Quốc Vận Chi Chiến: Ta Dùng Yêu Tộc Trấn Chư Thiên

Lượt đọc: 31406 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 433
Chương 433: Địa Phủ mười hai đứng

❊ ❊ ❊

Một đám người nối đuôi nhau tiến vào U Đô cổ thành.

Bên trong thành còn hoang vu hơn bên ngoài, khắp nơi là nhà cửa đổ nát, xung quanh vắng lặng, đến một bóng quỷ cũng không thấy.

“Nơi này thật sự là U Đô cổ thành sao? Sao đến một vong hồn cũng không có?”

Không chỉ Miệng Rộng, mà ngay cả Huyền Xà mấy người cũng lộ vẻ kinh ngạc.

“Quả nhiên có chuyện xảy ra. Mọi người đừng tách ra, cẩn thận có bẫy.”

Ngao Phàm cũng không hiểu vì sao U Đô cổ thành lại biến thành thế này.

“Được, phía trước có một khe núi, chúng ta đến đó xem sao?”

Huyền Xà chỉ vào một thung lũng phía sau cổ thành.

“Nơi đó hẳn là lối vào Địa Phủ, chúng ta cùng đi xem.”

Ngao Phàm cẩn thận hồi tưởng những truyền thuyết về U Đô: Quỷ Môn Quan, Hoàng Tuyền Lộ, Vọng Hương Đài, Ác Cẩu Lĩnh, Kim Kê Sơn, Dã Quỷ Thôn, Mê Hồn Điện, Phong Đô Thành, mười tám tầng Địa Ngục, Cung Dưỡng Các, Quỷ Giới Bảo, Hoàn Hồn Nhai.

Tất cả vong hồn đều phải trải qua những nơi này mới có cơ hội chuyển thế đầu thai.

Nhưng những địa điểm này nguy hiểm trùng trùng đối với vong hồn bình thường, chỉ cần sơ sẩy là hồn bay phách tán.

Cho nên đa số vong hồn không dám tùy tiện đi qua, mà tụ tập nhiều nhất ở Hoàng Tuyền Lộ và Vọng Hương Đài.

Điều này khiến hai nơi này vong hồn vô số kể, thậm chí có không ít muốn quay về dương gian. Lúc này, tác dụng của U Đô cổ thành mới thể hiện.

Âm binh quỷ sai trấn thủ nơi đây sẽ ngăn những vong hồn muốn quay về dương gian và đưa chúng trở lại Địa Phủ.

Đoàn người xuyên qua U Đô cổ thành, đến Quỷ Môn Quan thì thấy đại môn rộng mở, xưng quanh không có bất kỳ âm binh quỷ sai nào trấn thủ, khiến mọi người không khỏi căng thẳng.

Phải biết, Quỷ Môn Quan là cửa ải trọng yếu của Địa Phủ, không thể có chuyện không ai trấn thủ, trừ khi bọn họ đều đã chết!

“Còn đi tiếp không?”

Ngay cả Miệng Rộng, kẻ gan to bằng trời, lúc này cũng thấy hơi hoảng sợ.

Phía dưới là Địa Phủ, là đạo trường của Thánh Nhân Hậu Thổ nương nương.

Hắn chỉ là một Đại La Kim Tiên nhỏ bé, sao có thể không sợ hãi?

“Đã đến nước này, không nhìn xem thì hơi phí, đi thôi.”

Ngao Phàm dẫn đầu tiến vào.

Qua Quỷ Môn Quan, hiện ra một con đường hẹp quanh co, chỉ rộng khoảng hai mét, lát toàn đá xanh gập ghềnh.

Miệng Rộng đi một lát đã cảm thấy khó chịu, muốn dùng thuật đằng vân.

Nhưng khi hắn triệu hồi mây mù thì xung quanh không có động tĩnh gì.

“Chuyện gì vậy? Ta không dùng được thuật đằng vân?”

Miệng Rộng kinh ngạc.

“Đây là Hoàng Tuyền Lộ, không thể thi triển bất kỳ pháp thuật nào, chỉ có thể từng bước đi xuống, trước khi đến cửa ải tiếp theo thì không thể dừng lại.”

Ngao Phàm quay lại giải thích.

Nghe vậy, mọi người mới nhận ra từ khi đặt chân lên Hoàng Tuyền Lộ, bước chân của họ đường như không hề dừng lại. Lúc trước họ chỉ lo đi mà không để ý chỉ tiết này.

Đến khi Ngao Phàm nhắc nhở thì mới phản ứng lại.

“Vậy phải đi bao lâu mới đến cửa ải tiếp theo?”

Miệng Rộng nghe xong thì mặt mày xụ xuống.

“Không biết, ta có đi bao giờ đâu.”

Ngao Phàm không nhịn được liếc hắn.

Miệng Rộng: …

Đoàn người tiếp tục đi, có lẽ vì không khí xung quanh hơi ngột ngạt, Miệng Rộng luyên thuyên: “Ngao Phàm, ngươi nghĩ Bạch Trạch và Viêm có làm lành không? Ta thấy Bạch Trạch tức không nhẹ.”

