"Đi thôi! Trước khi trời tối hắn có thể đuổi kịp đến Thần Châu."
Trần Nguyên Tử nói xong, vung tay áo một cái, trực tiếp thu cả Ngũ Trang quán cùng Vạn Thọ sơn vào trong tay áo.
Hai người cưỡi mây, một đường hướng đông bay đi.
Tưởng Văn Minh đến giờ phút này mới chính thức được chứng kiến chân diện mục của thế giới này.
Không hề có sản phẩm công nghệ cao nào, khắp nơi tràn ngập hơi thở nguyên thủy, người đi đường bên dưới cũng đều ăn mặc theo lối cổ trang.
Dọc đường, anh không hề nhàn rỗi, liên tục hỏi Trấn Nguyên Tử về tình hình thế giới này.
Đáng tiếc, Trấn Nguyên Tử đã thoát ly phàm tục mấy chục năm, hiểu biết có hạn.
Ông chỉ biết Thần Châu suy yếu, bị các quốc gia xung quanh tùy ý ức hiếp, rất nhiều lãnh thổ đã bị chia cắt.
Khi Tưởng Văn Minh hỏi vì sao lại như vậy, Hoa Hạ thần minh đâu cả rồi, câu trả lời của Trấn Nguyên Tử khiến anh sững sờ hồi lâu.
"Thần minh trấn giữ đã mất đi ký ức, người may mắn thì được thu lưu, khai hóa lại linh trí, kẻ không may thì như dã thú, chỉ còn bản năng, lang thang bên ngoài."
"Vậy chẳng phải chỉ Thần Châu mất đi ký ức thần minh thôi sao? Các quốc gia khác không sao à?”
"Đó cũng là vấn đề. Các thần minh kia xác thực đã mất trí nhớ, nhưng không ít người bị tà ma mê hoặc, từ đó đầu nhập vào chúng.
Chuyện này ngươi cũng có thể hiểu được, những thần minh mất trí nhớ như một tờ giấy trắng, người khác rót vào cái gì, họ đều tiếp nhận.
Ban đầu, họ chỉ mất trí nhớ, không có hành động khác thường, nhưng từ khi Thánh Nhân đi 'nơi khởi nguyên', mọi thứ đều thay đổi.
Những tà ma ẩn náu ở Cửu Châu nhao nhao trỗi dậy, dẫn đầu những sinh linh bị chúng thao túng, phát động chiến tranh. Thế giới này từng có chín châu, chỉ trong trăm năm, giờ chỉ còn lại năm châu."
"Chăng lẽ không ai phản kháng sao? Không phải tất cả thần minh mất trí nhớ đều bị ma thao tứng chứ?”
"Ban đầu, Yêu tộc chiếm đa số trong lực lượng phản kháng, bởi vì bản thân họ cũng không có nhiều suy nghĩ, mất trí nhớ cũng không ảnh hưởng nhiều đến thực lực, do đó trở thành chủ lực đối kháng tà ma."
"Khụ khụ... Yêu tộc tuy không thông minh bằng nhân loại, nhưng cũng không đến nỗi tệ."
Tưởng Văn Minh ho khan hai tiếng, muốn trêu chọc một câu.
Ta hiện tại là Yêu Hoàng, ông dám nói Yêu tộc không có đầu óc trước mặt ta, có phải quá đáng không!
Trấn Nguyên Tử cũng kịp phản ứng, áy náy nói: "Ta không nói ngươi, ta nói những kẻ chỉ chăm chăm tu luyện nhục thân, ngu xuẩn kia.”
"..."
Lần này, anh khôn ngoan không tự rước nhục vào thân nữa.
"Về sau, đám tà ma thấy Yêu tộc quá phiền phức, bắt đầu dùng mọi cách bôi nhọ Yêu tộc, chúng nói Yêu tộc dã man, tàn nhẫn, trước tiên cô lập họ.
Sau đó, chúng khống chế một ít Yêu tộc cấp thấp, gây rối khắp nơi, rồi xúi giục những người khác lấy danh nghĩa hàng yêu trừ ma để ra tay, chém giết Yêu tộc.
Dần dà, danh tiếng Yêu tộc càng ngày càng tệ, cuối cùng biến thành kẻ người người đòi đánh.
Lãnh thổ Thần Châu cũng bị gặm nhấm từng chút một, các vùng đất phong thủy bảo địa bị chiếm, long mạch bị chặt đứt, cuối cùng không còn sức chống cự."
Không hiểu sao, trong đầu Tưởng Văn Minh đột nhiên hiện lên một bức tranh.
Đó là bản đồ thế lực cuối thời nhà Thanh mà anh từng thấy trong giờ lịch sử, một con rồng lớn bị các loài dã thú đè lên, mỗi con một ngụm, chia nhau xẻ thịt.
Tình thế bây giờ quá giống lúc đó, đều là thời điểm nước mất nhà tan.
"Haizz, cứ tưởng Hoa Hạ ở đại lục Thần Ân đã đủ thảm rồi, ai ngờ ở đây còn thảm hơn.”
Chỉ có tự mình trải qua mới hiểu được, nước yếu không có ngoại giao!
