng.
"Trấn... Trấn Nguyên đại tiên? Sao ngài lại xuất hiện ở đây?”
Thanh Điểu nhìn Trấn Nguyên đại tiên đột ngột xuất hiện, còn có đám thần tiên đi theo phía sau ông, cảm thấy đầu óc có chút không theo kịp.
Lần trước Tưởng Văn Minh đến đã từng nói với nàng, Thần Châu thảm lắm thảm lắm, đến một thần minh có thực lực hơi mạnh một chút cũng không có, cuộc sống của hắn khổ lắm, phải một mình đối phó với tám đại giới vực khác.
Còn lừa gạt linh dược và cây bàn đào của các nàng.
Lúc đó nàng còn âm thầm đồng tình với đối phương, kết quả hôm nay lại gặp được nhiều thần tiên như vậy?
Đặc biệt là Trấn Nguyên đại tiên dẫn đầu!
Vị này chính là Địa Tiên Chi Tổ, ngay cả chủ nhân của các nàng khi gặp đối phương cũng phải gọi một tiếng "Trấn Nguyên đại tiên".
Có nhân vật cỡ này tọa trấn Thần Châu, ngươi bảo Thần Châu sắp không xong?
Một cảm giác bị lừa gạt dâng lên trong lòng, Thanh Điểu chửi Tưởng Văn Minh một trận trong bụng.
Nàng trực tiếp đưa đối phương vào sổ đen, về sau sẽ không bao giờ tin lời hắn nữa.
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện, chúng ta hãy giải quyết hết kẻ địch trước mắt rồi nói sau."
Trấn Nguyên Tử không giải thích thêm với Thanh Điểu, mà hướng ánh mắt về phía đám tu sĩ Bát Đại Giới Vực trong chiến trường.
"Bát Đại Giới Vực, à, thật là to gan!"
Trấn Nguyên Tử cười lạnh một tiếng, trực tiếp lấy ra một cây trường tiên từ trong tay áo, không nói hai lời, quất thẳng về phía một người trong số đó.
"Bốp!"
Một gã thần minh của Ngọc Thần Châu còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy toàn thân tê rần, lực lượng trong cơ thể trong nháy mắt bị phong ấn, ngay cả ngự không cũng không thể duy trì.
"A ~"
Một tiếng hét thảm truyền đến, ngay sau đó mọi người thấy hắn từ trên không trung rơi xuống, đập mạnh vào núi đá phía dưới.
"Ai?"
Thành Lương thiếu chủ vội nhìn về hướng trường tiên vung tới.
Chi thấy một người mặc đạo bào màu vàng phớt đỏ, tóc đen râu đen, trưng niên đạo sĩ tiên phong đạo cốt đang đứng ở đó.
"Bảo Thạch Nhất Tộc của Trần Sa Châu, các ngươi giỏi lắm!"
Trấn Nguyên Tử lạnh lùng hừ một tiếng, lại giơ trường tiên trong tay lên, quất về phía Thành Lương thiếu chủ.
"Kim Cương Bình Chướng!"
Cảm nhận được uy thế từ đối phương, Thành Lương thiếu chủ cảm thấy như đang đối diện với một ngọn núi lớn mà hắn chỉ có thể ngưỡng vọng.
Thấy đối phương tấn công mình, hắn không hề nghĩ ngợi, trực tiếp dùng đến thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất của bản thân.
Một mặt bình chướng như kim cương xuất hiện giữa hắn và Trấn Nguyên Tử.
"Bốp!"
Trường tiên đánh vào kim cương bình chướng.