"Ngài đoán không sai, ta đúng là thông qua thiên môn mới đến đây. Ban đầu, khi mò được thiên môn có rất nhiều người, nhưng sau khi cánh cửa mở ra, tất cả bọn họ đều biến mất, chỉ còn lại mình ta xuất hiện ở đây."
Tưởng Văn Minh kể lại đầu đuôi sự việc, muốn xem đối phương có biết nguyên do hay không.
"Ngươi nói là bọn họ biến mất?"
Trấn Nguyên Tử cũng có chút bất ngờ, bởi vì ông chưa từng gặp chuyện như vậy.
Thấy Trấn Nguyên Tử nhíu mày trầm tư, Tưởng Văn Minh không làm phiền mà bắt đầu đánh giá cây Nhân Sâm Quả trước mắt.
Anh đứng yên bên cạnh cây, ánh mắt lướt dọc thân cây và cành lá.
Trên cành cây có những vết tích loang lổ, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, một cảm giác tang thương ập vào mặt.
Lá cây khẽ đung đưa trong gió nhẹ, phát ra tiếng xào xạc, tựa như đang thì thầm.
Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, không khí tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, khiến Tưởng Văn Minh cảm thấy một sự an bình khó tả, dường như anh đã hòa làm một với cây Nhân Sâm Quả này.
Nguồn sinh mệnh lực dồi dào không ngừng tràn vào cơ thể anh, Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết trong người tự động vận chuyển.
Đột nhiên, anh cảm thấy mặt đất dưới chân rưng động nhẹ.
Anh mở mắt ra.
Nhìn thấy cây Nhân Sâm Quả đang run rẩy dữ dội, còn quả Nhân Sâm hóa thân Trấn Nguyên Tử lộ vẻ thống khổ, đột ngột hô lớn: "Đừng tu luyện ở đây!"
Tưởng Văn Minh không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nghe lời ngừng lại.
"Sao vậy?"
"Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại tu luyện công pháp Yêu tộc? Khí tức này có chút giống Kim Ô, suýt chút nữa nướng chín ta.”
"..."
Tưởng Văn Minh lúc này mới nhớ ra, đối phương hiện tại đang ở hình thái Nhân Sâm Quả, quá mỏng manh...
"Vãn bối nhất thời xúc động, có nhiều sơ suất, mong tiền bối thứ tội!"
Tưởng Văn Minh lộ vẻ áy náy.
"Không sao, ta thấy công pháp ngươi vừa tu luyện, hắn là ngươi thuộc đòng Kim Ô?"
Trấn Nguyên Tử hiếu kỳ dò xét Tưởng Văn Minh, lúc nãy mải bị đối phương hỏi han, nên ông chưa kịp hỏi lại lai lịch của anh.
"Kim Ô? Hình như là vậy, ta nhớ mình tựa như là Yêu Hoàng, tên thật thì quên rồi."
Tưởng Văn Minh cũng không chắc chắn, bởi vì trong trí nhớ của anh hiện tại, chỉ nhớ rõ thân phận, không nhớ rõ tên.
Dù vậy, tình huống của anh và Trấn Nguyên Tử không giống nhau, Trấn Nguyên Tử quên hết mọi thứ, còn Tưởng Văn Minh ngoại trừ tên thật ra thì đều nhớ.
Nhưng những lời này lọt vào tai Trấn Nguyên Tử, lại giống như anh cố ý giấu giếm vậy.
"Yêu Hoàng? Tiểu hữu chớ có khinh ta kiến thức nông cạn? Yêu tộc từ sau khi Thượng Cổ Yêu Hoàng Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất ngã xuống, thì còn đâu ra Yêu Hoàng nữa!"
"Họ nói ta là Đông Hoàng Thái Nhất chuyển thế."
Tưởng Văn Minh rất tự nhiên đáp lời.
"..."
Trấn Nguyên Tử nghẹn họng, nhất thời suýt chút nữa tấu hỏa nhập ma.
Bọn trẻ bây giờ đều dễ dãi vậy sao?
Ai cũng dám mạo danh? Có biết cái tên Đông Hoàng Thái Nhất có ý nghĩa gì không?
"Ngươi xong rồi."
Sau một hồi lâu, Trấn Nguyên Tử mới thốt ra ba chữ.
Tưởng Văn Minh ngơ ngác, mình ăn ngay nói thật, sao ông lại nổi nóng vậy?
Đây là định cho mình nếm mùi đau khổ sao?
"Tiểu tử, ngươi có biết Đông Hoàng Thái Nhất là ai không?"
"Một trong những Yêu Hoàng của Yêu tộc, em trai Đế Tuấn, sao?"
"Biết mà còn dám nhận bừal Có biết cái tên này mang bao nhiêu nhân quả không? Đừng nói là một Kim Tiên nhỏ bé như ngươi, mà ngay cả Thánh Nhân bị nhân quả của hắn làm vấy bẩn, cũng nhất định vẫn lạc."
Đến cuối câu, giọng Trấn Nguyên Tử không khỏi trở nên nghiêm nghị.
Cái tên này, ở thời đại của họ là một điều cấm kỵ.
Đó là một người không được Thiên Đạo chấp nhận!
