Lúc này, Quỳ Ngưu cũng đã mở tế đàn. Đám người Kim Ngao đảo khi nhìn thấy Quỳ Ngưu đều lộ vẻ kinh ngạc.
Dù Quỳ Ngưu này không phải tọa kỵ của Thông Thiên Giáo Chủ, nhưng "nhìn vật nhớ người," thấy Quỳ Ngưu, khó tránh khỏi họ nhớ đến Thông Thiên Giáo Chủ đã vắng bóng từ lâu.
"Yêu hoàng, tế đàn đã mở."
"Vất vả rồi."
Tưởng Văn Minh gật đầu nhẹ với Quỳ Ngưu, rồi bước thẳng lên tế đàn.
Sau khi đốt hương cầu nguyện, kính bái trời đất, một quyển trục màu vàng pha đỏ xuất hiện, lơ lửng trước mặt hắn.
"Phong Thần Bảng!"
Chúng tiên Kim Ngao đảo đều kinh ngạc khi thấy quyển sách trên tay Tưởng Văn Minh.
Ngay cả Trấn Nguyên Tử cũng có phần bất ngờ.
"Tiểu tử này ngay cả thiên thư cũng đoạt được."
Địa Thư Trấn Nguyên Tử trước đây đã cho Tưởng Văn Minh mượn, giờ hắn lại có được thiên thư Phong Thần Bảng, chỉ còn thiếu Nhân Thư Sinh Tử Bộ là gom đủ thiên địa nhân tam thư.
Đây là trùng hợp? Hay là vận mệnh đã định?
Ngay cả Trấn Nguyên Tử cũng khó lòng đoán định.
Khi Tưởng Văn Minh giở Phong Thần Bảng, từng cái tên được xướng lên.
Ngoài chúng tiên Kim Ngao đảo, còn có Tửu Kiếm Tiên, Thiên Nguyên Kiếm Tiên và những người đã chiến tử trước đó.
Khi linh hồn Tửu Kiếm Tiên được Phong Thần Bảng dẫn từ hư không trở về, toàn bộ tu sĩ Đông Hải Thành đều sôi trào.
Nhất là Thục Sơn kiếm phái, ai nấy mắt rưng rưng, cung kính quỳ xuống.
"Cung nghênh Kiếm Tiên trở về!"
Vô số bội kiếm phát ra những tiếng kiếm minh, như đang hoan hô.
Sau khi các tu sĩ Thục Sơn kiếm phái tử trận được phong thần, đến lượt các tu sĩ Côn Luân tiên sơn, Phong Vô Ngân, Đan Thần Tử cũng được triệu hồi.
Cùng với những dị thú đã chết trong chiến đấu.
Dân chúng và tu sĩ Đông Hải Thành đều xúc động chứng kiến cảnh tượng này, tận mắt thấy anh linh những người đã khuất trở về.
Khi các thần vị được lấp đầy, quốc vận Thần Châu ngày càng mạnh mẽ, những bóng thần hư ảo chiếu rọi trên bầu trời.
Thiên hạ chấn động.
Vô số chủng tộc ở tám giới vực đều kinh hoàng nhìn về phía Thần Châu.
"Sao có thể! Quốc vận Thần Châu sao lại tăng vọt như vậy?”
"Những thần linh này là chuyện gì? Thần Châu lấy đâu ra nhiều thần như vậy?"
"Hết rồi, hết rồi! Thần Châu thần linh trở về rồi."
"Chết tiệt, thần linh Thần Châu lại trở về, kế hoạch phải hành động sớm hơn."
"..."
Nỗi sợ hãi bị chư thần Thần Châu chỉ phối năm xưa lại trỗi dậy trong lòng họ.
Sự biến đổi đột ngột khiến không ít người kinh hồn bạt vía.
Họ hiểu rõ hơn ai hết những gì đã làm với Thần Châu trong những năm qua, và vì thế, họ sợ hãi sự trở lại của thần linh Thần Châu hơn bất kỳ ai.
"Lập tức liên hệ các giới vực khác, phải liên thủ đối phó Thần Châu, nếu không, chỉ riêng một giới vực thì không thể nào là đối thủ của họ."
"Hay là chúng ta triệu hoán thần thoại lôi đài?"
"Ngư xuẩn, với luật lệ của thần thoại lôi đài, ai địch nổi thần linh Thần Châu? Đến lúc đó ngươi hay ta sẽ lên đó?”
"Phải giấu kín thần thoại lôi đài, cố thủ lãnh địa. Chỉ cần lãnh thổ Thần Châu không hoàn chỉnh, họ sẽ không thể mở thần thoại lôi đài. Dù thần minh trở về, cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi quốc vận."
