Tưởng Văn Minh giật mình như bị điện giật, vội vàng đẩy tay Aphrodite ra khỏi ngực, mặt nóng bừng, chỉ hận không tìm được cái lỗ nào mà chưi xuống.
Aphrodite bất ngờ không kịp đề phòng, suýt chút nữa bị Tưởng Văn Minh đẩy ngã, ánh mắt u oán như muốn ứa lệ.
"Vừa nãy còn ngọt xớt gọi 'tiểu Điềm Điềm', giờ lợi dụng xong liền trở mặt nhanh như vậy."
Giọng Aphrodite đầy ai oán, khiến Tưởng Văn Minh rợn cả tóc gáy.
"Cô đừng có nói bậy, tôi lúc nào lợi dụng cô? Tôi vẫn còn là trai tân đó, cô đừng có vu oan làm mất thanh bạch của tôi!"
Tưởng Văn Minh vội vàng biện minh, hắn vừa rồi chỉ là vô tình sờ soạng vài cái thôi, chứ không phải cố ý.
Dù sao là một người đàn ông bình thường, thấy người mình 'thương' nằm trong ngực mình, ăn mặc lại hở hang như vậy, ai mà cưỡng lại được chứ.
Ừ! Không sai!
Mình chỉ là phạm phải sai lầm mà tất cả đàn ông đều mắc phải thôi.
"A, đàn ông!"
Aphrodite cười khẩy một tiếng.
"Đủ rồi! Dù Thiếu chủ không làm gì ngươi, thì coi như thật sự thu ngươi vào hậu cung, đó cũng là vinh hạnh của ngươi. Chuyện này chấm dứt tại đây, từ nay về sau ngươi cứ ở bên Thiếu chủ, làm một thị nữ hầu hạ tận tình là được.
Nhưng ta nói trước, ngoài Thiếu chủ ra, không được phép mập mờ với bất kỳ người đàn ông nào khác.
Sau này ngươi có quyến rũ Thiếu chủ ta cũng không phản đối, nhưng nếu dám thật sự xảy ra chuyện gì, hừ... Ta sẽ cho ngươi biết, cái chết là một điều nhân từ đến mức nào."
Lời Côn Bằng nghe có vẻ mập mờ, nhưng đi kèm với giọng điệu lạnh băng lại khiến người ta sởn da gà.
Nhất là Tưởng Văn Minh.
Lúc này mặt hắn đầy vẻ khó hiểu!!!
"Yêu sư, cái gì mà 'có thể quyến rũ' nhưng 'không thể thật sự xảy ra chuyện gì'? Ta không hiểu lắm."
"Tâm tính của ngươi quá kém, ái dục nữ thần này vừa hay có thể giúp ngươi tu hành. Đến khi nào ngươi có thể không bị sự cám dỗ của nàng làm lay động, thì nàng sẽ thật sự là của ngươi."
"..."
Móa, logic kiểu gì vậy!
Nếu ta đã không còn bị nàng cám dỗ, thì có nàng để làm gì nữa!
Tưởng Văn Minh thầm chửi rủa trong lòng, nhưng hắn cũng hiểu, Côn Bằng đang cố ý rèn luyện tâm tính của hắn, để sau này gặp phải sắc đẹp dụ hoặc thì không bị lung lay.
"Ta sẽ truyền cho ngươi một môn công pháp, sau này ngươi cứ tu luyện môn này là được, còn những công pháp, thần thông khác thì có thể chậm lại một chút."
Côn Bằng không nói không rằng, dùng ngón tay điểm vào mi tâm Tưởng Văn Minh, một lượng lớn kiến thức tràn vào đầu hắn.
Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết!
Cái tên bình thường, nhưng nội dung bên trong lại khiến Tưởng Văn Minh chấn động vô cùng.
Hắn bây giờ không còn là một tên gà mờ nữa, trong tay nắm giữ Tam Muội Thần Phong, bảy mươi hai biến, Cân Đẩu Vân, Thôn Thiên Nguyên Khí, luyện khí thuật của nhân tộc và Ngũ Lôi Chú học lỏm, cùng những pháp thuật tự sáng tạo.
Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết khác với những thứ đó, đây là một môn công pháp chủ tu nhục thân, chính xác hơn là chỉ thích hợp cho yêu tộc.
Nhất là Kim Ô tộc.
Lợi dụng thái dương chỉ hỏa để rèn luyện bản thân, theo đuổi con đường dùng sức mạnh chứng đạo, nhất lực phá vạn pháp.
Đây cũng là lý do Côn Bằng phải dùng vạn yêu chi huyết để đúc lại nhục thân cho Tưởng Văn Minh.
Bởi vì những chủng tộc khác căn bản không thể tu luyện môn công pháp này, ngay cả những yêu tộc có thể chất yếu hơn cũng không thể tu luyện. Cố gắng tu luyện chỉ dẫn đến tự thiêu mà chết.
Hiện tại, những yêu tộc nắm giữ môn công pháp này chỉ có Côn Bằng và Ngưu Ma Vương, nhưng cả hai cũng chỉ có một nửa phần đầu. Về phần nửa sau, ngoài Đông Hoàng Thái Nhất ra, không ai biết.
Bao gồm cả Đế Tuấn cũng vậy.
