"Đã Thành Lương thiếu chủ nói vậy, Sương Tuyết Châu ta cũng xin góp chút thành ý. Trong vòng một tháng, nhất định sẽ tiến vào sâu bên trong Thần Châu."
"Mấy chục năm còn chưa phá được vòng phong tỏa của Vân Mộng đại trạch, một tháng mà đòi đột phá? Mộ Tuyết tiên tử, ngài khoác lác hơi quá rồi đấy!"
Kalot cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ chế giễu.
"Kalot, ngươi đến đây để bàn chuyện hay gây sự?"
Sắc mặt Thành Lương thiếu chủ tối sầm lại khi nghe Kalot nói.
Tên thiếu chủ Mặc Ly Châu này chỉ giỏi làm trò, chăng có chút thành ý nào. Lúc trước thì nhằm vào Doanh Châu, giờ lại quay sang Sương Tuyết Châu.
"A Di Đà Phật, Kalot thiếu chủ, dù ngài thân phận cao quý, cũng chỉ là một trong chín người thừa kế. Ngài còn chưa phải là chúa tể Mặc Ly Châu, xin hãy chú ý lời nói."
Một vị lão hòa thượng Thiền Vân Châu niệm một tiếng Phật hiệu, ngữ khí cũng có phần lạnh nhạt.
"Ngươi..."
Kalot tức giận nhưng không dám phản bác khi thấy lão hòa thượng lên tiếng.
Bởi vì trong số những người ở đây, thân phận của lão hòa thượng cao nhất, mà thực lực cũng mạnh nhất.
Thấy Kalot không làm ầm ĩ nữa, lão hòa thượng nói tiếp: "Thiền Vân Châu chúng ta đã tiến vào U Đô một thời gian trước, nhưng kết quả không mấy khả quan. Mười người đi thì chẳng còn một ai, trước mắt mới chỉ đến tầng thứ mười tám của Địa Ngục. Muốn đột phá Ngọc Long sơn mạch e là còn cần thời gian."
"Cái gì? Các ngươi tiến vào U Đô?"
Đám người nghe vậy đồng loạt hít sâu một hơi.
U Đô là nơi nào?
Đó là nơi vong hồn Thần Châu trở về, mức độ nguy hiểm tuyệt đối hơn bất kỳ nơi nào khác.
Dù là Côn Luân sơn mạch hay Vân Mộng đại trạch, nếu gặp may còn có thể vượt qua, chứ U Đô đích thực là cấm địa.
Ngoài việc dựa vào thực lực tuyệt đối, căn bản không có cách nào gian lận.
Thiền Vân Châu dám tiến vào U Đô, chỉ riêng điều này đã đủ để áp đảo tất cả các giới vực khác.
"Không ngờ Thiền Vân Châu lại khủng bố đến vậy, dám xâm nhập vào U Đô."
Mọi người bắt đầu âm thầm cảnh giác.
Bọn họ hiện tại là đồng minh, nhưng biết đâu lúc nào sẽ trở mặt thành thù. Sự cường đại của Thiền Vân Châu khiến ai nấy đều bất an.
"Đại sư vừa nói các vị tiến vào mười tám tầng Địa Ngục? Chẳng lẽ Địa phủ không có ai ngăn cản các vị?"
Mộ Vân tiên tử nghi ngờ hỏi.
"Không dám giấu giếm, Địa phủ hiện đang trong hỗn loạn, tất cả cường giả đều tập trung ở Bể Khổ. Những cửa ải còn lại căn bản không chịu nổi một kích. Hơn nữa, Địa Tạng Vương Bồ Tát của Phật môn cũng đang ở Bể Khổ. Nếu có thể liên lạc được với ngài, Địa phủ sẽ không còn là trở ngại."
Lão hòa thượng mặt không đổi sắc, nhưng những lời nói ra lại khiến mọi người cảm thấy như đang bị khoe khoang.
Ý của lão hòa thượng là, chỉ cần tiếp xúc được với Địa Tạng Vương là có thể chiếm được Địa phủ?
"Thiền Vân Châu đã có thể kiềm chế Địa phủ, đối với chúng ta mà nói chưa hẳn là chuyện xấu. Tầm quan trọng của Địa phủ không cần ta phải nói nhiều. Nếu thế lực Thần Châu biết Địa phủ xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để cứu viện. Đến lúc đó chúng ta..."
"Ha ha, một lũ lý thuyết suông ngu xuẩn!"
Một giọng nói lạc lõng vang lên, ngay sau đó không gian vặn vẹo, một gã hán tử vóc dáng khôi ngô, mặt mũi dữ tợn xuất hiện trước mặt mọi người.
Thấy hình dạng của gã, mọi người không khỏi rùng mình.