Bởi vì con đường hắn đi là mô phỏng Bàn Cổ, phá vỡ Hỗn Độn để tái tạo thiên địa.
Hồng Hoang lúc bấy giờ Thiên Đạo đã xuất hiện, vạn vật đều có quy tắc và hình thái ban đầu, sao có thể cho phép hắn mở lại Hỗn Độn?
Cho nên hắn đã định trước không được Thiên Đạo dung thứ.
Nghiệt chướng do Yêu tộc gây ra đều do một mình hắn gánh chịu, cũng chính vì vậy, Đế Tuấn có thể phục sinh, còn hắn thì không.
Hắn cũng hiểu rõ điều này, nên chưa từng nghĩ đến chuyện sau khi mình chết.
Thấy Trấn Nguyên Tử đánh giá cao Đông Hoàng Thái Nhất như vậy, Tưởng Văn Minh không khỏi sững sờ.
"Không được Thiên Đạo chấp nhận? Tiền bối vì sao nói vậy?”
"Một phương thế giới, sao có thể cho phép hai kẻ cải thiên? Tâm hắn quá cao, một lòng muốn sánh vai Bàn Cổ đại thần, lại quên rằng Bàn Cổ chỉ là một người, còn hắn là Yêu Hoàng của Yêu tộc, cuối cùng là tộc dân mệt mỏi, dẫn đến kết cục thân tử đạo tiêu!"
Trấn Nguyên Tử nói đến đây, cũng không khỏi ngậm ngùi.
Nếu không bị Yêu tộc liên lụy, với thiên phú của hắn, chắc chắn có thể đột phá Thánh Nhân, đáng tiếc hắn quá quan tâm đến tộc quần của mình.
Một mình gánh cả Yêu tộc tiến lên, cuối cùng bị tộc đàn kéo sụp đổ.
"nh
Nghe Trấn Nguyên Tử giải thích, Tưởng Văn Minh giờ mới hiểu vì sao Đông Hoàng Thái Nhất thất bại.
Không phải hắn không đủ thiên phú, mà là hắn muốn mang cả Yêu tộc cùng nhau siêu thoát.
Chiến thần số một Hồng Hoang một thời, cuối cùng rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.
Ngốc sao?
Thật sự rất ngốc!
Ít nhất trong mắt người khác, Đông Hoàng Thái Nhất thật sự rất ngốc.
Nhưng họ không biết rằng, dẫn dắt Yêu tộc trở thành chúa tể thế gian, đó là giấc mộng cả đời của Đế Tuấn.
Mà Đông Hoàng Thái Nhất, là vì giúp Đế Tuấn hoàn thành giấc mộng đó.
Anh vẫn còn nhớ cảnh tượng mình nhìn thấy qua Đông Hoàng Chung, Đông Hoàng Thái Nhất đến chết vẫn đang giúp Đế Tuấn, giống như họ ở trong không gian 'vỏ trứng' vậy.
Lần nhau nâng đỡ, lẫn nhau chăm sóc.
Đế Tuấn cho hắn những gì tốt nhất, còn hắn thì dùng tất cả để báo đáp.
Trầm mặc rất lâu.
Tưởng Văn Minh thở dài, chuyển chủ đề.
"Đúng rồi Trấn Nguyên đại tiên, có cách nào giúp ngài khôi phục không? Chứ cứ mãi lấy hình thái Nhân Sâm Quả gặp người thì..."
"Chỉ cần mang bản thể vào là được."
"Đơn giản vậy thôi sao?"
Tưởng Văn Minh đầy đầu dấu chấm hỏi.
"Chứ sao?"
Trấn Nguyên Tử lay lay thân thể Nhân Sâm Quả của mình.
"Không phải chứ? Đã vậy thì sao lúc trước ngài không kéo hắn vào, mà chỉ kéo ta?"
"Hắn trước kia chưa từng đến hậu viện của ta, ta kéo thế nào? Lúc nãy tình huống đó, nếu ta kéo hắn vào, ngươi nghĩ bần đạo có cơ hội mở miệng không?"
Trấn Nguyên Tử rất muốn trợn mắt, đáng tiếc ông không làm được.
"Vậy ngài kéo ta làm gì? Không sợ ta..."
"Không sợ!"
"nh
Câu trả lời dứt khoát và vang dội, dường như chậm một giây là bất kính với thực lực của mình vậy.
Tưởng Văn Minh rất muốn phản bác, nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương.
Thôi vậy!
Đánh không lại!
"Hiện tại nhục thân của ngài ở bên ngoài, cần ta ra ngoài giúp ngài gọi vào không?”
Tưởng Văn Minh dò hỏi.
"Vậy ngươi cẩn thận một chút."
"..."
Thật sự là không xem mình là người ngoài chút nào.
Vừa nghĩ, anh nhanh chóng kết xuất một đạo thủ ấn, trận pháp ngăn cách không gian lại xuất hiện một cánh cửa.
Tưởng Văn Minh trực tiếp bước ra ngoài.
"Nghiệt súc, quả nhiên ngươi không hề rời đi!"
Vừa bước ra khỏi trận pháp, anh đã nghe thấy tiếng gầm thét bên tai.