“Chắc sẽ làm lành thôi, tính Viêm huynh các ngươi biết mà, qua cơn giận là sẽ vui vẻ xin lỗi ngay.”

Ngao Phàm nghĩ ngợi rồi trả lời.

“Nói cũng phải, nhưng Bạch Trạch cũng thật là, không nể tình gì cả, ra tay là ra tay luôn, chẳng chút bận tâm tình cảm.”

Miệng Rộng vẫn còn ấm ức chuyện Bạch Trạch muốn dẫm chết mình.

“Thật ra hắn đã nương tay rồi.”

Huyền Xà đột nhiên lên tiếng.

Thấy mọi người nhìn mình, Huyền Xà cười khổ giải thích: “Các ngươi không hiểu Bạch Trạch đâu, hắn trời sinh có năng lực tránh dữ tìm lành, nên cảm giác về nguy hiểm mạnh hơn bất kỳ ai.

Nếu không cảm nhận được uy hiếp từ Tinh Hỏa, hắn sẽ không dễ dàng ra tay.

Hơn nữa, nếu hắn thật sự không nể nang gì thì đừng nói là người nào đó trong chúng ta, mà cả đám cộng lại cũng không phải đối thủ của hắn. Lúc đó trong lòng hắn chắc chắn cũng rất giằng xé, nên nhìn thì có vẻ ra tay tàn độc, nhưng thực ra lần nào cũng chỉ là sấm to mưa nhỏ.”

Huyền Xà ở bên Bạch Trạch tương đối lâu nên hiểu rõ hắn nhất.

Hắn là người có nguyên tắc mạnh mẽ, là Thụy Thú, có sứ mệnh che chở sinh linh, Tinh Hỏa xuất hiện thì hắn không thể ngồi yên.

Nhưng Tinh Hỏa lại có quan hệ với hắn, làm thế nào cũng sai.

Chắc hắn lúc đó hắn cũng rất khó xửi

Nói Tưởng Văn Minh đuổi hắn đi, chẳng bằng nói là cho hắn một cái cớ để tránh khỏi lúng túng.”

“Ta thấy ngươi nói có lý, Viêm gia này bình thường làm việc cẩn thận, không thể vì chút chuyện này mà đuổi Bạch Trạch đi. Xem ra hai người họ diễn trò?”

Miệng Rộng cảm thấy mình như thằng ngốc.

“Cũng không hoàn toàn là, Viêm huynh luôn coi trọng người bên cạnh, lần này Bạch Trạch tiền bối ra tay với Tinh Hỏa, hắn hẳn là thật sự tức giận, nên mượn cơ hội cảnh cáo. Vừa hay Bạch Trạch tiền bối cũng muốn mượn cớ rời đi, nên mới có chuyện sau đó.”

Ngao Phàm đưa ra suy đoán của mình.

“Nghe không hiểu!”

Miệng Rộng thẳng thắn bày tỏ, đầu óc mình không dùng được, không hiểu nhiều vòng vo như vậy.

“…”

“Ý hắn là, Yêu Hoàng muốn Bạch Trạch nhường một bước, kết quả Bạch Trạch đùa giả thành thật, mượn cớ chuồn mất.”

Huyền Vũ thấy Miệng Rộng ngơ ngác thì không nhịn được giải thích.

“Vậy rốt cuộc hai người họ làm sao? Còn làm lành được không?”

Miệng Rộng không quan tâm hai người họ có ăn ý gì, hắn chỉ quan tâm Bạch Trạch có quay lại không.

“Chuyện này phải hỏi Yêu Hoàng, ngay cả chúng ta còn nghĩ ra được những điều này, hai người họ thân thiết như vậy, không thể không biết tính cách của nhau. Hơn nữa, số lượng tâm nhãn của hai người họ cộng lại còn nhiều hơn cả Yêu Đình, chúng ta đừng lo cho họ.

Ngày nào hai người họ đột nhiên cùng nhau kề vai sát cánh xuất hiện, ta cũng không thấy lạ.”

Huyền Xà có chút cạn lời nhìn Miệng Rộng, thầm nghĩ tên này trời phú tốt như vậy mà đầu óc lại đơn giản quá.

Người sáng suốt đều nhìn ra hai người đang diễn kịch, cho thấy thái độ của mình.

Có bất đồng là thật, nhưng đến mức trở mặt thì không.

Nếu thật sự trở mặt, Bạch Trạch có ra đi dứt khoát như vậy không?

Tưởng Văn Minh có thu lại Chiêu Yêu Phiên trong tay đối phương không?

Yêu Đình hai mặt cờ xí, Tụ Yêu Phiên trong tay Tưởng Văn Minh, Chiêu Yêu Phiên vẫn ở trong tay Bạch Trạch, đây chính là thừa nhận thân phận của hắn.

Đã song phương đều không nhắc đến việc này thì có nghĩa là chưa đến mức không thể vãn hồi.

Chiêu Yêu Phiên chính là bậc thang cho cả hai.

Dich: Gemini AI
Nguồn: VietNamThuQuan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2026

« Lùi Tiến »