Tưởng Văn Minh ngẩng đầu nhìn lên không trung, thoáng giật mình tưởng mình đã bị phát hiện.
Nhưng không có bất kỳ dấu hiệu dị thường nào xuyên qua bầu trời bên trong trận pháp, mà chỉ như một lớp bình chướng đơn giản bao phủ lấy trấn nhỏ, không hề có phản ứng gì thêm.
"Bình chướng phòng ngự?"
Tưởng Văn Minh ngẩn người.
Sao tự dưng lại mở bình chướng phòng ngự?
Nhưng rõ ràng đây không phải lúc để suy nghĩ chuyện đó. Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn xuống đám người ngổn ngang nằm la liệt trên mặt đất, vung tay lên.
Một luồng lửa từ ống tay áo hắn bay ra, rơi xuống trên người những kẻ đó.
Chỉ trong nháy mắt, đám người kia biến mất không chút dấu vết, đến tro tàn cũng chẳng còn.
Xong việc, Tưởng Văn Minh chậm rãi bước ra khỏi hẻm nhỏ, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, hướng địa điểm đã hẹn trước mà đi.
Vừa đến nơi hẹn, hắn thấy Hổ Lực Dương Lực Lộc Lực tam tiên lục tục kéo nhau trở về.
"Thế nào, có thu hoạch gì không?”
Tưởng Văn Minh hỏi.
"Vừa rồi chúng ta đi mấy khách sạn gần đây hỏi thăm, cũng không có gì dị thường, toàn chuyện vặt vãnh giữa phàm nhân."
Hổ Lực đại tiên có chút bực bội nói.
"Ta bên này cũng không dò la được gì. Có phải vì trấn này nhỏ quá, nên họ không tiếp xúc được bí mật tầm cỡ đó không?"
Dương Lực đại tiên cũng không thu thập được tin tức gì.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, Hoàng Mi Đại Vương chậm rãi tiến đến từ phía xa.
"Các ngươi có hỏi thăm được tin tức gì không?"
Hoàng Mi Đại Vương còn chưa đến nơi, giọng đã vang vọng.
"Không có, còn ngươi?"
Lộc Lực đại tiên hỏi.
"Ta dò được một ít tin tức ngầm, nhưng không chắc có thật không."
Hoàng Mi Đại Vương đắc ý nói.
"Ồ? Nói nghe xem."
Tưởng Văn Minh thấy vẻ mặt đó của hắn thì biết chắc hẳn có thu hoạch, liền lên tiếng hỏi.
"Ta nghe ngóng được ở một chợ đen rằng, dạo gần đây ở Trần Sa Châu, có một vị thần minh của Bảo Thạch nhất tộc bị mất tích. Nghe nói còn là hậu duệ của nhân vật lớn nào đó, bên chủ thành đã treo thưởng, nói là sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Ai mang được hạch tâm bảo thạch của hắn về, Giới Chủ sẽ đích thân thu làm đệ
Hoàng Mi Đại Vương kể lại tình báo mình thu thập được.
"Bảo Thạch nhất tộc có thần minh mất tích? Còn treo thưởng hạch tâm bảo thạch của hắn?"
Tưởng Văn Minh lộ vẻ cổ quái, sao nghe quen tai thế?
Tính thời gian, lần đầu tiên hắn đến Côn Lôn sơn mạch, hình như chính tay giết một gã thần minh Bảo Thạch nhất tộc, còn mang đi hạch tâm bảo thạch của hắn.
Chăng lẽ đổi phương treo thưởng chính là cái tên xui xẻo bị mình giết?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng.
"Nếu đúng là vậy, đây có lẽ là cơ hội tốt để ta trà trộn vào nội bộ."
Viên hạch tâm bảo thạch kia Tưởng Văn Minh giữ cũng chẳng để làm gì, chỉ định bụng ngày nào tìm được Nghiệt Thiết thú thì cho nó ăn, xem có nhả ra bảo vật gì đặc biệt không.
Nay đã có công dụng tốt hơn, hắn cũng không ngại dùng trước một chút.
"À phải rồi, Ðẩu Mẫu Nguyên Quân sao còn chưa về? Có ai thấy nàng không?"
Tưởng Văn Minh nhìn đồng hồ, sắp đến thời hạn ước định rồi mà Kim Linh Thánh Mẫu vẫn chưa về, khiến hắn có chút bất ngờ.
Với thực lực của đối phương, không thể có chuyện gì ở cái nơi nhỏ bé này được, nên hắn mới tò mò, vì sao lâu vậy rồi mà nàng vẫn chưa quay lại.
