Cố nén cơn đau đữ dội truyền đến từ thân thể, Tưởng Văn Minh bắt đầu không ngừng vận chuyển Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết.
Trên người hắn bắt đầu bùng phát những ngọn lửa màu vàng kim, đó chính là Thái Dương Chân Hỏa.
Trần Nguyên Tử thấy cảnh này, lộ vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ Tưởng Văn Minh lại có thể nắm giữ Thái Dương Chân Hỏa, hơn nữa còn dùng nó để rèn luyện xương cốt.
Trước đây, các Yêu tộc khác khi tu luyện Đoán Cốt cảnh thường chỉ dùng yêu hỏa bình thường hoặc Tam Muội Chân Hỏa, ngay cả bộ tộc Kim Ô cũng chỉ sử dụng thái dương chi hỏa mà thôi.
Ngay cả Đế Tuấn năm xưa cũng không dám dùng Thái Dương Chân Hỏa để rèn luyện xương cốt.
Người duy nhất đám làm vậy trong giai đoạn này chỉ có Đông Hoàng Thái Nhất, kẻ đi theo con đường nhục thân thành thánh, cần lấy lực chứng đạo.
Nhưng nhìn tính cách của Tưởng Văn Minh thì có vẻ gì giống người sẽ lấy lực chứng đạo chứ?
Hắn tận mắt chứng kiến gia hỏa này từ đầu đến cuối đều sử dụng pháp thuật hoặc pháp bảo, có thể đánh xa thì tuyệt đối không đánh gần. Vậy mà giờ lại bảo hắn đang luyện thể?
Là hắn điên rồi hay thế giới này điên rồi?
"Thằng nhóc này không chừng luyện đến chết mất!"
Trấn Nguyên Tử bắt đầu lo lắng. Luyện thể vốn đĩ là một quá trình hung hiểm, nhất là khi dùng Thái Dương Chân Hỏa, loại hỏa diễm cao cấp nhất, để luyện thể.
Ngay cả Tôn Ngộ Không, con khỉ đá sinh ra từ trời đất, cũng chỉ dùng Tam Muội Chân Hỏa trong lò bát quái để luyện mình. Nếu đổi thành Thái Dương Chân Hỏa, có lẽ đã sớm "đi đời nhà ma".
Phải biết rằng khi đó Tôn Ngộ Không đã ăn trộm vô số bàn đào và tiên đan, lực lượng tích lũy trong người vô cùng lớn, mới miễn cưỡng chịu được Tam Muội Chân Hỏa thiêu đốt.
Còn Tưởng Văn Minh thì sao?
Ngoài việc ăn một nửa bàn đào và một quả Nhân Sâm Quả, hắn chẳng có tích lũy gì cả. Làm sao có thể vượt qua được Thái Dương Chân Hỏa nung đốt?
Thất bại trong gang tấc là kết quả tốt nhất, xui xẻo hơn thì có khi tự thiêu chết mình luôn.
Nhưng hiện tại, đối phương đang toàn lực vận chuyển công pháp, hắn muốn giúp cũng không giúp được. Tùy tiện cắt ngang tu luyện của hắn có khi lại khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, chết còn thảm hơn.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Nếu có Thái Thượng Lão Quân ở đây thì tốt, lão ta luyện người giỏi nhất."
Trấn Nguyên Tử có chút nhớ Thái Thượng Lão Quân. Sớm biết vậy, lúc trước luận đạo nên nghiên cứu thảo luận với lão ta nhiều hơn về phương pháp luyện đan.
"Thôi, đành liều vậy, phó mặc cho trời thôi!"
Trấn Nguyên Tử nhanh chóng kết ấn, tạo ra một lớp trận pháp bao quanh Tưởng Văn Minh, ngăn cách Thái Dương Chân Hỏa trên người hắn.
Ông làm vậy vì lo Thái Dương Chân Hỏa mất khống chế, rơi xuống phía dưới. Với uy lực của loại hỏa diễm này, đó chắc chắn là một tai họa diệt thế đối với phần lớn sinh linh.
Giết chóc vô nghĩa chỉ làm tăng thêm nhân quả đối với người tu hành, chẳng có lợi ích gì.
Nếu sơ ý để mất khống chế, hại chết một đám phàm nhân, những nhân quả này đủ để hủy hoại hàng trăm ngàn năm công đức tu hành của bọn họ.
Lúc này, Tưởng Văn Minh đã vận chuyển được hai chu thiên, ngọn lửa trên người càng lúc càng bùng nổ.
Từ bên ngoài nhìn vào, hắn tựa như một người lửa đang động đậy.
Nhưng cơn đau đớn truyền đến cũng ngày càng mạnh mẽ, đau đến mức hắn tưởng như xương cốt mình đã bị đốt cháy hết.
Thực tế cũng gần như vậy. Xương cốt trong cơ thể hắn không ngừng hóa thành tro tàn trong ngọn lửa, được thay thế bằng những sợi tơ vàng.
Những sợi tơ vàng nhỏ bé này chính là xương cốt sau khi đã được rèn luyện. Dù còn rất yếu ớt, nhưng năng lượng ẩn chứa bên trong lại vô cùng kinh người.
Chu thiên thứ tư...
Chu thiên thứ năm...