"Đúng lý này, phải giữ những lãnh thổ đã cướp được, nhất quyết không để họ đoạt lại."
Những người nắm quyền ở bát đại giới vực bắt đầu triệu tập cuộc họp khẩn cấp.
Cuộc họp đặc biệt bàn về việc thần minh Thần Châu trở về.
"Thú thần đâu, sao không đến?”
Người nắm quyền Trần Sa Châu nhìn quanh, phát hiện ghế đại diện Tử Yên Châu trống không.
"Theo ta biết, thú thần trước đó bị thần linh Thần Châu phục kích ở Nam Hoang, trọng thương và có lẽ đã mất quyền kiểm soát Tử Yên Châu."
Một bóng người đại diện Doanh Châu chậm rãi lên tiếng.
"Thiên Chiếu, đừng nói người ta thú thần, ta nghe nói Doanh Châu các ngươi không chỉ mất lãnh thổ Đông Hải, còn tổn thất mấy trăm quỷ thần. Các ngươi còn tư cách tham dự hội nghị này sao?"
Đại diện Mặc Ly Châu không nhịn được mia mai.
Họ ở gần Doanh Châu, nên biết rõ chuyện ở Đông Hải Thành.
Thấy đại diện Doanh Châu lên tiếng, họ lập tức chế giễu.
"Kalot, ngươi có ý gì!"
Thiên Chiếu nghe vậy, mắt lóe hung quang, nhưng nhanh chóng kìm nén.
"Thần linh Doanh Châu các ngươi chăng ai đánh đấm được, Thần Châu đã tàn phế mà các ngươi còn để họ hồi sức, không chỉ bị đoạt lại Đông Hải, thần linh còn bị bắt đi tế. Các ngươi là gián điệp của Thần Châu à?”
Kalot nói không hề nể nang Doanh Châu, lời lẽ khinh miệt và mỉa mai.
"Kalot, đừng ở đó châm chọc, thực lực Thần Châu thế nào, ngươi gặp sẽ biết. Nếu họ yếu như vậy, sao bao năm qua các ngươi chưa chiếm được Trung Sơn?"
Thiên Chiếu cũng không phải tay vừa, bị Kalot sỉ nhục liền phản pháo.
"Đúng, các ngươi đi Trung Sơn, rồi toàn quân bị diệt, có nghĩa lý gì?"
Kalot chế giễu.
"Đủ rồi! Việc khẩn cấp là bàn cách đối phó Thần Châu, không phải nghe các ngươi cãi nhau!"
Đại diện U Hoàng Châu quát lớn.
Đại diện các giới vực khác cũng lên tiếng, ngăn hai người cãi vã.
"Hừ, nơi chật hẹp nhỏ bé, dã tâm không nhỏ!"
Kalot hừ lạnh, ngồi phịch xuống ghế.
Thiên Chiếu lạnh lùng liếc đối phương, nhưng không phản bác.
Trong lòng, hắn đã liệt đối phương vào danh sách phải giết.
"Cứ đắc ý đi, không lâu nữa ngươi sẽ quỳ dưới chân ta cầu xin tha thứ."
Mục đích của Thiên Chiếu là liên kết các giới vực khác đối phó Thần Châu, còn Doanh Châu sẽ nhân cơ hội này chiếm đoạt các giới vực khác.
Mục tiêu hàng đầu của họ là Mặc Ly Châu và Tử Yên Châu.
Nhưng thú thần mất tích, họ không thể tiến hành kế hoạch chặt đầu, nên Mặc Ly Châu là mục tiêu hàng đầu.
Cuộc họp bàn không ngớt, ai cũng có tâm tư riêng, không ai chịu làm tiên phong.
Cuối cùng, đại diện Sương Tuyết Châu lên tiếng: "Thần Châu vừa hồi phục, nếu các ngươi vẫn giữ tâm tư riêng, không chịu ra sức, vậy thì ai làm việc nấy đi, sau này đừng bàn chuyện này nữa."
Nói xong, người này định đứng dậy rời đi.
"Mộ Tuyết tiên tử đừng nóng giận, chúng ta đang bàn mà, xin ngài bớt giận, có gì thì ngồi xuống bàn bạc kỹ càng.”
Đại diện Trần Sa Châu là một thanh niên tuấn tú, giữa trán có một viên bảo thạch thất thải, biểu tượng của vương tộc.
"Trần Sa Châu chúng ta đã phá vòng phong tỏa Côn Luân sơn mạch, không lâu nữa sẽ tiến vào nội bộ Thần Châu, chúng tôi nguyện làm quân tiên phong, các vị thấy sao?"