Cột sáng bắn thẳng lên trời cao, chiếu rọi bóng hình Tưởng Văn Minh giữa không trung.
"Vì thiên địa lập tâm!"
"Vi sinh dân lập mệnh!"
"Vì vãng thánh kế tuyệt học!"
"Vi vạn thế khai thái bình!"
Bốn đại hoành nguyện vang vọng khắp Thần Châu, vô số tộc dân đồng loạt ngước nhìn lên không trung, hướng về phía bóng ảnh kia.
Kẻ kinh ngạc, người hoang mang, lại có kẻ chấn động!
Trong Vân Mộng đại trạch, một thanh niên dáng người thẳng tắp, mày kiếm mắt sáng, tiện tay vứt xác một con dị thú đã bị hút khô máu, có chút nghi hoặc nhìn lên hư ảnh trên trời.
"Thằng nhóc này sao lại xuất hiện ở đây, còn dám nói ra những lời ấy."
"Muỗi lão đại, ngài đang nói chuyện với ta sao?"
Một con đị thú mình ngựa, móng hổ, vằn hổ, có chút nghi hoặc nhìn Văn đạo nhân.
"Không phải... À phải rồi, Bạch Trạch có phải chạy đến Trung Sơn rồi không? Ta có cảm giác lâu lắm rồi không thấy nó."
Văn đạo nhân đột nhiên hỏi.
"Đúng vậy, nó bảo muốn đến Trung Sơn kiếm chuyện, đợi về sẽ tìm ngài tính sổ."
Lộc Thục ồm ồm đáp.
"Chỉ nó mà đòi kiếm chuyện, tranh giành địa bàn với ta, đúng là ngây thơ. Lần sau nhớ nhắc ta, đánh cho nó thân tàn ma dại.”
Văn đạo nhân khinh thường.
"Vâng ạ!"
Lộc Thục nghiêm túc gật đầu.
"Phái người đến Trung Sơn xem sao, vừa nãy thằng nhóc kia có phải ở Trung Sơn không, có tin tức thì về báo."
Văn đạo nhân nghĩ ngợi, cảm thấy cần phải đi tìm Tưởng Văn Minh một chuyến.
Đối phương dù sao cũng là quân cờ dự phòng đám Thánh Nhân kia an bài, nếu thật sự ở Cửu Châu, mình nói không chừng còn phải giúp hắn một tay.
"Phiền phức!"
Văn đạo nhân lẩm bẩm, thân thể lập tức hóa thành vô số con muỗi tan biến.
***
Trưng Sơn, Vạn Yêu Cốc.
Bạch Trạch cùng thuộc hạ đang bàn bạc chuyện hợp nhất các tộc quần xung quanh, bỗng thấy Cửu Châu đỉnh số mệnh tăng vọt, liền ùa ra ngoài, ngước nhìn lên trời.
Vừa kịp chứng kiến cảnh Tưởng Văn Minh phát đại nguyện.
Bốn đại hoành nguyện, chấn nhiếp tất cả.
Bọn họ, những người của Yêu Đình, thậm chí có cảm giác hưng phấn muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
"Không hổ là yêu hoàng đại nhân, dám phát ra những hoành nguyện như vậy, lại còn được Thiên Đạo Cửu Châu tán thành, tương lai thành thánh làm tổ là chuyện nhỏ.”
"Ha ha ha... Ta biết ngay mà, ta không nhìn lầm người, tiểu Kim Ô không làm ta thất vọng."
Vui mừng nhất, chắc chắn là Bạch Trạch.
Nó là dị thú đầu tiên đi theo Tưởng Văn Minh, hiện tại gần như là nhân vật số hai của Yêu Đình.
Tưởng Văn Minh trao cho nó rất nhiều quyền lực và tự do, tùy ý nó phát huy khả năng giao tế của mình.
Thời gian trước, khi Tưởng Văn Minh đi Nam Hoang, Bạch Trạch cũng không hề nhàn rỗi, dẫn dị thú cùng ba đại tông môn, gần như lật tưng tất cả các vùng lân cận, cuối cùng tìm được Vô Khải quốc, hiện đang bàn bạc cách thu phục họ.
Theo ý Tưởng Văn Minh, nhất định phải lôi kéo Vô Khải quốc vào Yêu Đình, vì chỉ có họ mới có thể đối phó với tộc bảo thạch ở Trần Sa Châu.
Bạch Trạch rất coi trọng chuyện này, nên khi tìm được Vô Khải quốc, liền đích thân dẫn người đến bái phỏng.
Chỉ tiếc, người Vô Khải quốc tính tình lạnh nhạt, căn bản không muốn tham gia vào việc này, dù Bạch Trạch khuyên nhủ thế nào cũng không lay chuyển được họ.
Dù sao, trong mắt người ngoài, cái gọi là Yêu Đình hiện tại chỉ là một thế lực nhỏ mới nổi, không đáng để họ mạo hiểm trung thành.
Nhưng bây giờ thì khác
Hoành nguyện của Tưởng Văn Minh được Thiên Đạo tán thành, nghĩa là chỉ cần hắn không chết yểu giữa đường, tương lai nhất định thành thánh làm tổ.