Cho đến chu thiên thứ bảy, cảm giác đau đớn mới biến mất.
Và những sợi tơ vàng trong cơ thể hắn cũng ngày càng nhiều, dần dần có hình dáng ban đầu của xương cốt, nhưng chúng vẫn chưa hoàn toàn dung hợp với nhau, vẫn tồn tại độc lập.
"Còn thiếu hai chu thiên nữa, lần này đoán cốt coi như thành công."
Tưởng Văn Minh thầm vui mừng. Một khi đoán cốt thành công, thực lực của hắn sẽ thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Hắn không rõ có thể chống lại công kích của Đại La Kim Tiên hay không, nhưng về cơ bản, không có Kim Tiên nào có thể làm tổn thương hắn.
Cảm giác an toàn tăng vọt.
Khi vận chuyển chu thiên thứ tám, Thái Dương Chân Hỏa trên người hắn đột nhiên bắt đầu suy yếu.
Cùng lúc đó, một cảm giác suy yếu chưa từng có lan khắp toàn thân.
Lúc này hắn mới nhận ra, khí huyết chi lực mà hắn tích lũy bấy lâu nay đã tiêu hao hết sạch.
Ngay cả khí huyết mà hắn tích lũy bằng thần thông "giấu máu" cũng đã khô kiệt.
"Ối giời ơi, đừng có đùa tôi thế chứ! Còn thiếu mỗi chu thiên cuối cùng!"
Tưởng Văn Minh cảm thấy toàn thân tê rần.
Khổ sở bấy lâu nay, đau cũng đau, khí huyết cũng tiêu hao hết sạch, nếu thất bại vào lúc này, mọi thứ sẽ đổ sông đổ biển.
Nhưng đó chưa phải là trọng điểm. Trọng điểm là xương cốt vốn có trong cơ thể hắn đều đã biến mất, toàn bộ đều nhờ vào những sợi tơ vàng mới mọc ra này chống đỡ.
Nếu không thể dung hợp thành công những sợi tơ vàng này, chắng bao lâu nữa chúng sẽ tan rã, và hắn sẽ trở thành một phế nhân không có xương cốt chống đỡ.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Tưởng Văn Minh càng thêm hoảng loạn.
Côn Bằng và những người khác nói rằng tu luyện Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết sẽ rất dễ dàng, không có gì khổ sở, không cảm thấy đau đớn và không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Hắn không hiểu tại sao mình lại gặp phải tình huống này. Theo kinh nghiệm mà Côn Bằng đã kể, cửa ải này đáng lẽ phải rất dễ dàng vượt qua mới đúng, sao đến chỗ hắn lại thay đổi thế này?
Đau đớn thì không nói làm gì, có lẽ là do Côn Bằng, Ngưu Ma Vương da dày thịt béo nên mới bảo không đau, đến chết vẫn sĩ diện, chuyện này thì đàn ông ai cũng hiểu.
Nhưng năng lượng không đủ để vận chuyển chín chư thiên thì là chuyện gì xảy ra?
Tích lũy của hắn như vậy mà còn không đủ để vận chuyển chín chu thiên, vậy những người khác sống kiểu gì?
Phải biết rằng những người khác không được đãi ngộ như hắn, vừa ăn bàn đào, vừa ăn Nhân Sâm Quả.
"Đúng rồi! Mình còn nửa quả bàn đào!"
Nghĩ đến đây, Tưởng Văn Minh suýt chút nữa thì kích động khóc lên.
May mà lúc ấy hắn không tham ăn, ăn hết tất cả bàn đào, nếu không hôm nay có lẽ đã "tạch" ở đây rồi.
Vừa nghĩ, một nửa quả bàn đào xuất hiện trong tay hắn.
Tưởng Văn Minh trực tiếp há miệng gặm.
Trấn Nguyên Tử, người luôn chú ý đến động tĩnh của hắn, đầu tiên là sững sờ khi thấy hắn đột nhiên lấy bàn đào ra ăn, sau đó lập tức nhận ra điều gì đó.
Có lẽ năng lượng trong cơ thể hắn không đủ để duy trì Thái Dương Chân Hỏa.
Nghĩ lại cũng đúng, loại năng lượng như Thái Dương Chân Hỏa, ngay cả Đại La Kim Tiên cũng khó mà khống chế, hắn chỉ là một con chim non mới vào Kim Tiên cảnh, có thể kiên trì được lâu như vậy đã là rất đáng gờm rồi.
Hiện tại năng lượng cạn kiệt cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là nhìn dáng vẻ của hắn, dường như vẫn chưa dừng tu luyện, chẳng lẽ vẫn chưa kết thúc?
Ông không hiểu rõ lắm về loại công pháp như Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết, chỉ biết đây là một loại công pháp luyện thể của Yêu tộc.
Ông cũng không biết cụ thể cần gì để hỗ trợ tu luyện, dù muốn giúp cũng không giúp được.
Ngay lúc ông đang suy nghĩ xem có nên thừa cơ đánh thức Tưởng Văn Minh hay không, thì đị biến xảy ra.
Sau khi ăn xong nửa quả bàn đào trong tay, nhục thể của Tưởng Văn Minh bắt đầu xuất hiện những vết nứt, một con Kim Ô bay ra từ đỉnh đầu hắn.