Như một vị vĩ nhân tiền bối đã nói, chúng ta nắm giữ vũ khí không phải để đánh ai, mà là để nói cho người khác biết, nếu muốn khi dễ chúng ta, thì phải chuẩn bị tinh thần bị chúng ta đánh trả.
Chỉ khi nắm đấm đủ mạnh, người khác mới chịu ngồi xuống nói lý lẽ với ngươi.
"Những quốc gia nào đã ra tay với Thần Châu?"
Giọng Tưởng Văn Minh rất bình tĩnh, như biển cả trước cơn bão.
"Nhiều lắm, không rõ. Tóm lại, có giết nhầm một vài kẻ, cũng không ai kêu oan đâu."
Trấn Nguyên Tử nghĩ ngợi rồi lắc đầu.
"Vậy thì được!"
Tưởng Văn Minh gật đầu nhẹ, không nói gì thêm.
Trấn Nguyên Tử hơi nghỉ hoặc nhìn anh, nhưng phát hiện lúc này anh vô cùng bình tĩnh, không hề có chút tức giận nào.
"Ngươi không tức giận sao?"
"Tức chứ! Nhưng chuyện phẫn nộ, chửi bới cứ để kẻ địch làm là được rồi, chúng cần nó hơn tôi."
Tưởng Văn Minh đột nhiên nhếch miệng cười, một đôi cánh vàng sau lưng anh mở ra, bay thẳng lên trời cao.
"Liệt dương!"
Theo tiếng nói của anh, vô số ngọn lửa bùng lên từ trong cơ thể, trong nháy mắt biến thành một con Kim Ô khổng lồ, cao mười mấy mét.
Nhiệt độ khủng khiếp bao phủ lấy anh, ngọn lửa nóng rực chiếu sáng màn đêm như ban ngày.
Vô số người Thần Châu bước ra khỏi nhà, ngước nhìn lên bầu trời.
"Trời vừa tối mà? Sao nhanh sáng vậy?"
"Nóng quá! Sao lại nóng thế này?"
“Mau nhìn, trên mặt trời có con chimf”
"Đó không phải chim, là Kim Ô! Kim Ô xuất hiện rồi! Mọi người chạy mau!"
"..."
Trong khoảnh khắc, cả Thần Châu bắt đầu hoảng sợ.
Bởi vì họ từng nghe về câu chuyện Kim Ô, nhất là chuyện Kim Ô xuất hiện, thiêu đốt đại địa khô cằn, khiến dân chúng lầm than.
Đám tà ma để bôi nhọ Yêu tộc, đã đen hóa tất cả những gì có thể, huống chỉ Kim Ô là loài quý tộc trong Yêu tộc.
Nào là Kim Ô xuất hiện sẽ diệt thế, nào là đại hạn đều do chúng gây ra.
Tất cả chỉ để mọi người mâu thuẫn với Yêu tộc, nhất là bộ tộc Kim Ô, dù sao đây là bản tộc của Yêu Hoàng, sinh ra đã là vương giả.
"Tử, ngươi làm cái gì vậy? Mau thu tay lại!
Ngươi thật sự là Kim Ô à!
Chi cần tùy tiện phóng ra chút lửa thôi là có thể đốt cháy cả một vùng rồi, nếu ngươi làm thật, Thần Châu sẽ hóa thành một vùng đất chết trong nháy mắt.
Ngươi còn ngại nghiệp chướng của mình chưa đủ nặng sao!"
Trấn Nguyên Tử thấy Tưởng Văn Minh đột nhiên nổi điên, giật mình, vội vàng trách mắng.
Ông vung tay áo, muốn che chắn nhiệt lượng tỏa ra từ người anh.
"Chính vì tôi biết, nên tôi mới làm vậy. Loạn thế phải dùng trọng điển. Sư bá cứ yên tâm xem kịch hay sắp bắt đầu."
Giọng Tưởng Văn Minh rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lại càng lúc càng lạnh lẽo.
"Hãy để tôi xem, máu của bao nhiêu người vẫn còn nóng!"
Anh hóa thành một vầng mặt trời lơ lửng trên không, chiếu sáng cả Thần Châu như ban ngày, chỉ cần ở trong phạm vi này, ai cũng có thể nhìn thấy anh.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Đột nhiên, mấy bóng người bay đến từ phía dưới.
Những người này đạp phi kiếm, từ xa nhìn Tưởng Văn Minh.
"Nghiệt súc! Dám quấy rối Thần Châu, ta khuyên ngươi mau rời đi, nếu không hôm nay nhất định phải chém giết ngươi ở đây!"
Một tu sĩ áo trắng cầm kiếm, trừng mắt nhìn Tưởng Văn Minh.
"Không tệ, có chút huyết tính, đáng tiếc thực lực quá yếu."
Tưởng Văn Minh không những không giận mà còn mừng rỡ, cuối cùng cũng có người đứng ra.
Anh tiện tay vung Hoàng Kim Thằng, trói hết mấy người lại, ném sang một bên.
Trấn Nguyên Tử khi nhìn thấy bảo vật trong tay anh, mí mắt không tự chủ giật giật, khó trách Kim Tiên mà dám làm cao đến vậy.
Thì ra là ngươi đã vét sạch cả vốn liếng của Thái Thượng Lão Quân rồi à?