Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Cửu Khúc Hoàng Hà Trận đột nhiên rưng chuyển đữ dội kèm theo tiếng nổ kinh thiên động địa, mặt đất cũng chấn động theo.
“Chuyện gì xảy ra?”
Họ trao đổi ánh mắt, đều thấy được sự kinh hãi trong mắt nhau.
Đây là Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, nơi biết bao Kim Tiên phải bỏ mạng.
Giờ lại xảy ra chấn động lớn như vậy, chẳng lẽ bên trong có Thánh Nhân?
Họ thực sự không thể tưởng tượng được, ngoài Thánh Nhân ra, còn ai có thể gây ra động tĩnh lớn đến thế.
Bên trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận.
Vân Tiêu sắc mặt nghiêm nghị nhìn ba người trước mặt.
“Tiện nhân, ngày tàn của ngươi đến rồi!”
Thú Thần mặt mày dữ tợn, những đường vân màu tím đen trên người hắn sáng rực lên, hai cánh tay mọc ra những gai xương nhọn hoắt, xung quanh còn có vô số xúc tu nhỏ bé.
Phía sau hắn là Thiên Chiếu và Linh Hoàng.
Nhưng cả hai giờ cũng biến đổi dị thường, da thịt lộ ra bên ngoài đều nổi lên những đường vân đen quỷ dị, chúng không ngừng vặn vẹo như thể còn sống.
Thỉnh thoảng, một con mắt lại lồi ra từ trong da thịt.
“Tự cam đoạ lạc!”
Vân Tiêu lạnh lùng lên tiếng, nhìn ba kẻ trước mặt.
Nàng vốn định lợi dựng hồn phách của bọn chúng để đấu tranh với tà ma trong cơ thể, ai ngờ cả ba lại từ bỏ kháng cự một cách trực tiếp như vậy.
Họ trực tiếp tiếp nhận tà ma, hiện tại đang ở trong trạng thái cộng sinh với chúng.
Kế hoạch ban đầu của nàng vì thế mà rối tung lên.
Với sức mạnh tà ma bảo vệ, Hỗn Nguyên Kim Đẩu không thể cảm ứng được hồn phách của ba người, đồng nghĩa với việc nàng đã phế bỏ một kiện chí bảo.
“Tự cam đoạ lạc còn hơn bị ngươi vây giết!”
Trong mắt Linh Hoàng chứa đầy oán độc, chính vì người đàn bà này mà hắn bị tà ma nhập thể, cuộc đời coi như chấm dứt, không còn đường quay lại cuộc sống ban đầu.
Oán hận trong lòng, dưới ảnh hưởng của tà ma, càng trở nên mãnh liệt, tinh thần ba động trên người hắn cũng ngày càng lớn, một đạo tà ma hư ảnh dữ tợn nổi lên phía sau lưng.
“Chuẩn bị chịu chết đi!”
Tà ma hư ảnh gào thét điếc tai nhức óc, rồi bắn ra một đạo ô quang về phía Vân Tiêu tiên tử.
“Tỷ tỷ cẩn thận!”
Bích Tiêu thấy vậy, bấm pháp quyết, triệu hồi một con cự long cát vàng từ trong trận pháp để chắn trước mặt hai người.
Nhưng ô quang tựa như ảo ảnh, chạm vào cự long cát vàng mà không gây ra chuyện gì khác thường.
Một giây sau.
Cự long đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét, giãy giụa rồi lao về phía Bích Tiêu.
“Tán!”
Vân Tiêu nhíu mày, khẽ quát.
Cự long cát vàng tan thành một đống cát vàng tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc cự long biến mất, đạo ô quang kia lại xuất hiện, lao thẳng về phía Bích Tiêu ở cự ly gần nhất.
“Kim Giao Tiễn!”
Vân Tiêu điểm một ngón tay, Kim Giao Tiễn lao tới nhanh như chớp, chém đôi đạo ô quang kia.
Một nhãn cầu đen rơi xuống đất, hai tử muội lúc này mới nhìn rõ chân tướng của đạo ô quang, đó là một con ngươi mọc ra xúc tu độc nhãn.
Nó ngọ nguậy trên mặt đất như một con giun.
“Tam muội, muội lui ra sau.”
Vân Tiêu ra hiệu cho Bích Tiêu, bảo muội ấy lui về phía sau.
Thủ đoạn của bọn tà ma này quá độc ác, căn bản khó lòng phòng bị, với thực lực của Bích Tiêu, muội ấy không thể đối đầu trực diện.
Bích Tiêu nghe lời, ngoan ngoãn lùi sang một bên, trốn trong sương mù.
Lúc này, trên chiến trường chỉ còn lại Vân Tiêu đơn độc đối đầu với Thú Thần, Thiên Chiếu và Linh Hoàng.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến vạt áo của Vân Tiêu lay động.
Đột nhiên, bốn người cùng lúc hành động.