Một tùy tùng của yêu hoàng họ có thể không quan tâm, nhưng tùy tùng của một vị Thánh Nhân, tuyệt đối là mục tiêu mà vô số chủng tộc tranh nhau giành giật.
Nhất là khi thế lực của đối phương mới chỉ đang bắt đầu, tiềm năng lớn đến kinh người.
Bọn họ gia nhập ngay lúc này, tương lai sẽ là những nhân vật lão làng.
Loại dụ hoặc này ai cưỡng lại được?
"Bạch Trạch đại nhân, sứ giả Vô Khải quốc cầu kiến."
"Báo, Bạch Trạch đại nhân, sứ giả Đông Hải Long Cung cầu kiến."
"Sứ giả Vũ Sư Thiếp quốc cầu kiến."
"..."
Từ khoảnh khắc Cửu Châu đỉnh số mệnh tăng vọt, các chủng tộc trong khu vực Trung Sơn bắt đầu hành động.
Những kẻ từng lạnh nhạt, thờ ơ với họ, giờ e là muốn trèo cao cũng không với tới.
Nhất là người Vô Khải quốc, ruột gan đều hối hận xanh mét.
Họ vừa mới từ chối lời mời của Bạch Trạch, còn chế giễu họ là trẻ con, vì theo họ nghĩ, Tưởng Văn Minh chỉ là một con tiểu Kim Ô chưa trưởng thành.
Ai ngờ, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đối phương đã được Thiên Đạo tán thành.
Có cơ hội thành thánh cơ mài
Bốn đại hoành nguyện của hắn được Thiên Đạo đáp lại, nghĩa là chỉ cần hắn thực hiện được bốn điều đó, nhất định có thể đột phá cảnh giới Thánh Nhân.
Công đức tày trời, ai mà không muốn kiếm một chén?
"Ha, coi như có đầu óc."
Bạch Trạch khẽ cười, không có ý định vả mặt đối phương.
Dù sao, thế giới của người trưởng thành luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, sĩ diện đôi khi có thể bỏ qua nếu có đủ lợi ích.
"Cho họ vào, bảo là ta đợi họ ở phòng nghị sự."
Bạch Trạch phân phó người bên cạnh, rồi quay người đi về phía phòng nghị sự.
***
Trong hư không.
Kiếm linh Hiên Viên Hạ Vũ có chút khó tin nhìn Tưởng Văn Minh.
Bốn đạo hoành nguyện này, trực tiếp đánh tan niềm kiêu hãnh của hắn.
Rốt cuộc phải có khí phách đến nhường nào mới dám hứa hẹn những hoành nguyện như vậy?
Thánh Nhân cũng không hơn thế này là bao?
Đúng như lời Tưởng Văn Minh nói, cái gọi là 'Thánh đạo' của hắn trong mắt đối phương quả thực chỉ là một trò cười.
Riêng cái tâm và khí phách này thôi, cũng đủ nghiền ép tuyệt đại đa số đế vương.
Tưởng Văn Minh thấy hắn im lặng, lại lên tiếng: "Không biết Thánh đạo mà ta nói, ngươi đã hài lòng chưa?"
Kiếm linh Hiên Viên Hạ Vũ ánh mắt phức tạp nhìn hắn, cuối cùng cúi đầu cao ngạo.
"Mời yêu hoàng rút kiếm!"
Nói rồi, hai tay nâng kiếm Hiên Viên Hạ Vũ, dâng lên trước mặt Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh không khách khí, vươn tay nắm chặt Hiên Viên Hạ Vũ kiếm, rồi đồn toàn bộ sức lực vào hai tay, chậm rãi nắm chặt chuôi kiếm.
"Keng..."
Một tiếng kim loại ma sát trầm đục vang lên, báo hiệu thanh kiếm Thánh đạo Hiên Viên Hạ Vũ, đang được hắn từng chút một rút ra khỏi vỏ.
"Trấn Quốc!"
Tưởng Văn Minh giơ cao kiếm Hiên Viên Hạ Vũ, hô lớn một tiếng.
Chín thanh thần kiếm còn lại như nhận được tín hiệu, nhanh chóng bay đến trước mặt hắn.
Thuần Quân, Ngư Trường, Tướng Tài, Mạc Tà, Trạm Lư, Thái A, Nhận Ảnh, Long Tuyền, Xích Tiêu, lần lượt dung nhập vào kiếm Hiên Viên Hạ Vũ trong tay hắn.
Một thanh trường kiếm màu Xích Kim cổ phác xuất hiện.
Chính là Trấn Quốc kiếm, được Doanh Chính dùng thân làm lò, lấy số mệnh đế vương làm củi, dung hợp thập đại danh kiếm mà thành!
Ngay khoảnh khắc kiếm dung hợp, quốc vận kim long của Thần Châu đại địa xuất hiện.
"Ngao hống ~”
Tiếng long ngâm vang vọng khắp Thần Châu, kim quang từ các thần điện tỏa ra rực rỡ.
Những tượng thần được thờ phụng trong các thần điện, đồng loạt bay ra, hưởng thụ sự hồi đáp từ quốc vận kim long, thực lực bản thân bắt đầu tăng trưởng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.