Tưởng Văn Minh nhắm mắt thể ngộ sự huyền diệu của công pháp. Toàn bộ nội dung tóm gọn lại chỉ một câu: rèn luyện nhục thân, dùng mọi phương pháp để rèn luyện nhục thân.
Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết chia làm chín tầng. Ba tầng đầu là tôi máu, ba tầng giữa là đoán cốt, ba tầng cuối là tan hồn, mỗi tầng tương ứng với một thần thông, tổng cộng chín cái thần thông.
Nhưng ngoài Đông Hoàng Thái Nhất ra, không ai nắm giữ thần thông thứ chín. Dù Côn Bằng trời sinh nhục thân cực kỳ cường hãn, vào thời điểm Yêu Đình còn tồn tại, cũng chỉ luyện đến tầng thứ bảy. Hiện tại, sau ngàn vạn năm khổ tu, cũng chỉ vừa mới bước vào cánh cửa tầng thứ tám.
Một lát sau, Tưởng Văn Minh đột nhiên mở mắt, một tia kim quang bắn ra từ trong mắt hắn.
Tôi Huyết cảnh giai đoạn đầu: Ngưng Huyết, có thể tự chủ điều khiển tốc độ máu chảy và nhanh chóng khép lại vết thương.
Thần thông tương ứng với giai đoạn này là: Giấu Máu.
Có thể áp súc khí huyết trong cơ thể, luyện đến đại thành, một giọt máu có thể đập nát chư thiên, Tích Huyết Trùng Sinh càng dễ như trở bàn tay.
"Quá mạnh, không hổ là công pháp của yêu hoàng."
Tưởng Văn Minh từ đáy lòng cảm thán. Hắn chỉ mới vừa bước vào tầng thứ nhất, mà đã cảm nhận được sự kiểm soát cơ thể tăng lên đáng kể, dường như có một nguồn sức mạnh vô tận.
Nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, đó là cảm giác đói khát, một cơn đói chưa từng có.
Côn Bằng đường như đã đoán trước được, lấy ra một cái hồ lô từ trong tay áo đưa cho hắn.
"Đây là gì?"
Tưởng Văn Minh nghi ngờ nhìn Côn Bằng.
"Thiên tài địa bảo dùng để tu luyện, rất phù hợp với ngươi hiện tại."
Côn Bằng ném hồ lô cho Tưởng Văn Minh rồi không nhìn hắn nữa.
Tưởng Văn Minh lộ vẻ mừng rỡ, nhận lấy hồ lô mở ra nhìn, bên trong chứa một chất lỏng nào đó, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào.
"Ta có thể uống không?"
"Có thể, nhưng mỗi lần chỉ được một ngụm, sau khi uống xong phải vận công bốn canh giờ."
Nghe Côn Bằng nói xong, Tưởng Văn Minh không kịp chờ đợi uống một ngụm lớn.
Cảm giác không dễ chịu chút nào, đặc dính lại mang theo một mùi ngai ngái.
Vừa nuốt xuống, một giây sau...
Tưởng Văn Minh không khỏi rùng mình, cảm thấy trong cơ thể như có một luồng khí lạnh lẽo đang lan tỏa.
Trên người hắn bắt đầu nhanh chóng kết một lớp sương trắng, ngay cả không khí xung quanh cũng trong nháy mắt hạ xuống điểm đóng băng.
Aphrodite ngạc nhiên nhìn Tưởng Văn Minh, rồi lại nhìn Côn Bằng, có chút không hiểu.
"Ngồi xuống tu luyện!"
Côn Bằng giọng điệu lạnh nhạt, như không thấy thảm trạng của Tưởng Văn Minh, dùng một giọng điệu không thể nghỉ ngờ ra lệnh cho hắn tu luyện.
Tưởng Văn Minh không dám nói nhảm, hắn hiện tại đã gần như không cảm nhận được cơ thể mình nữa, ngay cả ý thức cũng bị đóng băng đến chậm chạp.
Dựa vào chút ý thức còn sót lại, hắn bắt đầu tu luyện theo nội dung trong Yêu Hoàng Luyện Thể Quyết.
Huyết mạch Kim Ô trong cơ thể bị kích hoạt, ngọn lửa màu vàng bao trùm toàn thân hắn...
Hai canh giờ sau...
Côn Bằng có chút bất ngờ nhìn Tưởng Văn Minh đã khôi phục bình thường, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn vốn nghĩ đối phương ít nhất phải mất bốn canh giờ mới có thể luyện hóa tinh huyết của mình, không ngờ hắn chỉ dùng một nửa thời gian.
Chỉ có thể nói không hổ là Kim Ô tộc, tu luyện môn công pháp này quả thực là làm ít công to.
Tưởng Văn Minh thở ra một ngụm bạch khí, luồng hàn khí trong cơ thể đã bị hắn luyện hóa hoàn toàn, hiện tại toàn thân ấm áp, sảng khoái không thể tả.
"Đã tu luyện xong rồi, vậy thì theo ta đến Hoa Hạ Vạn Thần Điện một chuyến."
Thấy Tưởng Văn Minh đứng dậy, Côn Bằng không quay đầu lại nói.
"Không vấn đề, nhưng ngươi đến Vạn Thần Điện làm gì?"
"Không phải ta đi, là chúng ta đi! Với thân phận Thiếu chủ Yêu tộc, ngươi cũng nên được Yêu tộc chính danh!"