Thú Thần là kẻ có sức mạnh thể chất lớn nhất, chỉ thấy thân thể hắn vặn vẹo, từ dưới xương sườn chui ra mấy xúc tu dữ tợn, như những con rắn độc quấn lấy Vân Tiêu.
“Kim Giao Tiễn!”
Vân Tiêu lùi nhanh về phía sau, đồng thời kết ấn điều khiển Kim Giao Tiễn.
Thiên Chiếu và Linh Hoàng cũng không chịu kém cạnh, đồng thời tấn công Vân Tiêu.
“Liệt Nhật Phổ Chiếu!”
Phía sau Thiên Chiếu hiện ra một Tà Thần che mắt, khiến hắn toát ra một cỗ khí tức âm lãnh.
Rõ ràng là liệt dương, nhưng lại không có chút cảm giác ấm áp, ngược lại lạnh thấu xương như băng tuyết.
“Tinh Thần Chấn Nhiếp!”
Tà ma hư ảnh sau lưng Linh Hoàng khoanh tay, rồi vung mạnh xuống không trung như đang giã cối.
“Ông ~”
Một làn sóng vô hình lan tỏa trong không khí.
Vân Tiêu cảm thấy đầu óc tê rần, như bị người dùng chùy lớn đập vào, tinh thần hoảng hốt trong giây lát.
Thú Thần vẫn luôn theo dõi, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, phía sau hắn vặn vẹo, một chiếc đuôi bọ cạp dữ tợn từ trong cơ thể hắn chui ra.
Ngòi độc sắc bén nhắm thẳng vào đầu Vân Tiêu mà đâm tới.
“Đẩu Chuyển Tinh Di!”
Ngay khi công kích của hắn sắp chạm vào Vân Tiêu, tiếng của Bích Tiêu vang lên từ trong trận pháp.
Ngay sau đó, thân ảnh Vân Tiêu biến mất khỏi vị trí cũ, khi xuất hiện trở lại, nàng đã ở cách đó hơn trăm thước.
“Cửu Long Thác Nước Táng!”
Lúc này Vân Tiêu cũng đã tỉnh táo lại, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ sát khí nhìn ba kẻ trước mặt.
Bàn tay ngọc khẽ giơ lên, rồi vỗ mạnh xuống.
Cát vàng trong trận pháp cuồn cuộn nổi lên như sóng biển, rồi đổ ập xuống chỗ Thú Thần.
“Oanhl”
Mặt đất rung chuyển, phạm vi ngàn mét xung quanh bị bao phủ bởi một lớp cát vàng, không còn nhìn thấy vật gì khác.
"Nghi ngờ tiên đan, bế Tiên quyết, có thể mất chi thần, tiêu tiên chi phách, hãm tiên chi hình, tổn hại tiên chi khí, Tang thần tiên chi nguyên bản, tổn hại thần tiên tay chân tứ chi thể.”
Thấy mấy người bị chôn vùi trong cát vàng, Vân Tiêu dốc toàn lực thúc đẩy uy năng của Cửu Khúc Hoàng Hà Trận.
Một lớp ánh sáng vàng nhạt phát ra từ người nàng, rồi nhanh chóng lan ra, bao phủ cát vàng xung quanh.
Chăng mấy chốc, toàn bộ không gian bừng lên một màu vàng nhạt.
Một cơn bão kinh khủng xuất hiện, cuốn cát vàng lên không trung, tạo thành những con cự long màu vàng đất.
Những con cự long này gầm thét rồi lao xuống mặt đất, sau đó hóa thành những trụ đá chạm khắc hình rồng được ngưng tụ từ cát vàng.
Ngay khi chín trụ đá này rơi xuống đất, mặt đất vốn được tạo thành từ cát vàng, dường như bị một lực lượng vô hình ép xuống.
Biến thành một tế đàn bằng phẳng như mặt gương.
Chín trụ rồng phát ra những luồng sáng kỳ lạ, trên mặt đất nhanh chóng xuất hiện vô số đường vân giống như xiềng xích.
Cửu Long Tỏa Hồn Trận!
Đây là sát chiêu cuối cùng của Vân Tiêu, nàng không đánh giết Thú Thần mà muốn phong ấn bọn chúng, sau đó lợi dụng đặc tính của Cửu Khúc Hoàng Hà Trận để từ từ làm hao mòn sức mạnh của chúng.
“Thật nguy hiểm!”
Làm xong tất cả, Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
“Quả thực rất nguy hiểm!”
Một giọng nói âm lãnh vang lên sau lưng nàng.
“Ai…”
Nàng còn chưa kịp phản ứng thì cảm thấy hậu tâm tê rần, rồi thấy một chiếc gai nhọn đâm xuyên ngực nàng.
“Tỷ tỷ, có phải rất bất ngờ không?”
Bích Tiêu che miệng cười khẽ, nhưng trên mặt lại không có chút ý cười nào, chỉ có sự âm độc, tàn nhẫn đặc trưng của tà ma.