Lẽ nào nàng nghe ngóng được tình báo quan trọng nào đó?
Một nén nhang sau, bóng dáng Kim Linh Thánh Mẫu cuối cùng xuất hiện từ phía xa.
"Yêu Hoàng, các ngươi có hỏi thăm được tình báo gì không?”
Kim Linh Thánh Mẫu vừa về đã nhìn về phía Tưởng Văn Minh, thần sắc nghiêm túc hỏi.
"Có chút thu hoạch. Cách đây ngàn dặm có Hoàng Sa bảo, một tháng trước xảy ra địa chấn, hơn nữa nhiều tu sĩ đi điều tra đã mất tích. Ta vừa xem vị trí thì thấy nơi đó nằm ngay chỗ giao giới giữa Bắc Côn Lôn và Trần Sa Châu, ta nghi là có liên quan đến Thần Thoại Lôi Đài."
Tưởng Văn Minh nói ra tình báo mình dò được, rồi nhìn Kim Linh Thánh Mẫu.
Nhìn vẻ mặt của nàng, hẳn là nàng cũng nghe được tin tức gì, hơn nữa còn là tin xấu, bằng không sắc mặt nàng đã không khó coi đến vậy.
"Tin tức này không khác mấy so với những gì ta dò được. Vừa rồi ta gặp một gã tu sĩ bị tà ma khống chế, sau khi giết hắn thì cũng nhận được tin này, hơn nữa..."
"Hơn nữa cái gì?"
Tưởng Văn Minh nhìn biểu hiện của đối phương thì biết trọng điểm sắp đến.
"Hơn nữa, khi tra xét ký ức của hắn, ta phát hiện ra một chuyện: Bát đại giới vực đang liên thủ công kích Thần Châu, đám tà ma thừa cơ cướp đoạt bốn giới vực.
Hiện tại, ngoài Trần Sa Châu, Ngọc Thần Châu, U Hoàng Châu và Sương Tuyết Châu, bốn châu còn lại đều rơi vào tay tà ma."
Kim Linh Thánh Mẫu thông báo tin tức mình điều tra được.
"Cái gì? Đã có bốn giới vực rơi vào tay tà ma?"
Tưởng Văn Minh cũng giật mình trước tin này.
Việc bát đại vực liên thủ công kích Thần Châu thì hắn đã sớm đoán trước, nhưng không ngờ đám tà ma lại có năng lực lớn đến vậy, có thể cướp đoạt bốn giới vực một cách lặng lẽ.
"Các giới vực bị tà ma chiếm đóng hầu hết đều nằm ở hướng Đông Nam. Ngược lại, các giới vực hướng Tây Bắc, dù bị tà ma xâm lấn, vẫn chưa bị chiếm đóng. Chuyện này e rằng liên quan đến Doanh Châu."
Tưởng Văn Minh phân tích từ các giới vực bị tà ma chiếm đóng, thấy rằng hầu hết đều gần Doanh Châu, ngoại trừ Thiền Vân Châu.
Nhưng thời gian Thiền Vân Châu gặp vấn đề cũng không chênh lệch nhiều so với Doanh Châu, điều này cho thấy đám tà ma rất có thể đã xâm nhập Thiền Vân Châu ngay từ đầu.
Một lần xâm lấn hai giới vực, một đông một tây.
Nếu bảo không có dự mưu từ trước, hắn chết cũng không tin.
"Chúng ta nên làm gì bây giờ? Đi Hoàng Sa bảo trước hay báo việc này cho Trần Sa Châu?"
Kim Linh Thánh Mẫu hỏi.
Tà ma xâm lấn không chỉ là chuyện của Thần Châu, mà là nguy cơ của toàn bộ Cửu Châu.
Dù đang đối địch với Trần Sa Châu, nhưng đối mặt với kẻ thù chung, Kim Linh Thánh Mẫu vẫn cảm thấy nên thông báo cho đối phương một tiếng.
Bằng không, chờ đám tà ma phát triển thêm một thời gian, Thần Châu thật sự sẽ phải đơn độc chiến đấu.
"Chưa phải lúc."
Tưởng Văn Minh thăng thừng bác bỏ đề nghị của Kim Linh Thánh Mẫu.
Không phải vì hắn hẹp hòi, mà vì hiện tại hai bên đang đối địch, dù hắn nói ra, đối phương cũng chưa chắc tin.
Đến lúc đó, có khi còn cho rằng hắn cố ý ly gián.
Nên chuyện này phải đợi đến khi đối phương nếm trái đắng rồi, nói ra mới có sức thuyết phục.