Trước kia Thú Thần dù không đẹp đẽ gì, nhưng cũng có phong thái vương giả. Nhưng Thú Thần lúc này toàn thân bị một lớp giáp xác bao phủ, hai bên sườn mọc ra mấy cái chân dài, da dẻ tím đen.
Chỉ cần nhìn hắn một cái, ai nấy đều cảm nhận được sự bạo ngược, tà ác khó tả.
"Ngươi vậy mà thôn phệ Thực Tâm Cổ."
Thiên Chiếu thoáng lộ vẻ thích thú khi nhìn thấy bộ dạng của Thú Thần.
"Hừ, phế vật, nếu không phải tại các ngươi thất bại, ta sao lại ra nông nỗi này!"
Thú Thần dùng ánh mắt âm độc nhìn Thiên Chiếu, không hề che giấu sát ý.
"Thần Châu hiện nay không còn suy yếu như trước nữa. Dựa vào bất kỳ giới vực nào của chúng ta đều không thể đối phó được. Chuyện này ngươi phải hiểu rõ chứ, đừng đổ lỗi lên đầu chúng ta."
Thiên Chiếu bất mãn với lời nói của Thú Thần.
Rõ ràng là địch nhân quá mạnh, sao có thể nói chúng ta kém cỏiÍ
"Hừ!"
Thú Thần hừ lạnh, cố gắng kìm nén cảm xúc giận dữ trong lòng.
Kể từ khi dung hợp với Thực Tâm Cổ, tính tình hắn thay đổi hẳn, đôi khi rất khó kiểm soát.
Nóng nảy, dễ giận, tàn nhẫn, khát máu, trong khoảng thời gian này hắn đã giết không biết bao nhiêu người mới miễn cưỡng tiêu trừ được lệ khí.
“Hiện tại người đã đông đủ, chúng ta bắt đầu thảo luận chính sự chứ?"
Lão hòa thượng lại kéo chủ đề trở về.
"Không có gì đáng thảo luận. Cứ như trước đây, mỗi giới vực phụ trách một khu vực, toàn diện tiến công. Thần Châu tuy xuất hiện không ít thần linh, nhưng nhân thủ không đủ, căn bản không thể ngăn cản được công kích của chúng ta."
Thú Thần khoát tay, cắt ngang lời lão hòa thượng.
"Nói thì dễ, ngươi giỏi thế sao không đột phá một trăm nghìn đại sơn cho chúng ta xem đi!"
Kalot nghe Thú Thần nói vậy thì không nhịn được mà mia mai.
"Ngươi dám sỉ nhục ta?"
Trong mắt Thú Thần bắn ra một đạo hồng quang, lao thẳng về phía Kalot.
"À, ta đây chỉ là hình chiếu, ngươi còn có thể làm gì... A!"
Kalot chưa kịp nói hết câu đã kêu thảm một tiếng, thất khiếu chảy ra máu.
Mọi người im lặng nhìn cảnh này, không ai mở miệng khuyên can, càng không ai bênh vực Kalot.
Dù sao cái miệng của hắn quá thối, như chó điên, gặp ai cũng cắn.
Trước kia bọn họ nể mặt đồng minh, không muốn vạch mặt, nhưng điều đó không có nghĩa là trong lòng mọi người không có oán khí. Bây giờ thấy Thú Thần ra tay dạy dỗ hắn, bọn họ chỉ vui vẻ xem kịch.
Kalot ôm đầu kêu thảm không ngừng, thân thể dần biến mất. Chỉ trong vài hơi thở, hắn biến mất khỏi chỗ ngồi.
Một lát sau, một thanh niên tuấn tú xuất hiện trên ghế.
"Văn bối Rosco ra mắt chư vị tiền bôi, đạo hữu."
Vừa xuất hiện, Rosco đã chắp tay hành lễ với Thú Thần và lão hòa thượng, sau đó gật đầu chào những người xung quanh.
"À, Mặc Ly Châu cuối cùng cũng có người bình thường."
Đại diện Ngọc Thần Châu khẽ cười.
"Khiến đạo hữu chê cười."
Rosco cười nhạt, không giải thích nhiều.
"Các vị thấy đề nghị của Thú Thần thế nào?"
Lão hòa thượng nhìn một lượt đám người.
"Tuy hơi dã man, nhưng cũng là một biện pháp. Bất quá, muốn vượt qua từng cấm khu, e là vẫn còn khó khăn."
"Nếu thực sự không được, cứ mở thần thoại lôi đài đi. Chỉ cần tiêu diệt đám thần minh kia, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội cướp đoạt Thần Châu."
"Văn bối cũng có một phương pháp, có thể giải quyết cục diện hiện tại."
Rosco vừa ngồi xuống đã lên tiếng.
"Phương pháp gì?"
Mọi người cùng nhìn về phía hắn.